Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 13
lộng giả thành chân

❊ ❊ ❊

Trần Nhược Tư lùi liền hai bước mới đứng vững lại được, nói với người mới đến: "Tam sư ca, muốn dọa chết người ta chắc? Đi đến mà tiếng bước cũng không có, khác gì u linh."

"Tiểu tử, ta cứ nghĩ gan ngươi lớn lắm, một người xuất hiện sau lưng liền sợ hết hồn. Ha ha... vừa nãy ngươi nằm dưới đất làm gì? Nói chuyện với ai?" Lạc Lan Điền cười hỏi.

"À, y còn chưa nhìn thấy Mộng Tuyết tỷ tỷ, còn may chán, tỷ tỷ phản ứng nhanh, hại ta trách tỷ ấy lừa mình." Trần Nhược Tư thầm nghĩ, đoạn quay lại bảo Lạc Lan Điền: "Sư ca chậm quá, đệ đợi lâu liền đến đây nằm ngủ một lát." Nó nói rồi giả thành bộ dạng mới ngủ dậy, vươn vai ngáp dài.

"Tiểu tử, bao hành trang quần áo đâu? Ngươi định đi người không chắc, thôi chúng ta đi." Lạc Lan Điền biết nó nói dối, lắc đầu cười, liếc quanh một vòng rồi giục.

"Không xuất môn thế này thì thế nào? Sư ca tưởng đệ cũng giống huynh, đeo một cái bao thật to chắc, thế thì mệt chết đi được." Trần Nhược Tư đốp lại.

Lạc Lan Điền giận suýt nữa ngất xỉu, nói với vẻ tức giận: "Ngươi về ngay, ta không dẫn ngươi theo nữa, ngươi chọc ta tức chết thôi."

"Cái gì, đệ không về thì sao? Ha ha, chuyến này đệ cứ đi, xem sư ca quản lý đệ cách nào." Trần Nhược Tư mỉm cười, xoay người rảo bước thật nhanh về phía Mộc Hoa trấn.

"Chà, tiểu tử khốn này chọc ta tức chết thôi, không biết sư phụ nghĩ cái gì nữa mà để nó ra ngoài thực hiện công việc, không phải hay ho gì đâu." Lạc Lan Điền thầm nghĩ, lắc đầu bất lực bám theo Trần Nhược Tư.

Cái bọc y đeo trên lưng có chứa tiền mua lương thực, y phục chuẩn bị sẵn để thay trên đường, còn có cả một ít lương khô để ăn, y chuẩn bị khá nhiều, hiện tại có thêm Trần Nhược Tư thì số đó không thể coi là nhiều được, chả trách y lại nổi giận.

Nhưng suy cho cùng, Trần Nhược Tư chưa từng ra ngoài, cũng không ai cho nó biết tình huống bên ngoài ra sao hay lúc ra ngoài phải chuẩn bị những gì để ăn, để sử dụng, chuyện này phải trách ai?

Chỉ đành nói rằng người dẫn nó đi theo gặp xui xẻo.

Hai sư huynh đệ chưa kịp qua khỏi khu rừng phía trước thì trời đã tối dần, vầng dương khuất bóng, ánh trăng sao lấp lánh trên không trung.

Khu rừng này cây cối không lấy gì làm dày, thậm chí khá thưa thớt.

Ánh trăng lạnh lùng rải khắp khu rừng, bóng cây trải dài in sâu xuống con đường đi giữa rừng.

Trong rừng rất yên ắng, thi thoảng mới có tiếng chim hót từ nơi sâu thẳng truyền ra, phá tan bầu không khí tĩnh mịch đó.

Sâu trong rừng, nhiệt độ giữa ban ngày và ban đêm cách nhau rất xa, phải đến hai mươi độ.

Gió lạnh lùa qua thân thể gầy gò của Trần Nhược Tư khiến nó bất giác rùng mình, hắt hơi mấy tiếng, hai tay ôm chặt lấy mình, run rẩy cất bước, vừa đi vừa hỏi: "Tam sư ca, tối nay hơi lạnh nhỉ? Sư ca có lạnh không?"

"Ha ha, tiểu tử, hiện tại biết lạnh rồi à, lúc trước kêu ngươi chuẩn bị thì không nghe lời, đây gọi là bỏ qua lời khuyên thật lòng thì quả báo nhãn tiền." Lạc Lan Điền liếc mắt nhìn nó, bất giác bật cười, cất tiếng trêu chọc.

Trần Nhược Tư ngoái lại nhìn sư ca, không biết từ lúc nào đã mặc áo bông rồi, chợt thấy bất mãn, than thở: "Sư ca khốn kiếp, không bảo cho đệ biết tình hình khi ra ngoài thì đệ biết phải mang theo cái gì? Đệ mặc kệ, hiện tại đệ lạnh, sư ca mau cởi bao ra cho đệ mượn y phục."

"Ta không mang theo nhiều, ngươi đã có gan làm thì tự mình nghĩ cách đi, ở đây không phải thiền viện để ngươi muốn làm gì thì làm, ha ha..." Lạc Lan Điền cười trên nỗi đau của người khác, nói đoạn lại cười mấy tiếng, không thèm lí gì đến Trần Nhược Tư, rảo bước tiến tới.

Kì thật không khí này không thể coi là quá lạnh, cố gắng một chút là chịu được.

Trần Nhược Tư vận khí điều tức một lát, cảm giác thoải mái hơn hẳn, thầm rủa: "Đồ khốn, dám chơi ta, xem ta làm sao điều trị ngươi."

Nghĩ vậy, nó đưa tay vỗ trán, đảo mắt một vòng, gào to: "Có rồi, hắc hắc! Ta phải cho ngươi biết lợi hại."

Rồi lại vỗ tay, chầm chậm theo sau Lạc Lan Điền, tốc độ của nó càng lúc càng chậm, cách sư ca ngày một xa.

Không biết bao lâu sau, cự li giữa hai người chừng hai chục thước, nó đột nhiên lớn tiếng kêu gào: "Sư huynh, cứu mệnh, cứu mệnh!"

Rồi nhanh chóng lẩn sang một bên, trốn vào trong bụi cây cạnh đường.

Lạc Lan Điền nghe thấy tiếng kêu, quay lại nhìn, không thấy Trần Nhược Tư đâu, nhất thời không biết làm sao, ngây người ra, tự nhủ: "Ở đây có quỷ chắc, nhưng sao ta không cảm thấy nó tồn tại nhỉ? Lẽ nào đạo hạnh của con quỷ này cao thâm hơn ta?"

Hắn nghĩ thế liền toát mồ hôi khắp người, tuốt cây kiếm gỗ đào ra, cầm bùa vẽ lên mấy nét rồi nhanh chóng chạy về hướng Trần Nhược Tư biến mất.

Dựa vào ánh trăng, nhất cử nhất động của Lạc Lan Điền đều bị Trần Nhược Tư nhìn rõ, nó cười thầm: "Hắc hắc, mật y cũng lớn lắm, bất quá nhìn bộ dạng y là biết lo ta xảy ra chuyện, cùng còn có chút lương tâm. Hắc hắc, coi như ngươi xui, ai bảo vừa này lại đi đắc tội với ta?"

"Nhược Tư, tiểu tử ngươi ở đâu, có nghe ta nói không?" Lạc Lan Điền đứng đó lớn tiếng gọi.

Trần Nhược Tư nhặt một viên đá nhắm đầu y ném tới.

"Hô hô hô, ha ha ha!" Nó dùng giọng khác hét lên rồi từ bụi cây chui ra, nhanh chóng trèo lên một thân cây cạnh đường.

Lạc Lan Điền quay lại, nghoẹo đầu nhìn về hướng viên đá, chầm chậm bước tới, lúc này thân thể y run lẩy bẩy, thầm nghĩ: "Con quỷ này quả nhiên lợi hại, dám công nhiên bắt nạt người khác."

Y nghĩ vậy liền vung cây kiếm gỗ đào, tung năm lá bùa vừa vẽ xong ra.

Bùa vừa quăng lên tức thì năm đạo linh quang lóe sáng, chiếu rọi phạm vi mấy chục thước vuông.

Y nhắm mắt, niệm chú.

Kinh văn niệm lên thì năm đạo linh phù bắt đầu xoay tròn rồi khuếch tán ra chung quanh, khu vực được linh quang chiếu rọi càng lúc càng rộng.

Trần Nhược Tư thầm nghĩ: "Từ lúc nào y biến thành lợi hại thế này nhỉ, đúng là thâm tàng bất lộ, hôm nay cũng coi như biết được chỗ lợi hại của y, hừ, nguyên lai trước đây y tỉ thí với người ta là giả thua, vì sao phải làm thế nhỉ?"

Nó nghĩ đến đây liền từ trên cây tụt xuống, nói với Lạc Lan Điền: "Sư huynh, đệ ở đây."

Lạc Lan Điền tịnh không mở mắt ngay mà tiếp tục niệm kinh văn.

Trần Nhược Tư không hiểu vì sao sư ca không ngừng ngay, rốt cuộc là vì cớ gì, đột nhiên nó thấy thân thể Lạc Lan Điền run run, năm lá bùa ném ra chậm rãi bay lại, khu vực được linh quang chiếu sáng ngày càng thu hẹp.

Tiếng chim kêu ở phía xa mỗi lúc một nhiều và lớn hơn, có phần hỗn loạn, hình như bị khuấy động.

Trần Nhược Tư cảm giác có một trận âm phong đang đến gần chỗ hai sư huynh đệ.

Đột nhiên một trận gió quái dị nổi lên, cành lá xao động, cuốn lá khô và đá vụn dưới đất trùm lên chỗ hai người.

Một tràng tiếng kêu quái dị và đáng sợ từ trên cành cây vọng xuống: "Ha ha! Hai tên nhãi chưa xuất đạo các ngươi dám quấy nhiễu giấc ngủ của ta, muốn chết!"

"Sư đệ, nhanh lên, nhanh vào trong phù trận của ta!" Lạc Lan Điền liếc nhìn nó đang đứng ngây ngẩn bên ngoài, gào to.

Trần Nhược Tư tuy hơi nghi hoặc, xưa nay nó chưa thấy con quỷ nào lợi hại, tự nhiên không thấy sợ.

Nghe tiếng Lạc Lan Điền hô mới nảy ra ý khiếp hãi, vắt chân lên cổ chạy vào trong phù trận mà sư ca bố trí.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong