Tại cổng lớn phủ đệ họ Giang, một thiếu niên diện mạo bình thường, sau lưng đeo trường kiếm đang chắp tay đứng đợi.
Khóe miệng cậu phảng phất nét cười, ánh mắt trong veo như nước, trông chẳng khác nào một thiếu niên thuần khiết mới bước chân vào giang hồ, chưa từng bị thế giới đầy rẫy thị phi nhuốm màu.
Người này không ai khác chính là Đoạn Nghị, kẻ đã khéo léo thay đổi dung mạo. Từ nhan sắc chín mươi chín điểm ban đầu, giờ đây chỉ còn lại sáu mươi điểm, vừa đủ đạt chuẩn, ném vào đám đông ngoài phố lập tức trở thành một kẻ qua đường không ai chú ý.
Đây là chút kỹ nghệ cải trang cậu học được từ Quách Tình. Tuy không thể thay đổi hoàn toàn khuôn mặt để biến thành người khác, nhưng đủ để khiến bản thân trở nên tầm thường, không gây sự chú ý.
Việc đến Giang gia lần này, cậu đã phải suy tính kỹ lưỡng, bàn bạc suốt nửa đêm với Trương Ngũ, Trương Lục và lão đại Từ mới đi đến quyết định cuối cùng.
Sáng sớm nay, cậu đã liên lạc với kẻ nội gián bên trong Thanh Viêm Bang để điều hai cao thủ khác rời đi, lúc này mới thong dong tìm đến.
Sở dĩ cậu táo bạo như vậy, tự tin có thể tiếp cận Giang Hồng Bảo, chính là vì đã nhìn thấu tâm lý hiện tại của gã.
Trên đời này, trừ những kẻ tâm lý biến thái, đàn ông ai mà chẳng coi trọng chuyện nam nữ. Xét theo hành vi trước đây của Giang Hồng Bảo, gã đích thị là một kẻ háo sắc. Nếu lúc này có người xuất hiện nói rằng có cách chữa trị, giúp gã tìm lại phong độ đàn ông, liệu gã có bỏ qua?
Dù thật hay giả, dù là lừa đảo hay không, gã cũng sẽ ép mình phải tin tưởng, bởi đó là cọng rơm cứu mạng duy nhất mà gã không thể buông tay.
Lúc này, lòng Đoạn Nghị khá bình thản, ánh mắt thư thái ngắm nhìn cảnh sắc tuyết trắng bao phủ, cảm thấy vô cùng khoan khoái. Dường như vì tu luyện Hàn Băng Chân Khí, Đoạn Nghị luôn có một sự gần gũi kỳ lạ với băng tuyết.
Chẳng bao lâu sau, hai tên tay sai vạm vỡ của Thanh Viêm Bang từ trong cổng bước ra, cúi chào rồi cung kính mời Đoạn Nghị vào phủ.
Đi theo sau hai tên đó, băng qua mấy dãy hành lang và sân vườn, cậu thấy canh phòng nghiêm ngặt, quả thực rất khó để xông vào bằng vũ lực. Đoạn Nghị đối chiếu địa hình này với thông tin đã ghi nhớ trong đầu, xác nhận không có gì sai lệch, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Điều này càng chứng tỏ kẻ kia thực sự muốn hợp tác chứ không phải giăng bẫy.
Cuối cùng, Đoạn Nghị được đưa đến một căn phòng ấm áp, nơi có vài chậu cây xanh vẫn chưa héo tàn, chẳng rõ dùng cách gì mà giữ được như vậy.
Trong phòng, một thanh niên sắc mặt tái nhợt, khí chất âm nhu đang ngồi bên bàn, bên cạnh có một nha hoàn xinh xắn đang hầu hạ.
Bốn phía trong phòng, mỗi bên có hai gã tráng hán cầm binh khí, ánh mắt hung hãn sắc lẹm đứng canh gác, cho thấy Giang Hồng Bảo vẫn rất đề cao cảnh giác.
“Ngươi là kẻ nào? Dám ăn nói hồ đồ, bảo rằng có cách chữa được căn bệnh khó nói của thiếu gia nhà ta? Có phải là kẻ lừa đảo, hay có mưu đồ gì khác, mau khai thật ra!”
Vừa bước vào phòng, Đoạn Nghị còn chưa kịp mở lời, cô nha hoàn xinh đẹp hầu hạ gã thanh niên đã liên tục chất vấn, khuôn mặt sa sầm, đôi lông mày liễu nhíu lại, tạo nên áp lực không nhỏ.
Ngay sau vài câu nói của nha hoàn, tám gã tráng hán bốn phía đồng loạt bước lên một bước, lưỡi đao kiếm vang lên tiếng “keng” khẽ, hơi tuốt khỏi vỏ, dùng khí thế để áp chế Đoạn Nghị.
Nếu là kẻ có tật giật mình hoặc nhát gan, bị dọa như vậy có lẽ đã lộ sơ hở. Thế nhưng, Đoạn Nghị vốn là kẻ thâm trầm, lại gan dạ hơn người, chẳng chút bận tâm. Cậu vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, thong dong bước tới vài bước, chắp tay nói:
“Tôi không phải kẻ lừa đảo, mà là đệ tử duy nhất của một vị lão nhân trong núi, cô có thể gọi tôi là Tiểu Vương. Mấy ngày nay tôi vừa xuống núi, túi tiền trống rỗng, cơm ăn còn chẳng đủ. Nghe tin thiếu bang chủ Giang có bệnh kín, đang tìm kiếm thần y, nên tôi mới mạo muội tự tiến cử, mong kiếm chút bạc lẻ. Chỉ mong thiếu bang chủ đừng keo kiệt, tôi chắc chắn sẽ không làm ngài thất vọng.”
Thấy thiếu niên này chẳng chút sợ hãi lại còn vẻ mặt đầy tự tin, gương mặt căng thẳng của Giang Hồng Bảo cuối cùng cũng giãn ra, trong mắt lóe lên tia hy vọng và khao khát.
Lan Hương nhìn Đoạn Nghị cũng thấy khó hiểu, nhưng cô vẫn tin rằng cẩn thận không bao giờ thừa, liền kéo kéo Giang Hồng Bảo đang định lên tiếng, cười lạnh nói:
“Kẻ lừa đảo ta gặp nhiều rồi, nhưng loại không biết sống chết như ngươi thì hiếm lắm. Ngươi có biết căn bệnh khó nói của thiếu gia nhà ta là gì không mà dám khoác lác?”
Lan Hương không hề thấy, khi cô nói câu đó, nỗi đau trong mắt Giang Hồng Bảo thoáng qua, ánh nhìn gã hướng về Đoạn Nghị lại càng thêm nóng bỏng. Gã thề, nếu Đoạn Nghị thực sự chữa khỏi cho gã, đừng nói là chút bạc lẻ, dù là thứ gì gã có, kể cả người đàn bà bên cạnh, gã cũng sẵn sàng dâng tặng. Để trở lại làm một người đàn ông thực thụ, gã bất chấp tất cả.
Đoạn Nghị bị chặn họng một câu, trầm ngâm một lát rồi bất ngờ gật đầu, lại gãi gãi sau gáy, vẻ mặt tỏ ra ngượng ngùng:
“Vị tỷ tỷ này nói có lý, tuy tôi có vài ý tưởng, nhưng lại không biết bệnh tình của thiếu bang chủ sâu đến mức nào. Xin hỏi một câu, thiếu bang chủ bị tổn thương ở nơi nào, hay kinh mạch trong người bị trọng thương? Nếu là trường hợp trước, đã đến mức độ nào rồi? Có phải đã hoàn toàn không thể phục hồi? Nếu đã bị phế bỏ hoàn toàn, e là phương pháp của tôi cũng khó lòng giúp được thiếu bang chủ.”
Đến bước này, Lan Hương cũng thấy bối rối, thầm nghĩ trong lòng: nhìn thiếu niên này vẻ mặt thật thà ngây ngô, đúng là kiểu người chưa trải sự đời, không giống kẻ biết nói dối. Cậu ta nói năng chắc nịch, lại tự nhận không nắm chắc mười phần, cộng thêm danh tính vị “lão nhân trong núi” chưa từng nghe qua, chẳng lẽ thực sự có thể chữa khỏi vết thương cho Bảo nhi?
Giang Hồng Bảo trong lòng càng thêm kích động, đứng bật dậy khỏi ghế, hất tay Lan Hương ra, vội vã tiến đến trước mặt Đoạn Nghị, nắm chặt lấy hai vai cậu, cuồng nhiệt hỏi:
“Ngươi thực sự có cách chữa khỏi vết thương cho ta? Chỗ đó của ta không vấn đề gì, vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là bị kẻ khác dùng nội kình hủy hoại mạch thận, nên mới khó bề hành sự. Ngươi có cách chữa đúng không?”
Phải nói rằng, tông giọng Giang Hồng Bảo càng cao càng trở nên sắc nhọn, âm khí nặng nề, thật sự có cảm giác như thái giám. Điều này khiến Đoạn Nghị nổi da gà, chỉ muốn hất tay gã ra ngay lập tức. Thế nhưng, vì đại cuộc, cậu vẫn giữ nụ cười trên môi, ánh mắt trong veo đầy chân thành đáp:
“Chỉ cần không phải vết thương ngoài da khó lành, tôi đều có cách chữa trị. Tuy nhiên, về phần thù lao, có hơi đắt một chút.”
Giờ đây khi đã tiếp xúc gần với Giang Hồng Bảo, cậu hoàn toàn có thể ra tay bất ngờ để khống chế gã, rồi ép gã rời đi. Tuy nhiên, rủi ro quá lớn, sơ sẩy một chút là có thể mất mạng tại đây, cậu không dám hành động thiếu suy nghĩ. Hơn nữa, đêm qua cậu đã bàn bạc với Trương Ngũ và hai người kia, có kế hoạch riêng, hiện tại thời cơ chưa tới nên đành bỏ qua cơ hội tốt này.
Giang Hồng Bảo mừng đến phát điên, cười lớn vài tiếng, nhìn thẳng vào Đoạn Nghị từng chữ một:
“Chỉ cần ngươi có cách chữa khỏi cho ta, ngươi muốn bao nhiêu bạc, ta cho ngươi bấy nhiêu.”
Bạc là gì chứ? Bạc chẳng là cái thá gì cả. Không có đàn bà, không có con nối dõi, cuộc đời gã còn ý nghĩa gì nữa? Nếu có thể, dùng cả Thanh Viêm Bang để đổi lấy một cơ thể khỏe mạnh, gã cũng sẵn lòng.
Chà, phải nói rằng, hổ phụ sinh khuyển tử, Giang Nguyên Dung có một đứa con trai như vậy, chẳng biết kiếp trước đã nợ ai điều gì.