Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 16
lucius martin..

❊ ❊ ❊

- Ưm.m..

Thật thoải mái, dễ chịu quá.... Chiếc gối ôm tại sao lại mềm mượt như vậy? Rose cọ cọ, mí mắt lười biếng không chịu mở ra, chỉ để bàn tay sờ tới sờ lui xem xét.

Thật ấm áp, Rose vùi mình vào "chiếc gối ôm" mềm mượt, khoé miệng hiện ra một nụ cười mỉm. Bàn tay không tự chủ lại đưa lên đưa xuống vuốt ve.

Tại sao chiếc gối ôm của cô lại to lớn như vậy? Trong đầu nhất thời hiện lên câu hỏi khi cánh tay cô ôm không xuể "gối ôm". Mí mắt bắt đầu mở ra.... Cô cảm nhận được mình đang trong vùng ấm áp, khướu giác nhạy bén cho thấy đây không phải mùi hoa hồng trên gối thường ngày. Đây là mùi hoắc hương nhàn nhạt....tựa như mùi của bóng tối.

Có tiếng thở đều đặn trên đỉnh đầu, Rose như hoá đá. Bởi bây giờ cô nhận ra tiếng tim đập của "gối ôm". Một chiếc gối ôm có thể thở, có thể có tim sao?

Ngay lập tức ngồi chồm dậy, Rose hốt hoảng trợn tròn đôi mắt nhìn về nơi mình vừa nằm. Cô thấy gì? Có phải cô đang nằm mơ không? Hay cô bị hoa mắt?

Tại sao trước mắt cô bây giờ là hình ảnh một con Sói to gấp ba Sói thường. Bộ lông đen tuyền mềm hơi xù lên. Hơn nữa....nó còn đang ngủ.

- Tại..tại sao?_ Rose khẽ lẩm bẩm

Vốn cô nhớ rằng mình ở trong học viện ngăn cản Kate với Bellatrix đánh nhau. Sau đó....cô chảy rất nhất nhiều máu, được đưa vào học viện. Will Turner bế cô đi...sau đó....

Cô hút máu Will Turner?????

Vội vàng xem xét cánh tay bị Bellatrix cào, Rose ngạc nhiên khi trông thấy vết thương đã lành lặn. "Thình thịch" trái tim cô bất giác đập nhanh khi đôi mắt nhìn về con Sói đen đang ngủ kia.

Will Turner? Có phải là anh không?

Đôi bàn tay run run chạm nhẹ vào lớp lông đen dày...cảm xúc thật phức tạp. Vậy là...chính hắn đã cứu cô sao? Chính hắn tự nguyện để cô hút máu sao?

Lại nhìn về phía hai bàn tay mình, trong cơ thể của cô đang chảy dòng máu của hắn. Dòng máu ấm của người Sói.

- Wi.. Will_ Cô mấp máy.

Tại sao hắn lại tốt với cô như vậy? Tại sao dù chỉ mới gặp nhau vài ngày mà hắn lại bảo vệ cô như thế? Tại sao?

Đôi mắt rơm rớm bỗng mơ hồ nhìn thấy vài vết sẹo của hắn ẩn sau lớp lông đen tuyền. Những ngón tay run rẩy vì tò mò cẩn thận vạch ra. Đôi mắt cô nhìn sâu vào vết sẹo trên bụng của hắn.

Đó là một vết sẹo dài, tựa như bị móng vuốt cào mạnh. Chắc chắn đây đã từng là một vết thương chí mạng. Bởi vết sẹo hằn sâu như thế...

Một đôi mắt màu hổ phách lặng lẽ mở ra, Will Turner nhìn Rose đánh giá. Cô gái kia đang khom lưng xem xét vết sẹo của hắn...đôi mắt cô rơm rớm nước mắt. Khẽ cựa mình, hắn ngóc đầu dậy nhìn vào vết thương trên cánh tay cô. Khẽ thở phào nhẹ nhõm khi vết thương đã lành.

- Aaa..

Rose giật mình khi đột nhiên thấy hắn tỉnh dậy. Hắn đang nhìn chằm chằm vào cô. Trong bộ dạng Sói cùng với đôi mắt hổ phách sâu không thấy đáy kia....khiến cô nhất thời không biết làm sao. Có chút sợ hãi, Rose bất giác lùi về góc giường.

Nhận thấy biểu hiện của cô, hắn biết với hình dáng này sẽ làm cô không kịp thích ứng. Hắn bị mất máu, lượng máu vừa nãy cô hút làm hắn cạn kiệt sức lực. Chỉ có thể trở về hình dạng Sói mới nhanh chóng hồi phục. Khẽ lắc đầu xua tan cái cảm giác chóng mặt, hắn khôi phục lại hình dáng con người.

Rose cứng đơ như tượng sáp! Đây là lần đầu tiên cô chứng kiến cảnh biến hình của người Sói như vậy. Một cách chân thực nhất, từ một con Sói to lớn thành một anh chàng quyến rũ nam tính. Đôi môi nhỏ nhắn của cô mở ra.

- Will...anh...anh...

- Vết thương đã lành!_ Hắn tự nhiên nâng cánh tay cô lên xem xét, sau đó cầm chăn quấn ngang hông đứng dậy đi vào phòng tắm.

Rose vẫn duy trì tư thế không nhúc nhích ngồi trên giường, tầm mắt hướng về phía cửa nhà tắm. Cô...cô cảm thấy hắn ta thật kỳ lạ.

Cửa phòng tắm mở ra, Will Turner thân hình nam tính ướt rượt bước ra, trên hông chỉ quấn chiếc khăn tắm màu trắng. Mái tóc undercut rỏ nước rủ xuống trông thật hấp dẫn. Hắn lại gần phía cô...bất chợt nằm ngả xuống giường.

- Này...anh đã cứu tôi sao?_ Rose dè dặt

- Ừ

Rose bối rối, yết hầu căng thẳng khi phát hiện dấu răng của mình trên cổ hắn. Vậy cô....

- Cảm...cảm ơn anh Will_ Rose lí nhí, khuôn mặt cúi xuống đỏ lên. Đôi tay xoắn lại với nhau.

- Tôi không cần em cảm ơn_ hắn trầm giọng, đôi mắt híp lại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của cô.

- Vậy... Anh cầ.. Aaa.

Lời chưa nói hết, vạt tóc bạch kim dài của cô bị một bàn tay kéo xuống. Trên đỉnh đầu có một bàn tay phối hợp đè cô thấp hơn. Không hiểu chuyện gì xảy ra đã cảm nhận đôi môi của ai đó áp vào. Sau đó hôn cô triền miên không dứt.

♣ ♣ ♣

Khó khăn buông cô ra, Will nhìn cô đáy mắt hiện lên ý cười, bàn tay vuốt nhẹ mái tóc xuôn mềm. Ngón trỏ di nhẹ trên cánh môi nhỏ nhắn bị hắn hôn cho ửng đỏ, hắn cười khẽ.

- Tôi chỉ cần nụ hôn của em!

Trong chốc lát, đối với Rose... Thời gian như ngừng lại. Thu nụ cười nhẹ của hắn vào trong đáy mắt...

Là lần đầu tiên cô không chống cự khi nhận nụ hôn của hắn. Lần đầu tiên trái tim cô lan toả một mảnh ấm áp...bên anh chàng Sói Will Turner.

----------------

Trong một căn biệt thự nằm sâu trong núi đâu đó của nước Anh.

Trên sàn nhà là một mớ quần áo vất bừa bãi. Quần dài, váy áo, đồ lót lẫn lộn.

Ánh đèn yếu ớt soi rọi, trên giường đang diễn ra một trận kích tình khiến cho ai bất chợt bắt gặp đều mặt đỏ tía tai.

Một hồi qua đi,

Một người có khuôn mặt yêu nghiệt, mị hoặc đang ngồi hút thuốc. Lồng ngực vạm vỡ vẫn còn dính lại vài vết son môi trông thật gợi cảm. Mái tóc nâu hơi dài che đi một bên mắt thập phần kỳ bí. Hít một hơi thuốc dài thở ra. Anh ta liếc mắt nhìn về phía người phụ nữ đang quấn chăn tiến về phía mình mà nở một nụ cười nhàn nhạt. Đôi mắt loé lên tia lạnh lùng.

- Lucius....anh không ngủ sao?

Cô gái giọng điệu õng ẹo, bước đi lại gần ngồi lên đùi anh ta. Đôi mắt dụ tình mê hoặc cái người đang nhàn nhã hút thuốc. Bàn tay lướt nhẹ trên vòm ngực rắn chắn của anh ta.

- Anh làm em mệt chết!

- Được rồi, cút ra ngoài đi._ giọng nói lạnh lùng của anh ta vang lên tàn nhẫn, bàn tay dùng lực hất cô gái ngã xuống sàn.

- Aaaa... Lucius...anh làm sao vậy? Vừa nãy không phải chúng ta còn rất vui vẻ sao? _ cô gái bị ngã đau đớn nhưng vẫn bất chấp ánh nhìn lạnh lẽo của anh ta mà chồm người ôm lấy chân của Lucius.

- Em xin lỗi! Xin anh đừng đuổi em đi... Em yêu anh mà. Lucius xin an..

"Cạch" lời chưa nói hết, bên thái dương bị một khẩu súng dí vào. Cái lành lạnh rợn người của khẩu súng khiến máu trong người cô gái như đông lại.

- Lu.. Lucius

- Cho 3s, lập tức CÚT...1...2..

- 3

Vừa giây thứ 3, đã thấy cô gái như một làn gió chạy ào ra cửa không kịp nhặt đồ. Lucius cười khẩy. Đối với anh ta, phụ nữ chỉ là một món đồ vui chơi, để phát tiết mà thôi. Yêu ư? Thứ đó cần thiết sao? Đối với Lucius Martin....quyền lực mới cần thiết. Còn đối với những thứ như tình yêu, chỉ là trò vô bổ. Để vui chơi mà thôi.

Xoay xoay khẩu súng trong tay, ánh mắt nhìn ra màn đêm đen kịt hiện lên một tia tính toán. Đứng dậy ném điếu thuốc cháy dở xuống sàn, bàn chân trần dẫm nát. Không một chút biểu cảm, anh ta xoay người rời khỏi căn phòng, rời khỏi ngôi biệt thự.

Chơi cũng lâu rồi, đã đến lúc anh ta quay lại học viện...

Hết

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »