Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3873 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 77
ám ám thâu tiếu

❊ ❊ ❊

Trần Nhược Tư mang miếng kim hoàng bài vào một tiệm cầm đồ lớn nhất trong thành Ngọc Cảnh Châu. Mộng Tuyết không vào mà ở cửa đợi. Trần Nhược Tư lúc này cho rằng miếng kim bài trên tay là một bảo vật, có lẽ chỉ có tiệm cầm đồ mới chịu mua nên cố tình tới đó.

Tiệm cầm đồ này vốn là điểm liên lạc bí mật của Long ưng bang, không ngờ Trần Nhược Tư lại vô tình lạc vào đó. Miếng kim bài đó vốn không đáng tiền, nếu là chỗ khác thì sẽ không đổi được bao nhiêu tiền, nhưng mà thật là mèo mù vớ cá rán, đã đến được chỗ phát huy được tác dụng của nó rồi.

Trần Nhược Tư bước tới quầy, không hề nói nhiều, liên đặt kim bài lên quầy, đang định mở miệng thì ông chủ đã nhặt tấm kim bài lên, trả lại cho Trần Nhược Tư, rồi nhanh chóng vòng qua quầy, tới trước mặt Trần Nhược Tư, quỳ xuống nói: "Không biết phó bang chủ đã tới Ngọc Cảnh Châu thành nên không ra đón từ xa, xin hãy lượng thứ."

Trần Nhược Tư nhìn thấy ông chủ tiệm như vậy thì không hiểu ra làm sao cả, ngẩn người ra một lúc, sau khi định thần lại thì nghĩ thầm: "Không ngờ thẻ bài này lại đại diện cho thân phận phó bang chủ, lại có thể ăn không uống không rồi." Hắn nghĩ tới đây, hắn mỉm cười nói: "Mau mau đứng dậy đi, không biết thì không có lỗi, nhưng mà bây giờ ta đói rồi, còn không chuẩn bị cho ta chút gì để ăn đi."

Ông chủ tiệm đứng lên, đáp: "Vâng thưa phó bang chủ, xin hãy theo tôi." Hắn nói xong thì dẫn Trần Nhược Tư ra khỏi tiệm.

Mộng Tuyết đang chờ ở cửa, nhìn thấy Trần Nhược Tư về nói: "Sao lại? Cái này?..." Nàng vốn định hỏi thẻ bài đó có đáng tiền không, nhưng vẫn chưa nói xong thì Trần Nhược Tư đã ngắt lời nàng, nói: "Đây là bà lão của ta."

Ông chủ tiệm khách khí hành lễ với Mộng Tuyết, chào hỏi: "Thủ hạ bái kiến Phó bang chủ phu nhân."

Mộng Tuyết nghi hoặc nhìn Trần Nhược Tư, không hiểu là chuyện gì, Trần Nhược Tư nháy mắt với nàng, nàng mới không hồ đồ trả lời.

Ông chủ tiệm quay người, khoá cửa tiệm lại, rồi dẫn Trần Nhược Tư và Mộng Tuyết tới tửu quán.

Trên đường, hắn ta tự giới thiệu bản thân, nói tên hắn ta là Đỗ Hoa Lâm, tiệm cầm đồ này chỉ để che giấu thân phận của hắn. Trần Nhược Tư không hiểu chút gì về Long ưng bang, nên cũng không biết nói gì, đành phải gật đầu tỏ vẻ hiểu. Hắn cũng không ngờ Đỗ Hoa Lâm này không hề hoài nghi thân phận của hắn, hắn cảm thấy rất khó hiểu, chỉ thầm ra hiệu cho Mộng Tuyết, tỏ vẻ nghi hoặc.

Không bao lâu, Đỗ Hoa Lâm đã dẫn Trần Nhược Tư tới đại tửu quán mà trước đây Trần Nhược Tư đang định tới, Đỗ Hoa Lâm dừng bước, nhẹ nhàng nói: "Trong tửu quán, không thể xưng hô theo thân phận thật của ngài, xin hãy thông cảm, chỉ có thể xưng hô theo tên họ, mà vẫn chưa biết phó bang chủ nên xưng hô thế nào đây?"

Trần Nhược Tư im lặng hồi lâu, trong lòng nghĩ: "Hắn đã hỏi vậy, khẳng định không biết phó bang chủ thực sự tên là gì? Cứ nói cho hắn biết tên thật của ta là được." Nghĩ rồi cười nói: "Ta tên Trần Nhược Tư."

Đỗ Hoa Lâm cười nói: "Trần huynh đệ, Trần phu nhân, mời!"

Trần Nhược Tư nhìn Mộng Tuyết, nhẹ mỉm cười, chau mày ra ám hiệu: "Chúng ta có thể ăn không, uống không rồi, đã không cần bạc, lại còn được làm phó bang chủ nữa, phải giả cho giống một chút."

Mộng Tuyết hình như đã hiểu được ý tứ của Trần Nhược Tư, nàng gật đầu, cùng với Trần Nhược Tư bước thẳng vào trong tửu quán.

Trong tửu quán, tấp nập ồn ào tiếng người nói, tiếng ly chén chạm vào nhau, vô cùng náo nhiệt.

Trần Nhược Tư vừa vào cửa thì nhìn thấy tên béo và mấy tên thủ hạ mà hắn vửa trộm đồ đang uống rượu ở bên trong.

Trần Nhược Tư giật mình, nhanh chóng kéo Mộng Tuyết, tìm một chỗ cách xa chỗ mà bọn lão béo đang ngồi, cúi đầu, dùng tay che lấy mặt, nhìn Mộng Tuyết, ra hiệu với nàng.

Mộng Tuyết không hiểu ý của hắn, nàng hỏi: "Sao vậy?"

Trần Nhược Tư thừa lúc Đỗ Hoa Lâm đi gọi thức ăn, nhẹ thì thầm vào tai Mộng Tuyết: "Tên béo bị chúng ta trộm đồ đang ngồi uống rượu ở đằng sau chúng ta mấy bàn kìa."

"A?" Mộng Tuyết kinh ngạc quay đầu lại nhìn, "hay là chúng ta bây giờ chúng ta rời khỏi đây, không khéo thì sẽ bị lộ mất, phiền phức lắm."

Trần Nhược Tư gật đầu, đồng thời đứng dậy, đang định rời khỏi thì Đỗ Hoa Lâm quay đầu lại, cười: "Trần huynh đệ đứng lên làm gì vậy, là muốn…" Hắn vốn định nói có phải muốn lên phòng hay không nhưng hắn thấy Mộng Tuyết trừng mắt với hắn thì hắn không dám nói nữa.

Trần Nhược Tư nhìn Mộng Tuyết, thầm nghĩ: "Bây giờ mà đi, khẳng định sẽ bị lộ, mặc kệ nó, cứ chống chế đã, tên béo đó không nhận ra chúng ta thì không có chuyện gì rồi." Hắn nghĩ tới đây thì đáp rằng: "Không phải, ta không đi đâu cả, chỉ là muốn đứng dậy hoạt động chút thôi." Hắn nói xong thì gật đầu với Mộng Tuyết, hai người cùng lúc ngồi xuống.

Ba người họ lặng lẽ ngồi đó, ai cũng không lên tiếng, đợi một lúc sau, tiểu nhị của tiệm mang rượu và thức ăn lên.

Trần Nhược Tư nhìn thấy cả bàn đều là món ngon thì không còn để ý đến cái gì nữa, cũng không mời Đỗ Hoa Lâm, mà cầm ngay lấy đũa ăn luôn.

Đỗ Hoa Lâm cười, trong lòng cảm thấy khá nhẹ nhõm, hắn nghĩ: "Không ngờ tuỳ tiện gọi vài món mà cũng hợp khẩu vị của phó bang chủ, hôm nay phải chiêu đãi thật tốt hắn, chưa biết chừng sẽ có cơ hộ thăng tiến đây." Hắn nghĩ tới đây thì nhìn Trần Nhược Tư nói: "Trần huynh đệ, sau này còn phải nhờ huynh chiếu cố nhiều."

Trần Nhược Tư cũng biết Đỗ Hoa Lâm muốn nói chiếu cố là có ý gì, trong lòng hắn thầm nhủ: "Chiếu cố cái đầu ngươi đó, ngươi thật sự cho ta là phó bang chủ sao? Ngươi lần này bị hố nặng rồi, hi hi." Trần Nhược Tư miệng đáp bừa: "Ừm, tốt lắm, tốt lắm."

Mộng Tuyết không ăn gì cả, chỉ ngồi cười thầm một bên.

"Khốn kiếp, túi tiền của ta, ai đã lấy cắp túi tiền của ta rồi, to gan thật." Trần Nhược Tư nghe thấy tiếng tên béo hét lên ở mấy bàn đằng sau.

Trần Nhược Tư và Mộng Tuyết bắt đầu có chút lắng, giả vờ cúi đầu chỉ chú ý tới việc ăn uống thôi, không dám quay đầu lại xem.

"Lão gia, liệu có phải là tên tiểu tử chặn đường chúng ta vừa nãy không? Chúng tôi sẽ đi tìm hắn ngay." Một người khác nói.

"Các ngươi có ai đem tiền không? Mau trả tiền rượu đi, đợi gặp được tên tiểu tử đó, sẽ lột da xủa hắn." Tên béo nói.

"Trong chúng tôi, người có tiền nhất là ngài mà, lúc ra khỏi cửa, ngài là lão gia, chúng tôi là tuỳ tùng, làm gì mà mang theo tiền." Một người đi theo nói.

Tiểu nhị nghe thấy vậy thì bước tới nhìn bọn họ nói: "Mấy người không cần giả vờ nữa, có phải muốn ăn mà không trả tiền không?"

Nghe tên tiểu nhị nói như vậy thì Trần Nhược Tư len lén quay đầu lại nhìn, thấy quyền của tên béo đó đã huơ trên đầu của tiểu nhị, vẫn chưa tới đầu hắn thì lại dừng tay lại.

Trần Nhược Tư thấy vậy, cười thầm hai tiếng, quay đầu lại.

Đỗ Hoa Lâm liếc nhìn bàn của tên béo, lắc đầu nhẹ than một tiếng,: "ai, bây giờ cái thứ ăn mà không trả tiền này đại đa số đều như vậy, dùng cách này để làm náo loạn, hòng dễ dàng bỏ chạy, nhưng trong tửu quán này, cao thủ rất nhiều, xem ra mấy tên này sẽ phải chịu khổ rồi."

Trần Nhược Tư nhìn Mộng Tuyết, nháy mắt với nàng, thương lượng ngầm, đợi cơ hội hành sự.

Mộng Tuyết gật đầu, lập tức cảnh giác động tĩnh xung quanh.

Ông chủ của tửu quán cũng nghe thấy liền tới đó, nhìn tên béo cười nói: "Vị lão huynh này, nếu huynh đã muốn ăn không thì cũng không nên tới chỗ chúng ta, chỗ chúng ta không bao giờ có người dám ăn quịt, huynh hãy tự liệu xem, hay là một trong số các ngươi, chỉ cần một người để lại một cánh tay, bữa cơm này ta mời, nếu không thì hãy trả tiền đi." Hắn nói xong thì tùy tiện vẫy tay, mười đại hán to lớn đứng chặn ngay trước đám người của tên béo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong