Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2264 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 65
uy hiếp..

❊ ❊ ❊

Nhìn bịch máu động vật rỗng không để trên bàn Rose vẫn không khắc chế được cơn khát âm ỉ trong cổ họng. Sau khi mụ Mineva mang năm bịch máu đến Rose đã vội vàng uống hết hai bịch - 300cc máu. Bình thường cách vài ngày loài Ma-cà-rồng chỉ cần vài ngụm máu là đã giải toả. Nhưng Rose cũng không ngờ mình đã đến giới hạn. Giới hạn ở đây là khi cơ thể cần uống chút máu người. Suốt một năm trời loài Ma-cà-rồng chỉ được phép uống máu người một lần duy nhất để duy trì.

Khi cơ thể bắt đầu đến giới hạn, họ luôn cảm thấy khát, cơ thể mệt mỏi yếu đi. Lúc này họ cần máu của con người. Cho dù chỉ là vài giọt thôi cũng đủ rồi.

Dùng máu động vật thay cho máu người giống như từ ăn mặn chuyển qua ăn chay vậy. Tuy vậy Ma-cà-rồng từ xa xưa sinh tồn nhờ máu người, máu động vật có thơm ngon đến mấy cũng chỉ là thứ "miễn cưỡng".

"- Trong học viện không cho phép hút máu người, tôi chỉ có thể giúp công chúa số máu này. Người hãy dùng thật tiết kiệm."

Rose nhớ lại lời mụ Mineva mà thầm thở dài. Cô cũng không biết trong vài ngày tới cô sẽ xoay sở ra sao. Dù vậy vòng thi "DŨNG" sắp diễn ra nên cô cần phải luyện tập. May sao cảm giác thèm khát kia tạm thời lắng xuống, Rose mở cửa phòng đến phòng dụng cụ luyện tập.

- Tôi nghe nói cậu đang "khát" sao?_ Sally vẻ mặt thâm trầm từ chỗ leo núi giả nhảy xuống hỏi Rose. Mái tóc cô ta dính vào má cùng với cổ, cho thấy vụ leo núi giả kia mệt cỡ nào.

Rose không nói gì lách người đến chỗ bàn nắm lấy một mớ phi tiêu chuẩn bị phóng. Cô cảm thấy chuyện này không có lý do gì phải trả lời cho Sally biết.

Thấy Rose phớt lờ mình Sally tức giận tiến lại túm lấy cánh tay Rose xoay về phía mình.

- Tôi hỏi...cậu đang "khát" sao?_ Sally nhíu mày khi nhìn thấy vẻ mệt mỏi trong mắt Rose.

- Liên quan gì tới cậu! Cậu cứ lo phần của cậu đi._ Rose vung tay, tiện thể phóng phi tiêu về một hướng.

Sally mím môi nhìn Rose đầy bực dọc. Cô ta xoay người đến bên ghế cầm lấy balo sau đó quay lại đứng trước mặt Rose.

"Bộp" cô ta ném balo vào người Rose.

- Cậu có ý gì?_ Rose nghi hoặc nhìn balo trong ngực mình hỏi Sally.

- Máu!_ Sally trả lời cộc lốc.

Rose nhìn cô ta khó hiểu. Rốt cuộc thì ý đồ của Sally là gì?

Thấy vẻ mặt đa nghi của Rose Sally cau có mở miệng. - Không phải tôi nghĩ cho cậu. Tôi chỉ không muốn thi đấu với một người không còn chút sức lực nào. Vì vậy số máu này cậu không cần phải cảm ơn. Đây là do phía viện trưởng chu cấp.

Đúng vậy! Cô ta muốn có một cuộc thi đấu công bằng cả về thực lực. Nếu cô ta thắng Rose - trong tình trạng mệt mỏi thì sẽ cảm thấy không có một chút gì là chiến thắng. Vậy nên từ giờ đến lúc kết thúc hi vọng Rose luôn đủ tỉnh táo cùng sức lực để cạnh tranh.

Rose mở khoá balo ra, bên trong có khoảng 6-7 bịch máu. Trong lòng khẽ thở phào, ít ra từ bây giờ đến lúc thi vòng trong cô còn số máu này dự trữ...

- Cảm ơn!_ Rose khẽ phát ra, giọng nói chân thành. Dù sao vẫn phải cảm ơn cô ta về việc này.

Sally liếc mắt nhìn Rose một cái coi như chẳp nhận sau đó lại tiến về phía núi giả luyện tập.

♣ ♣ ♣

Cùng lúc này tại tháp chuông.

Một nhóm người đang bao vây xung quanh ngọn tháp. Peter Evans lịch lãm trong bộ vet đen bước vào, phía sau là Davy Jonathan đang chỉ bảo đám người làm việc.

- Will Turner!_ Peter Evans nở một nụ cười nhìn vào bóng lưng của Will Turner đang thâm trầm bên cửa sổ.

- Lucius Martin cần gì?_ Will Turner không có quay lại mà lạnh lùng hỏi.

Có chút giật mình khi nghe Will Turner nói ra Lucius Martin. Peter Evans không ngờ hắn lại thẳng thừng đến như vậy. Tuy nhiên ông ta vẫn mỉm cười giả vờ.

- Luicius Martin? Trò hiểu lầm rồi. Hôm nay chúng ta đến chỉ là xem xét ngọn tháp chuông. Vòng thi "DŨNG" sắp diễn ra trò biết chứ?

- Vậy nên..._ Hắn nở một nụ cười lạnh.

- Phía học viện quyết định chọn tháp chuông là đích đến cho vòng sau. Cho nên trò phải rời khỏi đây trong vài ngày. Về chỗ ở thì không cần lo, chúng tôi đã sắp xếp cho trò một căn phòng đầy đủ tiện nghi trên tầng ba của học viện.._ Peter Evans nhanh chóng nói ra mục đích.

- Sau đó là giam lỏng?_ Will Turner cười trào phúng.

Tại sao hắn lại có thể không biết âm mưu của Lucius cho được. Anh ta đang muốn giam lỏng hắn. Chờ cho cuộc thi kết thúc sẽ buộc hắn dùng khả năng để kiểm soát David. Vì Rose hiện giờ còn trong tay hắn. Cái học viện này, cùng với khu V đang dần về phe của Lucius.

- Phải rồi! Lucius Martin nhờ tôi đưa cho trò một món quà._ Peter Evans bất chợt thốt lên, bàn tay lôi từ trong túi quần ra một cái bọc nhỏ bằng vải.

Mặt không biểu cảm Will Turner cầm lấy cái bọc chậm rãi mở ra, liền ngay sau đó khuôn mặt hắn lạnh đi vài phần.

Trong cái bọc là một đoạn tóc màu đỏ, mà bên dưới đoạn tóc là một đốt ngón tay thâm tím be bét máu.

Jame Carney! Will Turner thầm gọi cái tên này trong lòng. Xem ra nếu như hắn không nghe theo ý của Lucius thì Jame Carney sẽ mất mạng.

- Thời gian không còn sớm nên chúng ta đi thôi!_ Peter Evans mỉm cười đầy ý vị hướng Will Turner thúc giục.

Cầm cái bọc vải đút vào tút quần, Will Turner nở một nụ cười như Atula khiến cho Peter Evans phải nổi da gà.

- Rất tốt! Xem như tôi thưởng cho bản thân vài ngày thoải mái vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang