Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3598 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 21
tiên tử ngộ nạn

❊ ❊ ❊

Chuyện xảy ra đã vài trăm năm, hôm đó, Tử Điệp cùng mấy tỷ muội đến vùng Nam Cương Trung Thổ đang gánh chịu nạn kiếp lầm than, thi triển pháp lực ứng cứu nạn dân hồng thủy.

Chính lúc họ đang nỗ lực cứu vớt những nạn dân hồng thủy, bất chợt giữa thinh không cuồng phong kéo đến, mây đen vần vũ quay cuồng, sấm sét ầm ào. Chỉ trong chớp mắt, cơn mưa nặng hạt dội xuống xối xả, ngoái lại nhìn, những nạn dân các nàng vừa hao tâm tổn sức cứu được, đã lại bị cơn cuồng phong dữ dội cuốn vào dòng nước hung hăng.

Tử Điệp cùng các tỷ muội cả kinh, các nàng cảm thấy thời tiết này thật không bình thường, nhưng vẫn không từ bỏ nỗ lực cứu người, lại một lần nữa hiệp lực ứng cứu nạn dân.

Vậy mà lúc này, trời già chưa hết trêu ngươi các nàng, mưa gió càng lúc càng khốc liệt. Dẫu sao bọn họ cũng chỉ là những hạ tiên bình thường, pháp lực có hạn. Cuối cùng, cơ hồ không còn chút sức lực nào, đến một người cũng không thể cứu được nữa.

Tất cả vô lực ngồi phịch xuống đỉnh núi, dung nhan đẫm lệ nhìn thảm họa diễn ra, mặc cho mưa gió hành hạ thân thể.

Không rõ đã qua bao lâu, mưa tạnh gió ngừng, sấm chớp tiêu tan, trời mây quang đãng. Lúc này cơn hồng thủy đã rút, để lại nơi mà nó đi qua một mớ hỗn độn những ngôi nhà đổ nát và vô số xác người.

Tử Điệp nhìn thảm trạng trước mắt, nói: "Chẳng lẽ đây là ý trời sao? Nhiều người chết như vậy ông trời mới hả dạ sao?"

"Ta thấy thảm kịch này do con người tạo nên chứ chẳng phải ý trời gì cả.". Một vị tỷ muội nói.

"Ha ha ha…, điều các ngươi nói một điểm cũng không sai, cái chết của họ không phải là ý trời, mà chính là ta, mấy tiểu tiên nữ, các ngươi còn ý kiến gì nữa không?" Một người từ không trung nhẹ nhàng hạ xuống trước mặt bọn họ, liếc nhìn rồi nói.

Người vừa đến đó, chẳng phải ai xa lạ, đích thị là Thanh Mâu.

"Ngươi là ai, tại sao lại giết những người vô can?" Tử Điệp đứng dậy, nhìn xoáy vào Thanh Mâu, nói.

"Giết người, đó là sở thích của ta, loài người càng hỗn loạn, ta càng hứng thú, ta thích thưởng thức cảnh khốn cùng của bọn chúng, nếu không ta cũng chẳng biết làm gì cả". Thanh Mâu cười lạnh, nói.

"Đồ khốn nạn, quả thật khốn nạn". Một vị tỷ muội lớn tiếng thóa mạ.

Thanh Mâu cười cười, phẩy tay, một đạo thanh quang tức tốc lao tới cổ người vừa thóa mạ hắn. Luồng thanh quang cứa quanh cổ nàng một vòng, tinh huyết bắn vọt ra từ đó, một cơn gió thổi qua, đầu nàng ta đã lìa khỏi cổ.

Còn lại mấy tiên nữ khác, nhìn thấy cảnh tượng ấy đều kinh hãi vô cùng, không thể thốt lên nửa lời

"Sao rồi, thấy cách ta giết người thế nào, sợ rồi chứ gì, các ngươi không phải là tiên nữ à, sao lại nhát gan thế?" Thanh Mâu nhìn đám tiên nữ hồn xiêu phách lạc, khinh miệt nói.

"Phì, thừa nước đục thả câu, ngươi đúng là tiểu nhân bỉ ổi, rõ ràng biết bọn ta đã sức cùng lực kiệt mới nói ra những lời như vậy". Tử Điệp phẫn hận phát tiết.

"Vậy ư? Ta thừa nước đục thả câu, ha ha…, dù sao bây giờ ta cũng rảnh rỗi, cho các ngươi nghỉ ngơi một hồi, khi nào khỏe hẳn rồi hãy cùng ta choảng nhau". Thanh Mâu nói.

"Ngươi thật sự tốt bụng vậy sao?" Tử Điệp nói.

"Ngươi nói ta không có lòng tốt như thế, ta càng muốn làm cho các ngươi thất vọng, làm một người tốt, ha ha" Thanh Mâu nói xong, cười khẩy, tiếng cười ngày một lớn, đinh tai nhức óc, rung trời lở đất.

Khi hắn cười, Tử Điệp cùng mấy tỷ muội bị tiếng cười của hắn làm cho điên đảo, hai tay bịt chặt tai mà vẫn không tránh khỏi nhức óc. Tiếng cười của hắn làm chị em Tử Điệp đầu váng mắt hoa, bất tỉnh nhân sự.

Sau khi hồi tỉnh, bọn họ cảm thấy sức lực đã hoàn toàn hồi phục, nhưng lại bị giam cầm trong một ấn phong đen đặc. Ấn phong này đặc biệt kiên cố, dù họ cố gắng dùng phép thuật nào đi chăng nữa cũng không thể phá vỡ được nó, dù họ có hét to thế nào, cũng không một ai trả lời.

Tử Điệp nói với các tỷ muội: "Gã quái nhân này có pháp lực mạnh khủng khiếp, chúng ta căn bản không phải là đối thủ của hắn, mà cũng chẳng biết hắn là ai, mọi người xem, chúng ta nên làm gì bây giờ".

"Bây giờ nên suy nghĩ tìm cách thoát khỏi đây thôi." Một tỷ muội cất tiếng.

"Không cần phải nghĩ nữa, ta sẽ thả các cô đi." Một thanh âm từ bên ngoài ấn phong truyền đến tai các nàng.

Mấy người bọn họ chỉ cảm thấy ấn phong rung nhẹ, hòa cùng một luồng thanh quang rồi tiêu tán vô hình tích.

Tất cả khẩn trương vào vị trí, yểm hộ chặt chẽ cho nhau, sau đó ngưng tụ năng lượng vào hai tay tụ thành hai quang cầu sẵn sàng phóng ra công kích Thanh Mâu.

Thanh Mâu cười khẩy, nhìn mấy tiểu tiên nữ nói: "Các ngươi quá yếu, ta chẳng cần phí sức cũng có thể giết các ngươi dễ dàng. Chẳng qua ta muốn các ngươi được chết tâm phục khẩu phục thôi". Hắn nói đến đây chợt ngưng lại, rồi tiếp: "Quên nói cho các ngươi hay, ta là thủ hạ của Minh Vương, ta có một thói quen xấu, đó là sở thích nghiên cứu thân thể người, bất kể nam hay nữ, các ngươi thử đoán xem, ta làm thế để làm gì"

"Phì, ngươi là kẻ ác tâm". Tử Điệp phẫn nộ.

Thanh Mâu cười cười, thân ảnh như điện chớp đến bên bọn họ, thoắt cái đã trở về chỗ cũ trên tay vắt vẻo một nữ tử mặt mũi bị cào nát bươm, cười cợt nhả, thủ trảo nắm lấy tóc lắc lắc cái đầu nàng: "Khửa khửa…, ác tâm? Ác tâm là thế nào? Là thế này phải không"

Bọn Tử Điệp các nàng bị dọa cho xanh mặt, toàn thân run lẩy bẩy, quang cầu trên tay cũng tan biến, lúc này đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu.

Thanh Mâu quăng nữ tử trên tay ra, đồng thời bắn ra một đạo thanh quang, trong nháy mắt cái xác của nàng đã bị cắt ra hàng nghìn mảnh rơi lả tả xuống đất.

Tử Điệp cùng các tỷ muội đồng thanh khóc rống lên thê thiết.

Khóc như vậy có tác dụng gì chứ? Có thể làm hắn buông tha các nàng không?

Tử Điệp hoa nhan đẫm lệ, huy chưởng tiếp cận Thanh Mâu công kích.

Hỡi ôi, nàng nào phải đối thủ của hắn, chỉ thấy hắn phẩy tay một cái, Tử Điệp bị hất văng về chỗ cũ, ngã sấp xuống, hoàn toàn mất đi năng lực chiến đấu.

"Các ngươi không phải đối thủ của ta, chẳng qua dạo này ta đang tìm hiểu tu tiên pháp của con người, các ngươi đến vừa lúc ta cần cơ thể con người để nghiên cứu, vậy nên ta quyết định lưu lại mấy cái mạng nhỏ các ngươi, ta sẽ biến các ngươi thành người dở sống dở chết, để ta thỏa sức tìm tòi nghiên cứu, he he… " Hắn nói xong bật cười ha hả.

Không biết có phải bọn Tử Điệp các nàng bị lời nói của Thanh Mâu dọa cho chết khiếp hay không, tất cả đều ngừng khóc, ngây ngốc nhìn hắn, thoạt nhìn, trông các nàng bây giờ cũng không khác gì tượng gỗ.

Cũng không biết Thanh Mâu dùng pháp thuật gì, một luồng vụ khí vây lấy các nàng, cả bọn bắt đầu cảm thấy khó thở, một thoáng sau tất cả lăn ra bất tỉnh.

….***….

Tử Điệp tỉnh lại, cũng là lúc Trần Nhược Tư đang chăm chú nhìn nàng.

Những hình ảnh đó, trong tâm Tử Điệp, như mới vừa xảy ra ngày hôm qua, tỉnh dậy, nàng lại bật khóc.

Trần Nhược Tư nghe Tử Điệp kể xong, vô cùng uất ức nói: "Tên Thanh Mâu thật quá ghê tởm, nếu có cơ hội, ta nhất định giết chết hắn báo thù cho những người xấu số." Nghĩ đến đây, nó thấy đồng tình với mấy chị em Tử Điệp đã gặp phải nạn, đối với Thanh Mâu càng thêm phần khinh miệt, hận ý khắc cốt ghi tâm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong