Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2190 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 5
đánh dấu chủ quyền..

❊ ❊ ❊

- Tháo ra

- Cái..cái gì?

Rose không hiểu hắn nói cái gì. Tháo ra là sao? Không phải là hắn muốn giở trò xằng bậy với cô chứ?

Lùi về phía sau bàn tay túm lấy vạt áo trước ngực thật chặt nhìn hắn đề phòng.

- Nói đi! Anh mang tôi đến đây là có ý gì?

- Tôi muốn kiểm nghiệm!

Rose bàng hoàng khi lời nói của hắn phát ra. Chưa kịp định thần đã bị hắn ôm lấy đi về phía cái bàn bụi bặm trong phòng.

- Áa..buông tôi ra! Anh buông tôi ra.

Rose như một con nhím đang tự vệ, cánh tay, bàn chân liên tục đánh về phía hắn. Chỉ là cô so với hắn thể lực chênh lệch quá lớn cho nên chỉ bằng một cánh tay hắn đã chế trụ hai cánh tay đang loạn xạ của cô.

"Phịch" hắn đặt cô ngồi lên cái bàn còn chính mình thì giam cô chính giữa hai cánh tay cùng lồng ngực hắn.

- Rose Dorothy Miller!_ hắn bất chợt gọi họ tên đầy đủ của cô.

- Anh...sao..

Đôi mắt Rose giãn ra, cả thân hình bất động như hoá đá. Khuôn mặt cô gượng gạo nhìn vào mắt hắn. Tại sao? Tại sao hắn lại biết họ của cô?

Cái họ Miller này trong giới Ma-cà-rồng chỉ thuộc về dòng dõi hoàng gia. Thế nhưng cô dám chắc một điều cả học viện hay thậm chí là những Ma-cà-rồng khác cũng không biết cô là công chúa chứ đừng nói là một người Sói.

- Cô công chúa Ma-cà-rồng bé bỏng.

Will Turner nở một nụ cười khẽ, cánh tay trái vòng qua ôm lấy eo Rose đầy thân mật. Đôi mắt hổ phách chung thủy không dời khuôn mặt cô một khắc.

- Will Turner! Anh là ai? Rốt cuộc anh muốn gì?

Rose lạnh giọng nhưng cơ thể cô chỗ tiếp xúc với cánh tay hắn bỗng nóng lên làm cô khẩn trương muốn chết. Khi nhìn vào mắt hắn bỗng cảm thấy cơ thể không còn một chút lực nào.

Đáp lại câu trả lời của cô là cánh tay phải hắn giơ lên trực tiếp cầm lấy mái tóc giả của cô kéo xuống ném ra phía sau.

"Xoạt..t" mái tóc bạch kim xuôn mềm rơi toán loạn trên chiếc áo khoác màu đen của cô trông thật nổi bật. Những sợi tóc như ánh sáng bạc làm khuôn mặt cô thêm rạng rỡ.

Cầm một lọn tóc của cô đưa lên mũi khẽ hít hà, giọng nói của hắn vang lên ra lệnh quyến rũ.

- Tháo kính áp tròng ra, Rose!

Giờ phút này Rose như bị thôi miên. Đôi mắt cô nhìn vào đôi đồng tử sâu hổ phách không chớp mắt. Quên đi cả phản kháng, ngón tay búp măng chầm chậm đưa lên mắt tháo kính áp tròng xuống. Đôi mắt thạch anh xinh đẹp mơ màng mở ra....nhìn sâu vào hắn.

Khẽ hài lòng, Will Turner cúi đầu hôn lên môi cô bất chợt. Nụ hôn bá đạo đầy tính chiếm hữu khiến Rose đang trong cơn vô thức tỉnh lại. Rose mở to đôi mắt không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ biết là cơ thể cô bị một cánh tay rắn chắc kẹp lại, một bàn tay to lớn chế trụ lấy gáy cô và cái miệng nhỏ nhắn của cô đang bị hắn hôn lấy.

- Ưm..m..b.uô..n..g

Hai cánh tay trắng muốt của cô đánh thùm thụp vào lưng hắn giãy dụa trong vô vọng.

Tưởng chừng cô sắp chết ngạt hắn mới dời khỏi môi cô nhìn cô đầy ham muốn. Đẩy cô nằm xuống bàn sau đó chống hai tay bên cạnh giam cô lại. Khuôn mặt lạnh lùng của Will Turner cúi xuống.

- Anh..anh..khốn khiếp

Vung tay lên muốn cho hắn một bạt tai, cái miệng nhỏ nhắn của cô bị hắn làm cho hơi sưng khẽ quát. Đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy tức giận.

"Bộp" hắn k né cái tát của cô, trên khuôn mặt bỗng hiện lên năm ngón tay. Hắn cũng không tức giận mà chỉ cúi xuống nhìn cô nở một nụ cười nhẹ. Dù sao mới vừa rồi là do hắn chiếm tiện nghi của cô cho nên cái tát này là phí hôn đi. Chỉ là..

- Đây sẽ lần đầu và cuối tôi cho phép em tát tôi. Rose Dorothy Miller

- Khốn khiếp! Anh dám thôi miên tôi? Will Turner...anh buông tôi ra.

Tức giận khi biết hắn dám thôi miên buộc mình làm lộ thân phận Rose đẩy lồng ngực hắn ra chỉ thiếu điều là nhảy xổ vào. Thế nhưng cô càng giãy dụa càng làm cho thân hình rắn chắc của hắn áp gần cô hơn.

- Đây coi như là màn chào hỏi sau gần 50 năm kể từ lúc tôi gặp em. Rose, em là của tôi.

Cái...cái gì? Lời hắn nói là sao? Lời hắn nói sao giống như rất lâu cô đã từng gặp hắn. Rose bần thần suy nghĩ không để ý đến Will Turner há miệng cắn vào cổ tay cô một cái.

- Aa...tên khốn! Anh làm gì?

Vết răng hằn sâu vào cổ tay khiến Rose rướm máu nhưng rồi nhanh chóng miệng vết thương khép lại, chỉ còn dấu răng lờ mờ. Cái đau nhức khiến Rose nhíu mày, trên mắt bỗng hiện lên một tầng hơi nước.

- Đánh dấu chủ quyền._ Will Turner chỉ nhàn nhạt thốt ra.

- Cái gì? Anh... Đồ điên!

Rose hét lên, dùng lực đẩy hắn ra, nhặt hai cuốn sách lên vội vàng mở cửa chạy ra ngoài. Quả thực hôm nay là một ngày xui xẻo. Cô tuyệt đối sẽ không cho hắn đắc ý. Nhận thấy hình dáng của mình đang "phơi bày" Rose càng tức hơn nữa! Không thể đi gặp giáo sư trong tình trạng này cho nên phải quay về lâu đài.

Còn Will Turner, từ lúc cô bỏ đi hắn cũng không có đuổi theo mà trầm ngâm trong căn phòng cũ kỹ. Từ lúc bắt gặp lại cô trong học viện đã là 1 năm trước. Cho dù cô có hoá trang như thế nào, cô không biết hắn là ai. Hắn vẫn nhận ra cô!

Hắn vẫn nhớ cô gái xinh đẹp có nụ cười rạng rỡ như ánh Mặt Trời đó. Nếu không có cô....có thể hắn đã chết. Hắn ẩn nhẫn bao nhiêu năm, cố gắng không kích động để có thể lại gần cô. Chỉ nhìn cô từ xa.

Bởi hai người không cùng chung một thế giới.

Khi cô đã chú ý tới hắn cũng là lúc hắn buộc cô đi chung một con đường không thể phản kháng. Hắn không muốn chỉ đứng phía xa dõi theo cô nữa.

Cho nên: Rose Dorothy Miller, em trốn không thoát!

Hết

--------------

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »