Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3571 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 5
thần hồn điên đảo

❊ ❊ ❊

Chỗ đó bọt nước bắn ra tung tóe, càng lúc càng lớn, Trần Nhược Tư lúc này cũng cảm giác được ba động (sự thay đổi bất thường) của sóng nước. Nó và cái thùng gỗ từ từ bị lực ba động nọ đẩy ra xa bờ.

"Nhanh, nhanh, nhanh đưa ta thoát ra, thủy yêu đừng qua đây." Trần Nhược Tư trong lòng vội vàng hô lên.

Nó nhanh tay nắm được một đám cỏ dài rũ xuống ở bên bờ hồ, buông chiếc thùng gỗ ra, nắm lấy trèo lên bờ.

"Thùng, cái thùng của ta, nếu sư phụ biết được ta đánh mất thùng gỗ, sư phụ nhất định sẽ trách cứ ta, ta phải làm sao bây giờ" Trần Nhược Tư quay lưng lại phía Lệ Hồ nghĩ trong lòng.

Nó trải qua một phen đấu tranh tư tưởng, nghĩ rồi quay đầu nhìn lại, quyết định đi lấy lại cái thùng gỗ.

Nó khom lưng xuống, nỗ lực từ từ xoay người lại, hướng về phía Lệ Hồ đi tới.

Khi đó, cảnh tượng trong hồ làm nó si dại, con ngươi trợn tròn ra.

Nguyên là, bọt nước bắn ra vừa rồi từ giữa hồ, xuất hiện một nữ tử đẹp tựa thiên tiên, nửa thân trên lộ ra khỏi mặt nước, nửa thân dưới vẫn còn ngâm trong nước.

Xung quanh bên cạnh nàng còn có một vầng sáng chói mắt mầu vàng rất nhỏ, tung lên nhảy múa vây quanh nàng, làm cho toàn thân nàng như ẩn như hiện, trông hư hư thực thực,huyền ảo vô cùng.

Trần Nhược Tư từ năm năm tuổi đã tới Thanh Tâm đ*o Quán, cho tới bây giờ chưa có xuống núi lần nào, cũng chưa thấy nữ tử bao giờ, giờ phút này xuất hiện trước mắt nó lại là một mỹ nữ, làm nó càng thêm tò mò.

Nó ngơ ngẩn một hồi, trong lòng thầm nghĩ: "Đây là sự thật hay là ảo giác vậy?"

Nó ngó xung quanh tả hữu hai bên, lấy tay dụi mắt, rồi lại nhìn lại.

Lần này, nó biết đây địch thị là sự thật, tuy nhiên, nó lại không biết tại sao như vậy, trong tâm nó ấn tượng phi thường, lại có chút hoảng sợ.

Nó thấy nữ tử kia toàn thân đã lộ ra trên mặt nước, một chiếc khăn lụa mầu xanh biếc rộng chừng nửa thước, rất tuỳ tiện quấn quanh người nàng, chỉ che bộ vị bí ẩn mê người lại, cả thân thể loã lổ hơn phân nửa, da thịt nàng trắng như tuyết, người chiếu sáng rực rỡ.

Ngọc thể nàng mềm mại dáng người thuỳ mị, mê người, nhất thời khiến Trần Nhược Tư cảm thấy mê hoặc,mụ mị.

Trần Nhược Tư ngây ngốc đến há hốc miệng, nhìn chằm chằm vào mỹ nữ trong lệ hồ, không chớp mắt.

Mỹ nữ nọ nhìn hình dáng Trần Nhược Tư, bất giác bật cười khúc khích, sau khi cười xong, nàng lại mỉm cười nhìn Trần Nhược Tư nói: "Tên ngốc, người nhìn cái gì mà trông mê muội như vậy?, không phải vì ta mà ngươi biến thành như vậy chứ."

"Ngươi mới là một tên ngốc, lại còn nói nhảm" Trần Nhược Tư trong lòng nói như vậy, nhưng nó lại nhìn mỹ nữ nọ mỉm cười nói: "Tỷ tỷ thật đẹp, nếu ta không có nói sai thì người đích thị là một tiên nữ."

Mỹ nữ nọ cũng không có trả lời trực tiếp nó, nàng nói: "Ta vừa rồi dưới nước trong khi chơi đùa, cảm thấy được suy nghĩ của ngươi, biết được ngươi muốn học bơi lội, ngươi cũng biết, có thể cảm nhận được suy nghĩ này, ta mới gặp lần đầu, cho nên cảm thấy hiếu kỳ muốn đến xem thôi."

"Cái gì, nàng có thể cảm nhận được suy nghĩ của ta, suy nghĩ của ta bí mật, nàng không phải đều biết tất cả chứ, xem ra còn phải khống chế mình nữa, không thể suy nghĩ lung tung được". Trần Nhược Tư trong lòng kinh hô, nhìn mỹ nữ nọ nói: "tỷ tỷ thật là lợi hại."

"Cũng không phải là ta lợi hại, ngươi bây giờ trong lòng nghĩ cái gì ta không biết, chỉ cần ngươi xuống nước, ta sẽ biết. A a, người không phải muốn học bơi sao? Lại đây, ta sẽ cho ngươi một hạt châu, cam đoan ngươi sẽ biết bơi lội ngày, cho dù không bơi cũng sẽ không bị chìm xuống nước" Mỹ nữ trong nước nói.

"Tốt quá, chỉ có tỷ mới biết được tâm tư của đệ" Trần Nhược Tư thong thả cười nói: "Cám ơn tỷ, xin hỏi là tỷ vì cái gì mà lại cho ta hạt châu đó, vậy tỷ tên là gì, đệ từ nay về sau phải cám ơn người nhiều lắm."

"Oa, ta tên là Mộng Tuyết, không cần phải cảm ơn, còn vì sao lại cho ngươi hạt châu ư, có thể giải thích là hữu duyên thôi" Mộng Tuyết nói

"Hữu duyên, có thật là như vậy chứ, vậy xin cảm ơn Mộng Tuyết tỷ tỷ." Trần Nhược Tư cười, chậm rãi đi về phía hồ, nó vừa đi vừa nói.

Trần Nhược Tư đi tới bờ hồ, cởi quần áo và giầy đã bị ướt, nó cảm thấy trên người có mấy chỗ hơi đau.

"Mẹ ôi, lão tử mặc dù có chút không may, tuy bị ngã hơi đau, nhưng gặp được mỹ nữ tỷ tỷ, nói vậy, nếu không ngã e rằng trên đời này không có chuyện phát sinh như vậy, a, a" Trần Nhược Tư xoa xoa chỗ ngã vừa rồi, chạm phải chỗ đau, trong lòng thầm nghĩ, không khỏi có chút cao hứng, đau đớn nhất thời quên đi trong đầu.

Khi Trần Nhược Tư cởi hết chỉ còn lại duy nhất cái khố, vốn chuẩn bị tiếp tục cởi nốt, tay nó đã nắm lấy đai khố, lúc này Mộng Tuyết kêu lên: "Tên ngốc, chẳng lẽ ngươi không biết xấu hổ là gì sao, còn định cởi hết sao?"

Trần Nhược Tư ngước đầu lên nhìn thoáng qua Mộng Tuyết cười nói: "Mỹ nữ tỷ tỷ, cảm thấy ngượng sao, đệ, đệ và các sư huynh của đệ khi tắm đều, đều....., ài, tỷ biết rồi mà."

Mộng Tuyết ôn nhu cười, bỗng lắc mình, tư thế thật mê người, điểm nhẹ vào mặt nước, chậm rãi hướng Trần Nhược Tư đi tới.

Thân hình nàng lúc này hiện ra thật thướt tha, mỹ miều, nụ cười của nàng, thật ngọt ngào.

Trần Nhược Tư bây giờ mới chỉ là một thiếu niên, cũng là tuổi có rất nhiều ảo tưởng, khiến cho nó lâm vào trong ảo tưởng, trong lòng nó, dường như không có một quy luật nào, cứ chạy loạn lên cả.

Chỉ chốc lát, một mùi thơm phảng phất bay đến mũi của Trần Nhược Tư, làm cho nó càng thêm hưng phấn, nó dường như quên mất là mình đã đi đến bờ sông, vẫn tiếp bước về phía trước.

"Ai da, không hay rồi," Trần Nhược Tư kêu thầm trong lòng, thân thể nó đã tiến tới trong hồ, đương nhiên là rơi xuống.

Ngay lúc đó một bóng xanh, trong nháy mắt bay tới cấp tốc đỡ lấy Trần Nhược Tư.

Trần Nhược Tư được Mộng Tuyết đỡ được trong nháy mắt, song chưởng theo bản năng, liền lập tức ôm chặt ngay lấy tấm thân mềm mại của nàng, lúc này, mùi hương thơm ngát càng đậm hơn, một cỗ khí tức ấm áp của người con gái tức khắc truyền khắp người Trần Nhược Tư, tình cảnh đó khiến nó có chút thần hồn điên đảo.

Mộng Tuyết vốn không phải loài người, nàng cũng không có để ý việc này, nàng cũng không biết là nam nữ ôm nhau như vậy, có ý nghĩa gì, trong nàng lúc này xem việc cứu người mới là mấu chốt nhất.

Mộng Tuyết ôm Trần Nhược Tư nhẹ nhàng hạ xuống nước, đem nó bơi tới giữa hồ.

Trần Nhược Tư bộ dạng làm ra vẻ sợ hãi phi thường, ôm chặt lấy nàng, tận tình hưởng thụ khoái lạc từ sự đụng chạm thân mật này.

Có lẽ là Mộng Tuyết quá chú tâm vào việc bơi, cho nên không cảm giác được tâm tư của Trần Nhược Tư lúc này, bằng không, nói không chừng nàng bỏ nó ở giữa hồ, không thèm quan tâm đến nó nữa.

Trong khi đang nhanh chóng bơi đến giữa hồ, Trần Nhược Tư đột nhiên tỉnh lại vì Mộng Tuyết có thể cảm nhận được tâm tư của nó, nó cần phải mãnh liệt khống chế tâm tư của mình, để gạt bỏ đi những tà niệm trong đầu lúc này.

Nó tu luyện đã nhiều năm như vậy, cũng có năng lực không chế về mặt ấy, rất nhanh tà niệm trong tâm tư của nó biến mất

Nó ngẩng đầu lên nhìn dung nhan mỹ miều của Mộng Tuyết, nhẹ giọng nói: "Mộng Tuyết tỷ tỷ, người thật đẹp, nếu… nếu đệ về sau có thể lấy được một lão bà (vợ) xinh đẹp như vậy, đệ sẽ cảm thấy rất cao hứng so với thần tiên."

"Tên ngốc, nhiều chuyện vậy, đã nghĩ đến hình dáng lão bà rồi, ngươi không phải là một người tu đạo rồi sao, ngươi cũng biết người tu đạo cấm kỵ nữ sắc, nếu sư phụ ngươi biết tâm tư của ngươi bây giờ, lão không thể không chỉnh đốn ngươi thật nghiêm khắc.." Mộng Tuyết mỉm cười nói.

Mộng Tuyết dừng lại giữa hồ, nhìn Trần Nhược Tư nói: "Tên ngốc, ghé đầu lại đây, há miệng ra."

Trần Nhược Tư có chút sợ hãi nhìn Mộng Tuyết, nó lo lắng khi vừa nhìn sự mỹ miều của nàng, những tà niệm trong lòng nó lại dấy lên, bị Mông Tuyết cảm thấy được, nó nhắm mắt lại, mở miệng ra, sợ hãi quay đầu lại.

"Ngươi làm cái gì thế, chẳng lẽ ta lại đáng sợ vậy sao, vừa rồi còn nói ta xinh đẹp, giờ lại không dám nhìn ta nữa, gia hoả ngươi thực là khẩu thị tâm phi, chẳng lẽ loài người các ngươi đều như thế này, thích lừa gạt người sao." Mộng Tuyết nửa thật nửa đùa nói.

Trần Nhược Tư trong lòng cả kinh, cảm thấy không giải thích được sự căn vặn đó, nó lại không dám nghĩ điều gì, nó bất đắc dĩ mở to mắt, nhìn Mộng Tuyết, không có đến một hồi, nó chợt đỏ bừng, nhưng tâm tư nó không có gì biến hoá.

Tình cảnh này, ngay cả da thịt trên người đều xảy ra biến hoá, mà việc này không làm thay đổi tâm tư, sợ rằng trên toàn cõi này chỉ có một người như nó mới có thể làm được.

"Vừa rồi mới tốt, sao đột nhiên sắc mặt lại đỏ bừng thế, có phái là bị bệnh không?" Mộng tuyết nghi hoặc nhìn Trần Nhược Tư, quan tâm hỏi, thân thủ nhằm trên trán của Trần Nhược Tư chạm tới.

Trần Nhược Tư thật sự không thể chịu được, nó dùng hai tay, đẩy Mộng Tuyết ra, lúc này, nó vừa ý thức được mình đã rơi vào trong nước.

Không có sự trợ giúp của Mộng Tuyết, nó ở trong nước tha hồ vùng vẫy, rất nhanh chìm xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong