Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3572 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 41
nan ngao chi dạ (đêm khó ngủ)

❊ ❊ ❊

Mộng Tuyết giữa làn nước trong xanh, thân mình như con rái cá không ngừng uốn lượn bơi về phía trước. Sóng nước dập dờn trên thân thể ngà ngọc theo từng nhịp lên xuống của nàng. Thoạt nhìn nàng lúc này không khác nào một vô ưu tiên tử, tự do tự tại giữa làn nước trong veo, thân thể mềm mại uốn lượn đẹp mê hồn.

Trần Nhược Tư nhàn nhã bơi theo bên cạnh nàng, nhìn thân thể mềm mại đó bất chợt thấy có cảm giác hưng phấn, hân hoan len lỏi tận tâm can. Gương mặt hắn không giấu nổi nụ cười mãn nguyện.

Rong tảo dưới nước cũng không ngừng phun ra bọt khí lay động đu đưa, như để chào đón đôi uyên ương đã đến nơi này. Tôm cá trong hồ hoan hỉ tháp tùng bọn họ.

Động phủ của Mộng Tuyết ở dưới nước nằm trên bề mặt một vách đá. Phía trên cửa động phủ có một phiến đá nhẵn, trên đó khắc ba chữ lớn"Mộng chi cư", trên mặt chữ tựa hồ có màu hoàng kim lấp lánh.

Động khẩu có hình tròn, đường kính chừng hai thước, phía trước không có cửa, thế nhưng nhìn qua giống như được chắn bởi một tấm màn bằng nước. Màn chắn này khiến cho nhìn từ ngoài vào chỉ thấy bên trong mông lung mờ ảo, không thể thấy gì rõ ràng, khiến bên trong động thêm phần huyền bí.

Cũng không quá lâu hai người đã đến trước cửa động, Mộng Tuyết đứng trước cửa, miệng lâm râm niệm chú, tấm màn nước liền biến mất. Mộng Tuyết niệm chú xong quay lại nhìn ôn nhu nói: "Nhược Tư, đi vào thôi!".

Kỳ thực ngay khi tấm màn chắn vừa biến mất hắn không thể kìm được đã đi vào rồi. Hắn đứng ở trong gọi với ra: "Mộng Tuyết tỷ tỷ, đệ đã vào rồi, động phủ quả thực là đẹp, đệ không dám đi lại bừa bãi sợ làm chết cỏ dưới chân."

Mộng Tuyết xoay người, cười nhẹ rồi đi vào luôn. Động phủ này tuy là ở dưới nước nhưng sau khi vào trong đến một giọt nước cũng không có, cả trên mặt đất ở sơn động này cũng hệt như vậy, không có giọt nào. Bên trong động phủ có một sảnh lớn, trong đó có ba thủy mạc môn (cửa màn nước) bên trên không ghi gì cả.

Vật dụng trong động đều được điêu khắc bằng đá, hình điêu khắc trên mỗi món vật dụng đều sinh động như thật, cực kỳ tinh xảo đẹp đẽ.

Mặt đất trong động phủ có một ít cỏ mềm xanh biếc mọc dày như một tấm thảm. Mộng Tuyết đứng giữa sảnh phòng cười cười nói: "Đệ ở chỗ nào, cỏ ở đây không bị dẫm lên mà chết được đâu, cứ thoái mái bước lên đi."

Trần Nhược Tư lẳng lặng tới phía sau Mộng Tuyết, hai tay ôm lấy eo thon mềm mại, tựa cằm lên vai nàng thủ thỉ: "Tuyết tỷ, đệ ở phía sau tỷ có cảm giác được không?"

Tay Trần Nhược Tư vừa chạm vào người Mộng Tuyết, bản năng của nàng bất chợt yếu mềm, cảm giác như điện giật lan tỏa toàn thân nàng, len lỏi vào tim nàng khiến nàng cảm thấy vô cùng ấm áp. Trống ngực nàng đập thùm thụp. Lát sau cả gương mặt nàng đều đỏ ửng lên.

Nàng quay đầu nhìn Trần Nhược Tư đang tựa cằm trên vai mình ngọt ngào cười nói: "Cảm giác được, bất quá…ta không thể nhìn thấy đệ". Nàng nói xong cắn môi thở dài.

Trần Nhược Tư rời khỏi bờ vai nàng hôn nhẹ lên đôi môi nàng rồi nhích ra một chút nhìn nàng nói: "Mộng Tuyết tỷ tỷ, tỷ đẹp quá, đệ tin rằng tỷ sẽ được nhìn thấy đệ nhanh thôi, đệ cũng rất hy vọng có thể cảm nhận được cái ôm của tỷ. "

Mộng Tuyết cười nói: "Từ nay về sau ngươi đừng gọi ta là tỷ tỷ nữa được không, nghe như vậy không thân thiết lắm."

- "Vậy ta phải gọi thế nào, là Tuyết nhi, Tuyết hoàn, hay là…cục cưng nhé?" Trần Nhược Tư cười nói.

- "Tùy đệ thôi, chỉ cần đệ hiểu được là tốt rồi!" Mộng Tuyết đan hai bàn tay vào nhau, cắn môi nhỏ giọng nói.

- "Vậy ta gọi nàng là Tuyết, Tuyết…, cục cưng… Trần Nhược Tư phấn khích kêu lớn, hắn kêu xong mấy tiếng xoay lại đứng trước mặt nàng nói: "Tuyết, đi nghỉ sớm thôi, không biết sau này theo ta rời khỏi đây nàng còn có được cuộc sống an ổn không nữa."

- "Chỉ cần được ở bên chàng, ta luôn cảm thấy an ổn mà. Đừng lo lắng, ta sẽ cảm thấy an ổn thôi."

- "Đi thôi vào phòng ta nào, chúng ta nghỉ sớm ngày mai còn xuất phát." Nàng vừa nói xong liền bước vào thủy mạc môn (cửa nước) bên trái sảnh phòng.

- "Cái gì, muốn ta ngủ chung cùng nàng, vậy không phải là hại ta…" Trần Nhược Tư giật mình nhưng hắn vẫn theo nàng vào trong.

Phòng của Mộng Tuyết là một thạch động vuông vắn, bên trong có một chiếc giường, trên giường trải một lớp đệm cỏ xanh biếc. Ngoài chiếc giường bên trong còn có một chiếc bàn và ba chiếc ghế đều được tạc bằng đá.

Tiến vào thủy mạc môn, Mộng Tuyết cũng không niệm chú, Trần Nhược Tư thấy lạ hỏi: "Tuyết, cửa này sao không phải niệm chú?"

Mộng Tuyết cười nói: "Đây đã là bên trong động phủ còn bố trí chú ngữ phong ấn làm gì cho thêm phiền toái. À, được rồi, ta nói cho chàng biết, chỉ cần vận dụng một chút pháp lực, trong lòng thầm niệm "Nhược Tuyết thủy mạc, ta đã đến đây, mau mau thu lại." là nó tự động mở ra ngay."

Trần Nhược Tư thắc mắc: "Đơn giản vậy sao, vậy nếu chẳng may có kẻ nào cũng biết chú ngữ, hắn cũng có thể tùy ý ra vào sao? Trong này còn có hai thủy mạc môn, chúng dẫn đến đâu thế?"

- "Người khác dù có biết chú ngữ nhưng nếu không có ta ở đây thì cũng không mở được." Nàng nở một nụ cười ngọt ngào, dừng một chút rồi tiếp lời: "thủy mạc môn ở giữa dẫn đến long cung, cái còn lại dẫn đến nơi nào ta cũng không rõ, trước lúc đi cha mẹ ta có dặn không được đi vào đó, ta cũng chưa thử đi vào đó bao giờ."

- "Xem ra nàng đúng là con gái ngoan". Trần Nhược Tư cười cười, hỏi tiếp: "Long cung là ở nơi nào, hiện giờ ta cũng không quan tâm lắm, để sau rồi nàng đưa ta đi du ngoạn vậy."

Mộng Tuyết nghe hắn nói không hiểu gì cả bèn hỏi lại: "Chàng nói ta là con gái ngoan, vậy có nghĩa là gì?"

Trần Nhược Tư ngẩn người, hàm hồ nói: "là…là… biết nghe lời, là… đẹp, là…rất hiền lành nữa. Được rồi, nàng cứ nghỉ ngơi đi, ta ra ngoài xem một chút."

- "Không, ta muốn cùng chàng nghỉ ngơi." Mộng Tuyết nũng nịu.

- "Cái gì, muốn ta ngủ cùng nàng, đêm nay ngủ thế quái nào được." Trần Nhược Tư nghĩ vậy không giấu nổi nét mặt khổ sở, chỉ là lúc này Mộng Tuyết cũng không thể nhìn thấy được vẻ mặt của hắn mà thôi. Bây giờ cũng không phải là ở trong nước, lòng hắn nghĩ thế nào nàng cũng không thể cảm ứng được. Nếu nàng mà biết được nỗi khổ của hắn, cũng là sự tôn trọng nàng, chẳng phải là càng thêm cảm động sao? Cũng không nói trước được…

Trần Nhược Tư lên tiếng, hắn đến bên choàng tay qua eo nàng rồi chậm rãi bước đến bên giường. Hai người đến bên cạnh giường thì ngừng lại, Mộng Tuyết sắc mặt ửng hồng nói nhỏ: "Bế ta lên giường đi!"

Trần Nhược Tư ngẩn người, bất đắc dĩ nhìn nàng rồi cũng nhẹ nhàng bế nàng lên giường. Mộng Tuyết cười nhẹ rồi nhích sang một bên nhường chỗ cho Trần Nhược Tư rồi nhìn hắn nói: "Chàng nằm xuống đi, nằm bên cạnh ta thế này ta mới ngủ yên được. "

Trần Nhược Tư không còn cách nào khác, chỉ biết nằm xuống thôi. Nằm bên cạnh Mộng Tuyết, thân thể hắn rất bứt rứt khó chịu, máu huyết sôi trào, hắn không dám nằm sát nàng sợ không nhịn được sẽ gây nên tội lỗi không thể tha thứ.

- "Nằm gần thế này ta cảm nhận được hơi ấm của chàng, có như thế ta mới biết được sự tồn tại của chàng." Mộng Tuyết nhìn khoảng không bên cạnh mình nói.

Trần Nhược Tư nhìn gương mặt nàng nói khẽ: "Thế này ta cảm thấy tốt hơn một chút."

- "Được rồi, tùy chàng thôi, ta nghỉ đây." Mộng Tuyết cười ngọt ngào rồi chu đôi môi xinh xắn làm động tác hôn gió, xong rồi nàng khép đôi mắt đẹp lại.

Không lâu sau nàng chìm sâu trong giấc ngủ, đôi môi xinh vẫn mang theo nụ cười mê hồn. Trời đã tối thế nhưng bên trong động phủ này vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ. Trần Nhược Tư nhìn thân thể gần như lõa lồ trước mắt, hắn chỉ muốn vuốt ve nàng, thế nhưng hắn lại sợ làm tổn thương nàng nên cố gắng kìm chế dục hỏa đang bốc lên ngùn ngụt.

Đêm nay hắn không thể ngủ được, hắn cũng không biết làm thế nào để vượt qua.

Đêm nay, cho tới bây giờ, là đêm khó ngủ nhất đời hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong