Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3870 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 79
kích tình chi dạ

❊ ❊ ❊

Màn đêm buông xuống,trên bầu trời những ngôi sao bắt đầu xuất hiện và tỏa sáng, ánh trăng vằng vặc, soi sáng suốt quãng đường Mộng Tuyết đi.

Mộng Tuyết đỡ Trần Nhược Tư ngà ngà say về tới y quán, vừa đến cửa y quán Trần Nhược Tư dường như đã tỉnh táo hơn nhiều, hắn mỉm cười nhìn Mộng Tuyết nói: "Cám ơn nàng đã đưa ta về, thực ta không nghĩ rằng rượu mạnh đến vậy, ta lần đầu tiên uống rượu, không biết lại có thể say thế, từ nay về sau ta sẽ không uống nữa."

"Bộ dạng lờ đờ của chàng vừa rồi là do uống rượu à, ta còn tưởng chàng bị bệnh, hại ta lo muốn chết" Mộng Tuyết thoáng nhìn Trần Nhược Từ nói.

Trần Nhược Từ nhìn Mộng Tuyết mỉm cười nói: "được rồi, bây giờ đã không có việc gì, ta bây giờ đi đun nước, để ngâm mình tắm táp đã, sau đó…"

" Không có sau đó, còn không mau đi đun nước đi".Mộng Tuyết khuôn mặt ửng hồng thẹn thùng nghiêm mặt cười cười nói.

Một lúc sau, nước tắm được đun sôi, Trần Nhược Tư đổ vào một thùng nước đầy, cởi bỏ quần áo rồi nhảy vào thùng, dựa vào thành thùng, lầm rầm hát một khúc nhạc không tên. Một hồi lâu, hắn ngâm mình cảm thấy đã thoải mái, khi hắn đứng dậy lấy quần áo chợt hắn phát hiện ra đã quên lấy quần áo để thay, hắn lớn tiếng kêu lên: " Tuyết, giúp ta mang quần áo sạch tới đây, ta quên mất"

" Đáng chết, ngay cả quần áo thay cũng không mang theo." Mộng Tuyết kìm cơn bực bội lầm bầm nói

Vài phút sau, Mộng Tuyết cầm quần áo của Trần Nhược Từ đi vào nhà tắm, liếc mắt nhìn Trần Nhược Từ, mặt đỏ bừng, nàng đặt quần áo lên ghế rồi xoay mình định bỏ đi.Trần Nhược Từ đột nhiên đứng dậy nhào kéo Mộng Tuyết kéo lại thùng gỗ, cười ham muốn nói: "lại đây, chúng ta cùng tắm, như vậy sẽ tiết kiệm được một ít thời gian, ta đang đợi này" Hắn nói xong, hôn lên mặt nàng.

"Tiểu Tử đáng chết, quần áo của ta còn chưa cởi ra, làm sao mà tắm, mau buông ta ra." Mộng Tuyết bặm môi lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn Trần Nhược Tư nói, trong lòng nàng, cố gắng không nhìn thân thể Trần Nhược Tư, đến giờ lại không chịu được nữa

Trần Nhược Tư tịnh không có buông nàng ra,hắn nói: "quần áo của nàng do nàng biến hóa ra, không phải sao. Ta đang bị dục hỏa thiêu đốt đây này"

Mộng Tuyết giãy giụa trong lòng Trần Nhược Tư, nói: "quần áo của ta hôm nay là thật, không phải do biến hóa, mau buông ta ra."

Trần Nhược Tư nói: "được rồi, để ta giúp nàng cởi" Trần Nhược Tư nói xong, đưa tay cởi dây lưng của nàng.

Hắn còn chưa cởi hết được quần áo của Mộng Tuyết, nàng cười hai tiếng, thân hình khẽ động, hóa thành đạo bạch quang bay ra cửa, khi rời khỏi cửa nàng còn lưu lại một câu: "tử quỷ sắc, ta không tắm chung với chàng nữa, tối nay chàng cũng đừng nghĩ tới ta nữa nữa."

Trần Nhược Tư nghe thấy thế, tâm thần hồi tỉnh, thầm hối hận: "Hỗn đản, ngươi đúng là một tên hỗn đản, nàng đã đáp ứng ngươi, sao ngươi lại nóng vội như vậy, đáng đời, xem đêm này ngươi làm sao nhịn được đây" Dục hỏa đang bùng cháy người hắn nhất thời bị dập tắt, hắn thả người dựa vào thùng tắm, đầu kê trên miệng thùng hướng nhìn trần nhà.Trong lòng thở dài: "chẳng lẽ lấy tiên tử làm lão bà lại phải chịu thống khổ của ham muốn thế này sao?"

Qua một hồi lâu, nước trong chậu đã nguội, hắn từ từ đứng dậy, mặc quần áo và đi vào phòng.

Mộng Trần nhìn thấy Trần Nhược Tử đi đến, nàng ngồi dậy cười duyên nói: "ta đã sớm tắm xong, ta đã chờ chàng cả nửa ngày rồi, nếu vài phút nữa chàng không đến thì ta đi ngủ trước."

Trần Nhược Tư vừa nghe Mộng Tuyết nói chờ hắn, trong lòng hắn bất giác cảm thấy vui vẻ, hắn lập tức chuyển buồn chán sang phấn khích, trong lòng thầm nghĩ: "nàng ta cũng đang thích mà còn hí lộng ta, chẳng lẽ đây là vũ khí của đàn bà dùng để đối phó với đàn ông?" hắn nhanh chóng đi đến, mở cái chăn mỏng đang trùm trên Mộng Tuyết, trước mắt hắn là thân thể xích lõa của Mộng Tuyết.

Mộng Tuyết đôi mắt trong veo khẩn trương nhìn Trần Nhược Tư, đôi má thẹn thùng giống như trái táo hồng, khiến ai nhìn thấy cũng muốn nhào lên, cắn một cái, song nhũ trên ngực nàng, theo nhịp tim đang đập dồn dập mà rung rinh nhè nhẹ

Trần Nhược Từ ánh mắt lập tức sáng ngời, một cỗ dục hỏa mãnh liệt bùng lên trong người hắn, mỗi bộ vị trên cơ thể hắn đều xảy ra những biến hóa vi diệu.

Trần Nhược Tử cởi bỏ hết quần áo, nhào lên trước. Hai tay hai bên, vồ lấy song nhũ, hướng về trung tâm bắt đầu nhẹ nhàng từ giữa bắt đầu nhẹ nhàng xoa, nắn bóp, thành các dạng theo ý mình. Đầu lưỡi hắn liếm nhẹ lên hạt anh đào hồng hồng, từ khiêu khích giờ dần dần trở nên mạnh hơn

Mộng Tuyết cảm nhận được sự khiêu khích dịu dàng, thân thể trở nên mềm nhũn, cơ thể không khỏi thổn thức, bắt đầu vặn vẹo, miệng phát ra những tiếng hít thở sâu, nhè nhẹ.

Một lát sau, tay phải hắn di chuyển xuống phía dưới, tại dải rừng rậm tam giác hắc ám, bắt đầu rụt rè mơn trớn, không lâu sau, khi đó một dòng "mật tuyền" từ dưới đó trào mạnh ra.

Trần Nhược Tư liền xuất "tiểu trùng trùng", tiểu trùng trùng tại giải rừng rậm tam giác hắc ám kia, tìm sào huyệt đi tới, không có bao lâu, nó đã tìm được, tại miệng của sào huyệt nó dùng đầu cọ cọ vào miệng sào huyệt vài cái, sau đó đẩy thân tiến vào.

Cảm giác khoái cảm kích thích, nhất thời truyền tới thân thể hai người, họ bắt đầu phối hợp hỗ trợ lẫn nhau không ngừng nghỉ

Song nhũ của Mộng Tuyết, khẩn trương theo động tác, khi thì lắc lư dồn dập, khi thì rung rinh nhẹ nhàng.

…………….

Không biết trải qua bao lâu, một " cỗ mật tuyền" trùm lên đầu tiểu trùng trùng của Trần Nhược tư, tiểu trùng trùng không cẩn thận, nuốt phải một ngụm, theo đó cả chất lỏng trong cơ thể đều phun ra cho đến không còn gì để tiết ra nữa thì ngưng lại. Tiểu trùng trùng vốn " thân thể cường tráng" sau khi phun xong, trở nên mềm oặt vô lực, bị lực của sức ép trong "sào huyệt" ép bức ra ngoài.

Lúc này,Trần Nhược Từ và Mộng Tuyết hai người, đồng thời kêu nhẹ một tiếng. Cả hai đều cảm giác thấy bản thân đã đạt tới đỉnh điểm của khoái cảm.

Trần Nhược Tư vô lực nằm trên người Mộng Tuyết, hôn môi nàng nói: "hôm nay cảm giác thế nào, có sảng khoái không" hắn nói xong, cười cười, nhoài người sang bên nằm thẳng nhìn nàng

Mộng Tuyết nói: "Chàng càng ngày càng trở nên lợi hại, lần này ta thật sự cảm thấy sung sướng, loại cảm giác này thật là kỳ diệu." nàng nói xong thẹn thùng nhìn hắn bắt đầu nở nụ cười.

Trần Nhược Tư, lúc này mặc dù cảm thấy vô lực, nhưng hắn đã có loại cảm giác đặc biệt, kỳ thật không phải giờ đây hắn mới có cảm giác này.

Sau khi hắn nghĩ lại các lần trước, cảm giác được một năng lực thần bí, trong cơ thể hắn không ngừng tuần hoàn, khiến cho hắn cảm thấy năng lực mình dần dần tự tăng lên, khiến trong đầu hắn, không thể kháng cự được khát vọng đối với cảm giác này. Chỉ là cảm giác của hắn, hắn chưa thực sự thử qua xem năng lực của chính mình thực sự có tăng lên hay không.

" Y quán ngày mai khai trương, ta muốn đặt tên là "Vô Ưu Y Quán ", Chàng thấy thế nào?".Mộng Tuyết hỏi.

"Tùy nàng, nàng thích tên gì thì kêu tên đó, tuy nhiên ta có đề nghị, chúng ta sẽ miễn phí toàn bộ ba ngày đầu, làm một chiêu bài quảng cáo, nàng coi thế nào." Trần Nhược Tư nói.

Mộng Tuyết quay người lại, một nửa người gác lên trên người Trần Nhược Tư, hôn lên mặt, đầu tự vào vai, nhìn hắn nói: "Hay đấy, cứ quyết định như vậy đi, nghỉ ngơi thôi, ngày mai không cho phép lười nhác, chúng ta sẽ phải dậy sớm."

"Rõ, lão bà đại nhân, ta nghe lệnh" Hắn cười đáp

Mộng Tuyết nhẹ nhàng nhúc nhích người, xoay người sang bên, kéo chăn đắp cho cả hai, cười thoả mãn, nhắm mắt lại.

Trần Nhược Tư ngắm nhìn khuôn mặt mỹ lệ của Mộng Tuyết, nhìn nụ cười ngọt ngào của nàng, trong lòng cảm thấy vô cùng hưng phấn, thầm nghĩ: "ta có được lão bà xinh đẹp ôn nhu như thần tiên thế này, đời này cảm thấy cũng đủ rồi." Trần Nhược Tư mang theo nụ cười vui hân hoan, từ từ nhắm mắt lại, không lâu tiến vào giấc mộng đẹp.

Đêm dài,đêm cũng trở nên lặng lẽ tĩnh mịch. ánh trăng bò trên ngọn cây, từ từ hướng về nơi của nó mà rời đi

Theo chuyển động của nó,mọi người trong mộng cũng dần tỉnh lại, một ngày mới sắp bắt đầu.

Cuộc sống, cuộc sống có lẽ cũng như thế này mà thôi, thần tiên cũng không ngoại lệ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong