Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3645 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 35
thế tội cao dương (quít làm cam chịu)

❊ ❊ ❊

Trần Nhược Tư có lẽ vì quá chú tâm vào việc của mình nên không hề phát hiện Linh Cơ ở phía sau, hắn chém ra một kiếm gần chạm đến ma tượng thì đạo bạch quang do nàng bắn ra đã chạm vào lưỡi kiếm, chỉ nghe một tiếng "ting", đoản kiếm đã bị chấn gãy thành hai đoạn. Phần mũi kiếm bị đạo bạch quang nọ làm bắn ra, cắm ngập vào thạch bích bên cạnh Trần Nhược Tư.

Trần Nhược Tư trong lòng thất kinh: "Công phu thật lợi hại", hiện thời động tác chém xuống của hắn đã hoàn thành cũng không chạm được vào ma tượng, hắn trầm mặc một hồi, âm thầm suy tính: "Ta đã bị phát hiện rồi, từ nay về sau chắc chắn bọn họ sẽ tăng cường bảo vệ, ta dù không thể thóat ra hay thậm chí là phải vất bỏ tính mạng mình cũng phải phá hủy ma tượng này ngay". Hắn nghĩ vậy nâng đoạn kiếm gãy lên chém vào ma tượng lần nữa.

Linh Cơ hoảng hốt, giật mình suy nghĩ: "Kiếm này lẽ nào có ma? Thấy đoạn kiếm đã gần sát pho tượng, nàng liền cấp tốc chạy đến." Trong lúc Linh Cơ động thủ, lưỡi kiếm gãy đã kịp chém sướt qua ma tượng, đồng thời từ chỗ vết chém phun ra một luồng khói đen kịt, áp lực từ luồng khói khiến cho cả đoạn kiếm gãy bắn về phía sau. Trần Nhược Tư và Linh Cơ cũng bị áp lực đó đánh văng ra, ngã sấp mặt trước cửa đại điện.

Trần Nhược Tư cảm thấy toàn thân đau đớn khó chịu, đầu váng mắt hoa, trước mắt chỉ thấy muôn ngàn vì sao lấp lóa. Linh Cơ ho khan hai tiếng, đưa tay phủi ngực đứng dậy, ngây ngốc nhìn ma tượng, miệng lắp bắp: "Không thể nào!"

Khói đen từ ma tượng phun ra mỗi lúc một nhiều, đồng thời vết chém cũng dần dần toác rộng ra. Chỉ sau một tiếng "Buùum..." inh tai nhức óc, ma tượng đã bị nổ tung thành một mớ đá vụn bay lả tả khắp phòng. Đồng thời lúc này trong đại điện, làn khói đen đã hoàn toàn biến mất sau tiếng nổ kinh hoàng.

Trần Nhược Tư đứng lên, cực kỳ hưng phấn cười nói: "Ha ha, ta làm được rồi, đám hỗn đản cẩu thí thần tiên các ngươi không thể coi thường ta được nữa." Hắn dường như lúc này đã quên mất mình đang ở trong tình thế cực kỳ hung hiểm.

- "Ngươi là ai, mau lộ diện đi." Linh Cơ hoảng hốt nhìn về hướng Trần Nhược Tư hét lớn.

Trần Nhược Tư nghe xong tiếng thét của Linh Cơ, hoảng sợ lùi lại hai bước liền, toàn thân run rẩy không dám hó hé gì nữa. Lúc này ở phía ngoài đại điện truyền đến mấy tiếng nổ kinh thiên "Oành... oành…", Trần Nhược Tư bị mấy tiếng nổ lớn làm cho hai lỗ tai lùng bùng không nghe thấy gì cả, sau đó lại càm thấy cả tòa đại điện cũng rung chuyển theo những tiếng nổ đó. Linh Cơ sắc mặt tái xanh, hơi thở phập phồng, trong tâm không ngừng đánh giá tình hình ở đại điện. Trần Nhược Tư thấy thế, sợ hãi đến độ mặt vàng như nghệ, cũng không dám thở mạnh.

Từ phía ngoài cửa xuất hiện ba thân ảnh, chân bọn họ còn chưa chạm đất Trần Nhược Tư đã nghe một tiếng quát hỏi: "Linh Cơ, việc này…việc này là như thế nào?"

- "Xin lỗi cha, con cũng không biết tại sao lại như thế này." Linh Cơ cuống quýt trả lời. Ba người vừa đến này đúng là Minh Vương, Thanh Mâu cùng Đế Khai.

Minh Vương vừa tiến đến, thấy mũi kiếm vẫn cắm trên tường, đoạn kiếm gãy còn rơi dưới chân Trần Nhược Tư, phẫn nộ quát lớn: "Khốn kiếp, ngươi không biết à!" Nói xong liền vung chưởng đánh Linh Cơ. Nàng không kịp phòng bị, trúng một chưởng của Minh Vương liền bị đánh văng vào bức tường nơi cửa điện, miệng phun ra một ngụm máu tươi rồi nằm yên tại chỗ không nhúc nhích.

Thanh Mâu và Đế Khai thấy thế bất giác cảm thấy toàn thân toát mồ hôi lạnh, đứng yên tại chỗ không dám hé răng. Bọn họ ở gần Minh Vương lâu như vậy chưa thấy ông ta hạ độc thủ với hạ nhân bao giờ, huống hồ bây giờ người bị đánh lại là chính con gái ông ta.

Trần Nhược Tư bị dọa cho mất mật, lùi về phía sau vài bước, bất chợt vấp phải khung cửa cái "rầm", sau đó lại kêu to: "Ái da" một tiếng ngã sấp mặt xuống đất.

Minh Vương, Thanh Mâu, Đế Khai ba người còn tưởng Linh Cơ lén lút giấu người trong đại điện, đã trốn mất ra ngoài, liền phóng ngay ra cửa tra xét tình hình.

Trần Nhược Tư cố gượng dậy, nín thở lê bước đến bên Linh Cơ, hắn không biết phải làm thế nào, bất chợt trong lòng hắn gợn lên một cảm giác khó chịu, hắn nhìn nàng thầm nói: "Xin lỗi nàng, vì ta mà nàng phải chết, cũng vì ta mà nàng phải gánh tội, ta cũng không biết phải làm như thế nào thì nàng mới có thể tha thứ cho ta. Sự thể đã đến thế này, ta đành mang nàng đi an táng, coi như đền bù cho nàng".

Trần Nhược Tư chưa trải đời nhiều, từ nhỏ tới lớn ở tại Thanh Tâm đ*o quán cũng không có dịp tiếp xúc với người ngoài, trong lòng cũng không phân rõ chính tà, hắn cảm thấy khó chịu vì cho rằng cái chết của nàng là có can hệ đến mình.

Hắn ngồi xuống bên nàng, rồi bế xốc nàng lên đi ra ngoài cửa. Phía ngoài đại điện trước kia là một thông đạo âm u, bây giờ tuyệt nhiên không thấy đâu cả, thay vào đó là vầng thái dương rực rỡ soi rọi khắp nơi.

Trên bầu trời xuất hiện những vầng mây trắng phiêu lãng, trắng muốt như đôi cánh của những loài cầm điểu đang bay lượn trở về, chốc chốc lại phát ra những tiếng kêu lảnh lót.

Trước mắt Trần Nhược Tư bây giờ chỉ còn lại một dải đất đen ngòm, vách đá sừng sững trước kia đã biến mất, Nhược Tư buồn bực nhìn cảnh tượng trước mắt, ngây dại một hồi rồi lại ôm lấy Linh Cơ rảo bước. Hắn không biết nơi nào chờ đợi mình ở phía trước, cũng không biết phải đi đâu về đâu. Bước thêm mười mấy bước, ngoảnh mặt nhìn lại thì ngay cả cung điện mà mình vừa ở đó cũng đã biến mất rồi, bất giác khiến hắn trở nên hồ đồ. Từ vị trí của Nhược Tư bây giờ, nhìn tứ bề đều là dải đất đen, ngoài ra không thể thấy được gì khác.

- "Đám người Minh Tộc đâu hết rồi nhỉ? Lẽ nào bọn họ đều đã rời khỏi đây?" Trần Nhược Tư nghi nghi hoặc hoặc tự hỏi.

Lúc này trên bầu trời xuất hiện tám điểm sáng chói lòa, những điểm sáng này càng lúc càng lớn dần tỏa ra những vầng sáng đẹp mắt, tựa như trên bầu trời xuất hiện tám chiếc cầu vồng.

Trần Nhược Tư ngẩng đầu nhìn tám chiếc cầu vồng nọ, trong lòng thầm nghĩ: "Ta cứu mạng được thần tiên, bọn họ không nên để ta lại nơi này mới phải."

Thoáng sau, tám điểm sáng nọ đã biến thành những đám mây sáng rực rỡ, hướng về phía Trần Nhược Tư tiến tới rất nhanh.

- "Ha ha ha, quả nhiên là các người đã không quên ta." Trần Nhược Tư ngẩng đầu nhìn tám người trên không trung lớn tiếng kêu lên.

Lúc này Linh Cơ vẫn còn ở trong vòng tay hắn, ho khan hai tiếng rồi đột nhiên tỉnh lại. Nàng cảm thấy có người đang ôm lấy mình, thế nhưng nàng lại chẳng thể nhìn thấy ai cả, ngước mặt lên trời nhìn thấy thần tiên, nàng thót dạ kinh hoảng lại chìm vào hôn mê.

"Vù vù vù…" Tám bóng nhân ảnh trên không nhanh chóng hạ xuống trước mặt Nhược Tư. Lúc này tám thần tiên cũng không thể nhìn thấy Nhược Tư, chỉ có thể thấy được Linh Cơ đang được hắn bế trên tay.

Tám thần tiên nhìn thấy Linh Cơ treo lơ lửng giữa không trung đều cảm thấy kỳ quái, một người nói: "Đây chẳng phải là Linh Cơ con gái của Minh Vương hay sao? Nàng ta sao lại bị thương thế này, lại còn treo lơ lửng giữa không trung thế này, quả thật kỳ quái."

- "Nàng chính là nhi nữ của Minh Vương, không phải ai khác, nàng ta là bị Minh Vương đả thương, các người là thần tiên, mau lại đây xem có cách nào cứu được nàng ta không."

- "Ngươi là ai, ngươi đang ở chỗ nào?" Một thần tiên hỏi lại.

- "Ta là Trần Nhược Tư, là một đạo sĩ ở Thanh Tâm đ*oh Quán, hiện thời các người không thể nhìn thấy ta, không nên nhiều lời, ta cứu các ngươi nhiều người như vậy, bây giờ ta cầu các ngươi ra tay cứu nàng." Trần Nhược Tư đáp lời.

- "Nàng ta là nhi nữ của Minh Vương chúng ta sẽ không cứu nàng." Một nữ tiên tử trả lời.

- "Cái gì, các người không cứu vậy mà cũng được làm thần tiên? Nếu biết các ngươi thấy chết mà không cứu, ta cũng chả thèm cứu đám thần tiên các người, một chút lương tâm cũng không có, mẹ kiếp!" Trần Nhược Tư nhìn đám thần tiên trước mắt, phẫn nộ kêu la.

Mấy vị thần tiên nọ nghe Trần Nhược Tư nói xong, mỉm cười đưa mắt nhìn nhau gật gật đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong