Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3735 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 25
tẩu đầu vô lộ

❊ ❊ ❊

Trần Nhược Tư theo sát Tử Điệp, đi dọc theo bờ vách đá, mặc dù rất cẩn thận trong lúc di chuyển, nhưng dưới chân là đá dăm, khiến bọn họ cũng không thể khống chế những tiếng "Sa sa" cùng lúc phát ra. Bọn họ cảm thấy bất lực, chỉ có thể di chuyển với tốc độ rất chậm mà đi tới.

Những tia nắng mặt trời, trong không trung chiếu rọi lên bề mặt của lớp đá dăm. Đá dăm dưới quang mang của mặt trời, trở nên sáng loáng, thỉnh thoảng còn phản xạ lại tạo nên nhiều điểm sáng, khiến cho lớp đá dăm giống như được trải bên trên một tầng bảo ngọc trong suốt quý giá.

Từ phía đối diện, thổi tới một cơn gió lạnh, làm cho bọn họ cảm giác được một cơn lạnh thấm vào xương cốt, không khỏi khiến mọi người rùng mình, Trần Nhược Tư nhẹ giọng nói: "Địa phương này thật quỷ quái, mặt trời chiếu gắt như vậy, vậy mà lại nổi lên một trận gió lạnh."

Tử Điệp quay đầu lại nhìn thoáng qua Trần Nhược Tư, cười cười, sau đó quay đầu, tiếp tục đi tới.

Gió nổi lên, thổi bay tóc của Tử Điệp, làm cho nó chạm vào mặt của Trần Nhược Tư, khiến cho hắn cảm giác được chút không khí kì lạ. Một mùi hương nhàn nhạt thơm ngát, từ từ tiến vào lỗ mũi của Trần Nhược Tư, để cho hắn đột nhiên toàn thân căng thẳng, tinh thần bừng bừng, máu huyết sôi trào, tim đập "thình thịch" điên cuồng.

"Hỗn đản, thật sự là hỗn đản! Trong thời khắc nguy hiểm này, ngươi còn để tâm mà suy nghĩ những chuyện vớ vẩn." Trong lòng Trần Nhược Tư đang thầm mắng chính mình.

Sự kích động bất ổn trong lòng, rất nhanh đã bị hắn áp chế xuống, hắn đưa mặt quay về phía bên kia vách đá, tránh tóc của Tử Điệp bị gió thổi bay chạm vào mặt.

"Đệ xem, phía trước chính là quỷ soa, trong khi bọn chúng đang xoay người, chúng ta nhất định phải vượt qua phải trước khi chúng xoay người xong, kịp thời tiến vào tiểu cung điện phía đối diện." Tử Điệp quay đầu lại nhìn Trần Nhược Tư, khẽ nói.

"Thấy rồi, tuy nhiên hơi xa, chúng ta chỉ có một chút thời gian lúc bọn chúng xoay người, liệu có thể kịp thời vượt qua không?" Trần Nhược Tư nhìn khoảng cách, khẽ nói.

"Nếu đệ không thua kém ta, có khả năng biến hóa, chúng ta có thể nhẹ nhàng tránh né ánh mắt của bọn quỷ soa ở trước mặt. Còn nếu muốn chạy trốn, chỉ có thể làm như vậy." Tử Điệp khẽ nói.

"Hay là tỷ đi trước, đệ sẽ cẩn thận xem xét, nếu như bị phát hiện, tỷ không cần phải quản tới đệ, tỷ một mình đào tẩu là tốt rồi. Đệ không muốn vì đệ, tỷ lại rơi vào tay của Minh tộc, như vậy đệ có chết, cũng sẽ cảm thấy trong lòng bất an." Trần Nhược Tư khẽ nói.

"Tên chết dẫm, xem ra đệ cũng có chút lương tâm, những câu nói vừa rồi của đệ, ta có chết trong tay của Minh tộc, cũng cảm thấy được chút giá trị. Đi thôi, nghe khẩu lệnh của ta."

Tử Điệp thản nhiên cười, quay đầu lại, nhìn tiểu cung điện, nói. Trong nháy mắt khi nàng quay đầu,Trần Nhược Tư đột nhiên biết được khuôn mặt của nàng có một loại cảm giác quen thuộc, hắn nghĩ Tử Điệp ở trước mắt, chính là Mộng Tuyết.

Có lẽ, cũng là ở trong lòng hắn lúc này cảm thấy lo lắng duyên cớ là vì Mộng Tuyết.

Trần Nhược Tư lắc lắc đầu, thầm thở dài, trong lòng cảm thấy đặc biệt khẩn trương, hắn thầm nghĩ: "Nàng rất vất vả để chạy thoát, ngàn vạn lần không thể bị phát hiện. Bằng không, ta thật sự phải xin lỗi nàng."

"Chạy!" Tử Điệp khẽ hét lên một tiếng. Khi tiếng "Chạy!" kia vừa trầm xuống,

Trần Nhược Tư và Tử Điệp, cùng vội vàng chạy vọt tới, hướng về phía tiểu cung điện ở bên cạnh, vọt đi.

Trăm thước, mười thước, năm thước, hai thước ……, mục tiêu của bọn họ, đang từ từ trở nên gần với bọn họ hơn, tâm tình của hai người, cũng càng ngày càng khẩn trương. Khi cự ly của bọn họ với mục tiêu trước mắt chỉ còn có nửa thước, một quỷ soa, lớn tiếng hét lên: "Đứng lại, ai ở đó vậy?"

Sau khi nghe được tiếng quát tháo của quỷ soa kia,t rong lòng của Trần Nhược Tư và Tử Điệp, nhất thời chìm trong thất vọng, huyết dịch toàn thân có cảm giác đông cứng lại. Hơi chần chừ một lát, bọn họ hồi phục lại tinh thần, nhảy lên, hướng về cung điện ở bên cạnh nhảy tới, không ngờ, Trần Nhược Tư trượt chân, ngã lăn trên mặt đất.

Chậm, hết thảy đều đã chậm rồi, nếu bọn họ không hề do dự, thì có lẽ, đã có thể thắng thế rồi.

"Tử Điệp tỷ tỷ, mau chạy đi, không cần quản tới đệ." Trần Nhược Tư nằm trên mặt đất, nhìn bọn quỷ xoa đang tức tốc chạy tới chỗ bọn họ, bèn lớn tiếng nói với Tử Điệp.

"Ta sẽ không bỏ đệ lại đâu." Tử Điệp nói. Khi nàng nói xong, song thủ giơ lên, phát ra mấy đạo kim quang, hướng về phía bọn quỷ soa mà công kích. Nàng cũng không kịp nhìn bọn quỷ soa ngã xuống, bèn nắm lấy cổ áo của Trần Nhược Tư, nâng hắn dậy, rồi mang hắn theo, hướng tới tiểu cung điện bên cạnh mà một đường mải miết chạy tới.

Tử Điệp mang theo Trần Nhược Tư, trong khi chạy, thỉnh thoảng có tiếng sóng vỗ truyền tới tai của hai người.

Sau khi hai người chạy được khoảng mười phút, đột nhiên ngừng lại, bởi vì lúc này, hai người đã chạy tới phía cuối của một tiểu lộ. Phía trước bọn họ, là một hải vực bao la, nhìn không thấy bờ bến, sóng lớn cuồn cuộn, điên cuồng gào thét, hướng tới bờ đá phía dưới chân bọn họ giống như muốn cắt sâu mấy chục thước vào vách đá mà đánh tới, đồng thời phát ra tiếng "Rào rào".

Trên mặt biển, có một vài loài cầm điểu chẳng biết danh tự, giương cánh theo sóng mà đùa giỡn, những âm thanh trong trẻo "Oa oa" vang lên, làm cho người ta cảm thấy chói tai.

Trần Nhược Tư và Tử Điệp hai người, trông thấy hoàn cảnh phía trước mà trợn tròn mắt.

Sau một lúc lâu,Trần Nhược Tư quay đầu nhìn Tử Điệp, nói: "Tử Điệp tỷ tỷ, tỷ đi đi, tỷ là tiên tử, có thể bay được mà."

Tử Điệp thở dài, nhìn Trần Nhược Tư, cười cười, nói: "Đệ có sợ chết không?"

"Sợ chết thì thế nào chứ, nhảy xuống cũng là chết, để người Minh tộc bắt được, cũng là chết, đệ không có sự lựa chọn, chỉ có một con đường chết." Trần Nhược Tư bất đắc dĩ cười cười nói.

"Ta nếu để đệ lưu lại, đệ cũng chết, nhưng ta cũng không thể mang đệ đi được. Nếu đệ chết, cả đời ta sẽ vô cùng thương tâm, tính ra còn không bằng chết." Tử Điệp nói.

"Thế nào lại thành ra như vậy, tỷ có thể đào tẩu thì cứ đào tẩu, làm gì phải ở lại chịu chết. Nhân gian còn có rất nhiều người khốn khổ, đang đợi thần tiên các tỉ tới cứu giúp, đệ chỉ là một phàm nhân, chết đi một người cũng không đáng gì, nhưng tiên tử mà ít đi một người, thì thật là đáng tiếc." Trần Nhược Tư nói.

"A a, cái gì là tiên tử chứ, ngay cả ân nhân cứu mạng của mình cũng không thể cứu đi, còn có thể diện mà xưng tiên tử ư." Tử Điệp thở dài, nở nụ cười gượng gạo nói.

Trần Nhược Tư thấy nàng nói như thế, hắn bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nói: "Tử Điệp tỷ tỷ, đệ dù sao cũng phải chết. Đệ có một tâm nguyện, tỷ giúp đệ hoàn thành nó, có được không?" Hắn nói thế là có mục đích, muốn Tử Điệp bỏ đi mà không cần quản tới hắn.

"Ta mặc kệ đệ có tâm nguyện gì, mọi người đều phải chết, có tâm nguyện gì đi nữa, cũng không thể làm được." Tử Điệp sắc mặt khẽ biến, đôi mắt bắt đầu trở nên đỏ ửng, rất nhanh, nước mắt đã chảy ra.

Trần Nhược Tư đi đến bên cạnh Tử Điệp, nắm lấy bả vai của nàng, cười cười nói: "A a, không nghĩ được tiên tử mà cũng rơi lệ."

Tử Điệp nhìn thoáng qua Trần Nhược Tư, khẽ lau giọt lệ nơi khóe mắt, cười cười.

Lúc này, một âm thanh quỷ dị bất nam bất nữ, truyền tới lỗ tai hai người, hắn nói: "Xem các ngươi còn chạy được đi đâu, các huynh đệ, lên cho ta!"

Trần Nhược Tư và Tử Điệp, nghe được âm thanh của người nọ, nhanh chóng xoay người lại, nhìn thấy trước mắt,có vô số quỷ nô cũng như quỷ soa, trong tay nắm cương xoa, cấp tốc chạy về phía bọn họ.

Bọn họ nhìn quanh xem nơi nào có khả năng chạy trốn, nhưng đôi chân hai người bọn họ lại đứng im một chỗ, ngay cả một chút âm thanh, cũng không có phát ra.

"Chúng ta đã không còn đường chạy, tỷ mau chạy đi, không cần lo cho đệ." Trần Nhược Tư lui về phía sau hai bước, hoảng sợ nhìn quỷ nô, quỷ xoa của Minh tộc trước mặt, nói.

"Không, ta tuyệt sẽ không bỏ đệ lại đây, một mình chạy trốn đâu." Tử Điệp ứng thanh đáp. "Tỷ sao lại cứng đầu như vậy chứ, có thể sống được đã là tốt rồi. Vả lại, sau này dù đệ có bị bọn chúng bắt được, cũng không nhất định là tử lộ." Trần Nhược Tư nói. Hắn nói lời này, chỉ là để lừa mình lừa người mà thôi, Tử Điệp thế nào lại tin được.

Tử Điệp ám tụ năng lượng, nắm chắc thời cơ, nhanh chóng phát ra mấy đạo kim quang, bắn về phía bọn quỷ nô, quỷ soa. Bọn quỷ nô, quỷ soa kinh hãi thất sắc, nhất thời cước bộ dừng lại, không dám xông tới.

Đột nhiên, trên không trung xuất hiện một đoàn hắc vụ, cấp tốc nhằm hướng tới mấy đạo kim quang kia mà bay tới. Trong nháy mắt, mấy đạo kim quang bị đoàn hắc vụ bao vây vào bên trong, sau khi hắc vụ nảy lên vài cái, bèn đứng yên tại đấy, không hề di động.

Tử Điệp thấy thế, bèn chấn động, nghĩ thầm: "Hết rồi, chúng ta chết chắc rồi."

Trần Nhược Tư càng trợn mắt há hốc mồm, chẳng biết phải làm sao,ngây ngốc đứng nguyên một chỗ.

Sau một lúc lâu, đoàn hắc vụ kia biến thành một nhân hình ảnh tử lúc ẩn lúc hiện, hắn nhìn Trần Nhược Tư và Tử Điệp, nói: "Lá gan của các ngươi cũng thật lớn, không ngờ lại dám làm bị thương tộc nhân của Minh tộc ta. Thời khắc này, chính là tử kỳ của các ngươi."

Ảnh tử nhân kia sau khi nói xong, xuất ra hắc ảnh tử thủ, trống rỗng hướng về phía Tử Điệp đẩy ra một chưởng. Một đạo hắc quang, trong nháy mắt xông về Tử Điệp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong