Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3531 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 2
thánh sơn chi mật

❊ ❊ ❊

Thì ra chưởng môn Thanh Phong đạo quán là do tiên thú tu hành vạn năm hóa thành. Hơn ba ngàn năm trước, vì vi phạm thiên điều, mà hắn bị thiên giới trục xuất, bị đánh hiện nguyên hình, phải tu luyện lại.

Thế gian vạn vật lúc đó được phân chia thành nhân giới, yêu ma giới, thần giới. Do thần giới nắm trong tay toàn quyền sinh sát.

Các chủng loại thú và ác nhân của yêu ma giới cũng có thể thông qua tu luyện mà đắc thành chánh quả, phi thăng thành tiên. Gọi ác nhân, là do thần giới gọi, chứ thật sự bọn họ có thật sự là ác nhân hay không, cũng không ai biết.

Thú vật bình thường thông qua tu luyện mà có pháp lực, sẽ bị thần giới khống chế, đăng nhập danh sách, sau đó bị đưa đến yêu ma giới, tiếp tục tu luyện cho đến khi thành tiên. Quá trình này, ngắn cũng vài ngàn năm, dài thì vài vạn năm. Thật ra, các loài thú tu hành trên vạn năm ở yêu ma giới, pháp lực đã vượt qua cả thượng tiên trên thần giới, chỉ là bọn chúng bị bức bách phải chịu sự giam cầm của thần khí, không thể sử dụng toàn bộ pháp lực cường đại của bản thân.

Số chủng loại thú vật trong yêu ma giới lên đến hàng vạn, có thể dùng từ vô số để mà hình dung các chủng loài chim, thú kì dị có thể bắt gặp ở bất kỳ đâu. Sinh sống tăng trưởng qua nhiều năm, người và các chủng loại thú ở yêu ma giới không muốn chịu sự khống chế của thần giới nữa, từ đó cùng với thần giới phát sinh xung đột. Sau đó, thần giới vì muốn tránh mầm tai họa từ yêu ma giới đã dùng năng lực của các tiên, nhờ vào pháp khí, đã thiết lập ra hộ tiên tiết giới.

Trong tiết giới, chỉ có người của thần giới. Ngươì thần giới cũng có phân chia cấp bậc, đại khái chia làm ba cấp, gồm có: thượng tiên, hạ tiên, du tiên. Thượng tiên đảm nhận các bộ phận quản lý, hạ tiên phụ trách các công tác bảo vệ, v.v.. du tiên vài người là binh sĩ bình thường của thần giới và vài người là tiên nhân phụ trách các công việc lặt vặt.

Sau khi tiết giới được tạo thành,thần giới còn tạo ra một ngọn núi có cảnh sắc u nhã, phong cảnh mĩ lệ động lòng người. Ngọn núi đó chính là thánh sơn. Kì thật thánh sơn chính là lối vào duy nhất đến thần giới. Thánh sơn còn có một bí mật, đó là phong ấn linh lực của người và thú ở yêu ma giới, khiến cho yêu ma giới không thể cùng với thần giới tranh giành quyền lực.

Sau khi có thánh sơn, yêu ma giới đã trở thành một thế giới bị cô lập bởi thần giới, chỉ cần tiên nhân hay tiên thú phạm vào thiên điều, sẽ bị áp giải đến đây, hơn nữa mãi mãi không thoát ra được.

Thánh sơn này có một điểm yếu cực lớn, đó là không thể chịu được sự phá hủy của phàm nhân bình thường, ngay cả khi bị người đào mất một miếng đất, hoặc nhổ một ngọn cỏ, cả tòa thánh sơn sẽ bị sụp đổ, và hộ tiên tiết giới cũng sẽ biến mất. Một khi hộ tiên tiết giới biến mất, thánh sơn sụp đổ, người của yêu ma giới sẽ có thể sử dụng toàn bộ pháp lực, cũng như sẽ có thể tự do ra vào nhân giới, thần giới.

Nếu có điểm yếu to lớn như vây, sao lại phải mở cổng thánh sơn, lý do cực kì đơn giản, là để nghênh tiếp người đã tu thành chánh quả trong nhân giới. Đương nhiên, thời gian và địa phương khai mở thánh sơn cực kì bí mật. Chỉ có người tu thành chánh quả mới biết được. Cửa thánh sơn, thật ra cứ cách ba trăm năm thì khai mở một lần, chỉ là chưởng môn Thanh Phong đạo quán không biết mà thôi. Lần khai mở này, nhờ lão hao tổn nhiều năm nghiên cứu, mới tính ra được. Hắn vốn bị áp giải đến thụ hình ở yêu ma giới. Không ngờ tiểu tiên áp giải lại sơ xuất để cho hắn chạy thoát đến nhân giới. Tiểu tiên áp giải khi về đến thần giới không dám báo cáo lại sự thật, nhờ vậy, hắn mới có thể ẩn náu và tu hành được đến bây giờ.

Lúc này, hắn đang ở trên không trung, phấn khởi nhìn biến hóa khi thánh sơn sắp xuất hiện. Thánh sơn không phải lúc nào cũng có thể thấy được, chỉ khi nào cổng thánh sơn đến thời điểm mở ra, cảnh tượng tựa như ảo ảnh sẽ xuất hiện, dãy núi trong cảnh tượng ấy chính là thánh sơn.

Trên bờ cát, nơi giao nhau giữa núi cao, biển lớn, vả sa mạc, đã có một biển người. Lúc này, tiếng người nói vang lên rầm ĩ, ồn ào và hỗn tạp, Bãi cát như bị thiêu đốt dưới sự chiếu rọi của mặt trời, khiến cho lớp cát trên bề mặt trở nên nóng bỏng. Những người đứng trên bãi cát giống như đang đứng trên than hồng, quần áo trên thân thể bọn họ không cái nào còn khô ráo. Mồ hôi trên thân bọn họ rơi xuống mặt cát, phát ra thanh âm lộp độp. Những người có phần chân bị nắng rọi vào, trên chân bắt đầu nổi mụn nước. Có thể thấy được sự độc hại của ánh nắng là vô cùng, thời tiết cực kì khắc nghiệt. Mặc dù như vậy, bọn họ vẫn tình nguyện chờ đợi. Điều này cho thấy khát vọng thành tiên của họ cực kì mãnh liệt.

Gió quét qua mặt biển, làm nổi lên hàng hàng lớp lớp con sóng lớn nhỏ, nhanh chóng tiến vào bờ. Không trung truyền lại vài tiếng kêu dài của những loài chim lạ, theo sau là đàn đàn phi cầm lần lượt xuất hiện trên bầu trời, dang rộng cánh bay lượn trên đầu đám người, lũ chim, con thì nhằm hướng trời cao, con thì xẹt qua mặt biển, khiến cho nơi này vốn đã không yên tĩnh lại thêm phần nhiệt náo, góp phần gia tăng hỗn loạn ồn ào.

Đám người lơ đãng nhìn lũ chim bay lượn, đột nhiên bọn người đứng trên bờ biển run lên nhè nhẹ, hàng loạt tiếng chấn động "ầm ầm" truyền đến.

Không đến một khắc, các chủng loại thú vật đã bắt đầu xuất hiện phía xa bờ biển,những tiếng kêu gầm hỗn tạp vang lên không dứt bên tai. Các loại dã thú, cùng với cái loại thú lớn nhỏ khác cùng đạp trên bụi mờ phóng tới.

Khi đám mãnh thú đến, khiến đám người cảm thấy kinh khủng vạn phần, sắc mặt hoảng sợ.Khung cảnh thật kinh tâm liệt phách.

Thú vật đến cách đám người vài thước thì dừng lại, cất tiếng gầm gừ, bốn chân đạp đất, ra dáng như đang chuẩn bị xông vào, giương mắt nhìn đám người.

Lần này, nhìn bọn chúng có vẻ như muốn nói với đám người, tốt nhất là hãy tránh đường cho bọn chúng.

Đám người tuy sợ hãi, nhưng vẫn không hề có ý muốn nhường đường.

Bọn họ nhận thấy, chiếm được địa thế có lợi thì khả năng thành công sẽ tăng thêm một phần.

Bọn thú vật, "gào gào" gầm nhẹ một hồi, thấy đám người tuyệt không hề nhường đường cho chúng, lập tức từng con há to miệng, bắt đầu rống to lên, đột nhiên chúng bắt đầu tấn công, nhằm hướng đám người vọt mạnh tới.

Đám người lúc này dường như đã không còn sợ nữa, từng người một bạt đao, nghênh đón đám thú vật.

Tình thế cực kì hỗn loạn.

Thú rống, chim kêu, người thét,..., các loại âm thanh, theo đó vang lên không ngớt.

Không biết mất bao lâu, trên mặt đất đã có vô số thi thể người và thú, Người còn sống phải đứng trên các thi thể người, thú. Thân thể, y phục bọn họ dính đầy máu trở thành đỏ sậm, trên mặt, mồ hôi và máu trộn đã hòa lẫn vào nhau.

Tiên thú đang ẩn nấp sau tầng mây vui mừng hí hửng, hắn cười to, thân thể rung lên, cực kì hưng phấn trước tai ương của kẻ khác.

Hắn cười thầm trong bụng: "Hỗn đản thần tiên, thứ đồ chó đẻ ngay cả heo chó cũng không bằng, ta xem coi các ngươi có còn khoa trương nữa không, các ngươi xem xem, tình huống trước mắt rất hứng thú, mới mẻ, ta chờ xem các ngươi xử lí mớ hỗn loạn sắp phát sanh này thế nào."

Đột nhiên, trên bầu trời mây đen cuồn cuộn, sấm rung chớp giật, cuồng phong gào thét.

Vài tia chớp đánh xuống mặt biển, một khối đá to lớn, từ từ dưới nước yên lặng trồi lên.

Nước biển nhanh chóng dâng cao, khối đá khổng lồ chia cắt mặt biển ra làm đôi trước mắt mọi người. Khối đá dâng cao khoảng nửa thước thì ngừng lại.

Lúc này, trước mặt mọi người xuất hiện một thạch lộ hướng về phía xa.

Sau khi thạch lộ hình thành cảnh tượng không trung chớp mắt đã biến mất, tại đầu phía xa của thạch lộ, xuất hiện một tòa núi cao to lớn với mây mù bao phủ xung quanh.

Trên núi có vô số vòng hào quang kim sắc chớp sáng rực rỡ, nhìn qua như một tòa bảo sơn.

Trên núi cũng có đầy đủ sắc xuân, sắc màu hòa quyện, diễm lệ phi thường.

Đám người và thú vật, nhìn thấy cảnh này đã đình chỉ đánh nhau, đều có chút u mê si ngốc, đứng yên một chỗ, giương mắt nhìn tòa núi đang phát tán kim quang trước mắt không dời.

"Đấy là Thánh Sơn, đấy là Thánh Sơn, chúng ta cuối cùng cũng thấy Thánh Sơn xuất hiện rồi, mọi người lên đi." Một người cao giọng hô to lên.

Có người nhắc nhở, đám người và thú vật, chim chóc trên bầu trơì, đều hướng về phía tòa núi đang chớp sáng kim quang phóng vọt tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong