Ngồi bên cửa sổ thưởng trăng đêm nơi thâm sơn một lúc, thấy bóng đêm dần dày đặc, hai người cùng nhau nằm trên giường, đắp chung chăn.
Dù sao cũng đang ở nhà ma, cả hai không có ý định làm gì khác, chỉ nhắm mắt dưỡng thần, chuẩn bị nghỉ ngơi qua đêm.
Trăng lên đến đỉnh đầu, đêm đã gần giờ Tý.
Lục Chinh vừa nghe hương thơm cơ thể Liễu Thanh Nghiên bên cạnh, vừa nghịch ngợm đùa tay với nàng dưới chăn.
Anh trừ trừ tay em, em xoa bóp tay anh, lúc thì thành hình tròn, lúc lại thành hình bánh quai chèo.
"Hữ?”
Lục Chinh khịt mũi, đột nhiên ngửi thấy mùi hương an thần thoang thoảng.
"Đây là muốn giúp chúng ta dễ ngủ sao?" Lục Chinh nhìn về phía khe cửa, nơi mùi hương theo đó bay vào, "Nhà ma này phục vụ chu đáo vậy?"
Liễu Thanh Nghiên cũng hít một hơi, khẽ nói: "Trong hương còn có chút dị lực tinh thần, giúp hiệu quả an thần tốt hơn gấp ba lần. Chắc sợ chúng ta khó ngủ!"
"Vậy thì..." Lục Chinh liếc mắt.
"Ừm?"
Lục Chinh chớp mắt vài cái, lại cảm nhận được một luồng khí thế âm trầm lan tỏa trong phòng. Hòa lẫn với làn khói an thần, nó lượn lờ tuần hoàn rồi cùng nhau tràn vào cơ thể hai người.
Vốn dĩ gian phòng đã âm khí nặng nề, nay lại càng tăng thêm ba phần.
Hai người dừng tay, nhẹ nhàng nắm chặt lấy nhau, không cần mở mắt cũng hiểu ý đối phương.
Hơi thở đều đặn, giả vờ ngủ say.
Một lát sau, âm khí trong phòng lại đậm thêm ba phần, đồng thời có tiếng chưởng quỹ vang lên.
"Chúng ta cũng gần hai tháng chưa được ăn mặn rồi nhỉ?"
"Gần hai tháng rưỡi rồi. Người đi đường núi này càng ngày càng đông, sắp hết cơ hội ra tay của chúng ta rồi."
"Lâu lắm rồi ta chưa được hút dương khí, uống máu người, thèm chết đi được."
Đó là tiếng của hai tên tiểu nhị.
"Óc của hai đứa đó để lại cho ta, ta thích ăn óc.”
Một giọng nói thô lỗ vang lên, giọng này Lục Chinh chưa từng nghe bao giờ.
"Đừng nóng vội, cứ bình tĩnh, cả cái đầu đều là của ngươi." Chưởng quỹ nói.
Lục Chinh cảm nhận được âm khí càng lúc càng nồng đậm, hàn ý dần tới gần.
"Chậc chậc, không biết là công tử nhà ai với tiểu thư khuê các nào, vội vàng đi đường nên tự tìm đến chỗ chết." Chưởng quỹ cười nói.
“Thật đúng lúc, đúng lúc gặp ngay đêm nay chỉ có một đôi, đúng là dịp để chúng ta ăn uống no nê." Tên tiểu nhị đón khách cười nói.
"Đáng thương, đáng thương." Tên tiểu nhị thứ hai tặc lưỡi, "Chi bằng cứ để chúng nó chết trong mộng, đỡ phải chịu đau đớn."
"Hút sượt!" Giọng thô lỗ vang lên, "Để ta, vung dao xuống một nhát, đầu lìa khỏi cổ, thống khoái vô cùng."
"Hồ nháo!" Chưởng quỹ nói, "Máu tươi văng tung tóe, lãng phí lắm. Để ta trói chết chúng nó trước, máu còn nóng, uống mới ngon."
"Thế thì tốt! Thế thì tốt!" Tên tiểu nhị vừa thương hại Lục Chinh, Liễu Thanh Nghiên cười nói: "Để chúng nó giãy giụa nhiều vào, máu càng nóng."
"Bữa này ăn xong, không biết đến bao giờ mới có bữa tiếp theo, phải hưởng thụ cho đã mới được."
"Đúng vậy, không thể để trên con đường này thương đội liên tiếp gặp chuyện được, lỡ chọc phải cao nhân thì toi."
"Nói vô ích làm gì, chưởng quỹ, mau động thủ đi. Ta đã đun nước sẵn ở bếp rồi, chỉ chờ đầu người cho vào nồi thôi." Giọng thô lỗ nói, "Xong hai cái đầu này còn mười mấy cái đầu trên lầu nữa."
"Được, được, được... ta đây..."
Tiếng chưởng quỹ đột nhiên im bặt, bởi vì hắn chợt phát hiện Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên đang nằm trên giường cùng nhau mở mắt.
"Sao chúng nó tỉnh?” Tên tiểu nhị thứ nhất ngớ người hỏi.
Sắc mặt chưởng quỹ biến đổi, ngay lập tức hai cánh tay hắn kéo dài ra, như sợi mì, quấn về phía cổ Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên.
Cùng lúc đó, gã cự thi cao lớn gần 1m9, đầu tròn như quả bóng, thân hình mập mạp đứng sau lưng mọi người cũng bộc phát sức mạnh.
Thân hình gã lại phình to thêm một vòng, chiều cao tăng thêm một đoạn, dài đến hơn ba mét, phòng khách sạn không đủ sức chứa, chỉ có thể hơi khom người xuống mới đứng được.
Rồi, mặt gã tái xanh, tướng mạo dữ tợn, tay cầm hai thanh đao bản dài nửa mét, chém thẳng xuống đầu Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên.
Hai tên tiểu nhị cũng kịp phản ứng, cả người trong nháy mắt trở nên hơi trong suốt, ánh mắt biến thành đen ngòm, sắc mặt tái nhợt, trên mặt nổi lên những đường gân máu.
Ngay sau đó, hai con quỷ cùng nhau thổi hơi, từng luồng gió lạnh lẽo thổi ra từ miệng chúng, càn quét toàn bộ gian phòng, khiến nhiệt độ giảm mạnh mười mấy độ.
Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên cảm nhận rõ nhất, đột nhiên như thể lạc vào mùa đông khắc nghiệt, băng thiên tuyết địa.
"Một con cự thi, hai con lệ quỷ, còn một con là cái gì? Thi mì sợi à?" Lục Chinh có vẻ nghi ngờ trêu chọc, khiến Liễu Thanh Nghiên bật cười.
Thấy Lục Chinh vẫn còn tâm trạng trêu đùa, sắc mặt bốn con quỷ vật đại biến, ra tay càng thêm hung ác.
“Thái Thượng Võ Cực, lam Thanh Sắc Lệnh, Định!"
"Á?"
"Định! Định! Định!"
"Á!"
Trong chớp mắt, bốn con quỷ vật bị đứng im tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Hai cánh tay của chưởng quỹ đã gần sát trước mặt hai người một thước, cự thi mặt mày dữ tợn, tay giơ cao đao bản, hai con lệ quỷ thì vẫn giữ động tác thối hơi, miệng há to, lưỡi đỏ lòm nửa thè ra ngoài, trông như hai con rối kinh dị.
"Đúng rồi, đây mới là cách dùng Định Thân Chú chuẩn xác." Lục Chinh xoay người ngồi dậy, lắc đầu thở dài.
Haiz, cả ngày vượt cấp tác chiến, đánh toàn yêu ma quỷ quái mấy trăm năm đạo hạnh, khiến Định Thân Chú chỉ có tiếng mà không có miếng, quá là xấu hổ.
Hôm nay mới đúng bài, trừ tên chưởng quỹ có vẻ lợi hại hơn chút, còn lại con cự thi kia với hai con lệ quỷ trông thì ghê gớm, thực lực cũng chẳng ra gì, cùng lắm chỉ ở, ba vừa!
Thảo nào Tôn Ngộ Không chỉ dùng Định Thân Chú với kẻ yếu, còn khi đấu pháp với yêu quái ngang cơ thì chẳng bao giờ dùng.
"Bốn con quỷ vật này, gan cũng lớn thật, con đường nhỏ này ở gần quan đạo như vậy, cách có hai ngọn núi mà dám giết người cướp của." Liễu Thanh Nghiên trầm giọng nói.
"Không nghe chúng nó nói à, chúng nó chỉ ra tay khi có duy nhất một đội khách trọ." Lục Chinh nói, "Một đội người đi đường nhỏ bỗng dưng biến mất cũng là chuyện quá bình thường, huống chi chúng nó mấy tháng mới ra tay một lần."
Liễu Thanh Nghiên gật đầu, "Thảo nào La Tấn với đồng bọn hai năm trời không phát hiện ra gì."
Lục Chinh cười ha ha một tiếng, "Nhưng nếu không gặp phải chúng ta, lần này chúng coi như đi đời."
"Thua thiệt chúng ta còn tưởng bọn quỷ vật ở cái phòng này không phải loại hại người." Liễu Thanh Nghiên lắc đầu, "Nếu tối nay còn có đội thương nhân nào khác, mà chúng không động thủ, thì chúng ta cũng không ra tay."
Lục Chinh nhún vai, Cho nên mới nói, mọi chuyện kỳ diệu vậy đó, chắc vận may của chúng hết rồi. "
Liễu Thanh Nghiên gật gù, "Chắc là vậy."
Lục Chinh nhìn bốn con quỷ vật.
Dưới tác dụng của Định Thân Chú, bốn con quỷ vật đừng nói là thân hình, ngay cả con ngươi cũng không nhúc nhích, y như bốn pho tượng sáp.
"Bụi về với bụi, đất về với đất, đều đã là người chết, còn lưu luyến trên đời làm gì?"
Lục Chinh dùng tay kết ấn.
"Thái Thượng Sắc Lệnh, Chân Vân Trừ Ma, Tật!"
Chân Vân Chú phát ra, quỷ thể tan rã.
Đầu tiên là hai con lệ quỷ tan biến, rồi đến con cự thi hóa thành hắc thủy, cuối cùng là tên chưởng quỹ, bị Chân Vân Chú hòa tan vào sương mù xám, linh hồn tiêu diệt, biến mất giữa trời đất.