Mặt trời nhô lên từ phía đông.
"Cảnh đẹp thật," Lâm Uyển khẽ nói.
"Đúng là lần đầu tiên chúng ta ngắm bình minh trên biển, cảm xúc thật đặc biệt."
Lục Chinh ôm Lâm Uyển, cả hai ngồi tựa vào nhau trên nóc du thuyền, ngắm nhìn vầng thái dương từ đường chân trời nhô lên, dần dần tỏa sáng, nhuộm không gian thành một màu vàng rực rỡ.
"Xem ra chúng ta đúng là ếch ngồi đáy giếng. Chút nữa về, mình thuê một chiếc du thuyền, tiến sâu vào biển khơi, cảm nhận sự bao la, hùng vĩ mà biển cả mang lại nhé."
Lục Chinh quay sang nhìn bờ biển không xa, rồi nói với Lâm Uyển.
Lâm Uyển hỏi, "Chỉ hai người mình thôi á?"
Lục Chinh gật đầu, "Chỉ hai người mình thôi!"
"Vậy thì..." Lâm Uyển nháy mắt mấy cái, "Anh biết lái du thuyền không?"
Lục Chinh, "..."
Anh nhìn xuống dưới, thấy một người đàn ông đang ở trong buồng lái, thuần thục điều khiến các thiết bị.
"Bây giờ, tiêu chuẩn của vệ sĩ cao vậy sao?" Lục Chinh hỏi.
"Hai người này rõ ràng có phong thái quân nhân, chắc trước kia từng phục vụ trong lực lượng đặc biệt ở Thái Lan hoặc Myanmar," Lâm Uyển đáp.
"Ừm," Lục Chinh gật đầu, "Học bằng lái du thuyền chắc mất nhiều thời gian lắm, lần này chắc không kịp rồi."
Lâm Uyển mỉm cười, khoác tay Lục Chinh, tựa đầu lên vai anh, "Anh chở em bay trên trực thăng vượt biển còn lãng mạn hơn ngắm bình minh trên du thuyền nhiều."
Lục Chinh cười lớn, "Được thôi! Đừng nói vượt biển, đến lúc đó anh đưa em bay lên trời luôn!"
Lâm Uyển khẽ cười, mắt bỗng sáng lên, "Người có thể bay được sao?"
Lâm Uyển có thành tựu trong võ đạo, lại được Lục Chinh truyền thụ «Thái Nguyên Huyền Thư», dù chưa tu ra chân khí, nhưng cũng coi như đã bước vào ngưỡng cửa của người tu hành, biết những kiến thức liên quan.
Bằng hư lăng không, đó không phải là chuyện mà người tu hành bình thường có thể làm được.
"Hì hì, sắp rồi!"
Sau một năm tu vi tăng mạnh, Lục Chinh lại chuẩn bị bước vào giai đoạn đột phá tiếp theo.
Nhờ "cọ" hương hỏa khí của Thẩm Doanh, "cọ" công đức kim quang của Liễu Thanh Nghiên, cộng thêm việc thường xuyên uống rượu thạch nhũ linh chi, ăn Bích La quả, Chu quả và Ngọc Tinh đan, nội lực của Lục Chinh mạnh hơn năm ngoái gấp bội.
Thêm vào đó, từ sau vụ Kim Hoa phái, anh cũng không có được công pháp mới nào, nên khí vận chi quang luôn dồi dào, tu vi cảnh giới không ngừng tăng tiến.
Điều này khiến Lục Chinh rất xấu hổ, cứ tiếp tục thế này chẳng phải chẳng bao lâu nữa anh sẽ vô địch sao?
Vậy thì còn gì thú vị nữa!
”Vôõ địch là cô đơn, cô đơn biết bao. Vô địch là trống rỗng, trống rỗng nhường nào."
"Sao tự nhiên anh lại hát thế?" Lâm Uyển buồn cười hỏi.
"Không có gì," Lục Chinh nghiêm mặt, "Chỉ là nhất thời cảm xúc dâng trào thôi."
Ngọc ấn, "..."
...
"Đến rồi!" Lâm Uyến chỉnh lại trang phục, nhìn về phía chiếc ca nô đang tiến về phía du thuyền.
Hai người mắt rất tinh, có thể thấy trên ca nô, ngoài người lái, còn có năm người, chính là nhóm của Sa Đôn.
Cầm đầu là Sa Đôn, cao khoảng mét bảy, dáng người hơi mập, mặt tròn mắt nhỏ, luôn nở nụ cười thân thiện, trông như một ông chú nhà bên hiền lành.
Ông ta mặc áo sơ mi hoa và quần soóc, hoàn toàn là trang phục đi du lịch, trái ngược với bốn người phía sau, đều mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen chỉnh tề.
Ca nô lướt sóng, nhanh chóng tiếp cận du thuyền, dừng lại ở chỗ thang.
Sa Đôn và đồng bọn lần lượt leo lên du thuyền, sau đó chiếc ca nô quay đầu, trở về hướng ban đầu.
"Người đâu?" Sa Đôn hỏi.
"Vẫn còn trong phòng chứa đồ, chưa chết," một vệ sĩ trả lời.
Sa Đôn gật đầu, "Đừng giết vội, không thì mùi nặng lắm. Chút nữa trực tiếp ném xuống biển."
"Vâng!"
"Chậc chậc, sát khí nặng quá,” Lục Chính tặc lưỡi.
Lâm Uyển quay sang nhìn Lục Chinh, mím môi, không nói gì.
Trên du thuyền, Sa Đôn liếc nhìn chiếc Patek Philippe trên cổ tay, rồi quay mặt về phía biển đông, ra hiệu cho một vệ sĩ.
Người vệ sĩ lập tức đưa cho ông ta một chiếc ống nhòm.
Sa Đôn cầm lấy ống nhòm, chăm chú nhìn ra xa.
Rất nhanh, một chiếc du thuyền trắng muốt xuất hiện trong tầm mắt Sa Đôn.
Đồng thời cũng xuất hiện trong tầm mắt Lục Chinh và Lâm Uyển.
"Đối tượng giao dịch?"
"Chắc vậy."
Thấy người trên du thuyền đối diện vẫy tay, Sa Đôn cũng vẫy tay đáp lại, rồi nói với người điều khiển du thuyền, "Lái ra biển."
"Vâng!"
...
"Ông Sa Đôn!"
"Ông Sonni!"
Du thuyền tiến xa hơn ra biển, rồi tiếp cận chiếc du thuyền kia. Sau đó, giữa hai chiếc du thuyền được bắc một chiếc cầu ván.
Từ trên thuyền đối diện, một người đàn ông trung niên lai rõ nét bước sang.
"Mời sang đây, tôi đã đặc biệt mở một chai Romaneeconti 02."
"Ha ha ha, cảm ơn quá, ông Sa Đôn quá nhiệt tình!"
Hai người tươi cười, khoác vai nhau tiến vào phòng khách du thuyền, trợ lý của mỗi người đi theo sát bên, còn các vệ sĩ thì đứng trên boong tàu.
Lục Chinh kéo Lâm Uyển nhẹ nhàng trượt xuống từ nóc du thuyền, rồi thong thả tiến vào phòng khách, tìm một góc khuất ngồi xuống.
Lâm Uyến lấy điện thoại từ trong túi, bật chế độ quay phim, rồi khoanh chân, đặt điện thoại lên đầu gối, bắt đầu ghỉ hình.
"Lần này vẫn như cũ chứ?"
"Không, lần này tôi muốn gấp ba."
"Nhiều vậy sao?" Mắt Sa Đôn lóe lên, khẽ cười nói, "Số lượng lớn như vậy, tôi e là không cung cấp đủ."
"Ha ha ha, giá tăng năm phần."
Sa Đôn cười nói, "Xem ra anh đã tìm được một đường dây ngon rồi."
...
Sa Đôn và Sonni nói chuyện bằng tiếng Anh, Lục Chinh hiểu được.
Hai người nhanh chóng bàn xong thời gian, địa điểm và phương thức giao dịch, sau đó Sonni trực tiếp chuyển tiền đặt cọc cho Sa Đôn ngay tại chỗ thông qua mạng.
Tất cả những điều này đều được Lâm Uyển ghi lại bằng điện thoại, thậm chí khi họ giao tiền đặt cọc, hai người còn tiến đến gần, ghi lại cả nội dung trên màn hình máy tính.
Như vậy, Lâm Uyển coi như hoàn thành cùng lúc nhiệm vụ hai và nhiệm vụ ba.
"Hợp tác vui vẻ!"
Nhận tiền đặt cọc, Sa Đôn tươi cười, cầm lấy chai rượu, khui ngay tại chỗ, rót cho mình và Sonni mỗi người một ly rượu vang đỏ.
"Hợp tác vui vẻ!"
Sonni nhận lấy ly rượu từ Sa Đôn, hai người khẽ chạm ly, uống một hơi cạn sạch.
...
Tiễn Sonni, nhìn theo chiếc du thuyền của đối phương đi xa, Sa Đôn đảo mắt nhìn quanh, xung quanh là biển cả mênh mông.
"Đi lôi tên cảnh sát hình sự quốc tế kia ra."
"Vâng!"
Một lát sau, hai vệ sĩ lôi người đàn ông trung niên kia ra, một người khác còn ôm một tảng đá nặng cả trăm cân.
"Ó.ô.,
Người đàn ông giãy giụa muốn nói.
Sa Đôn giơ một ngón tay, khẽ lắc, ngắt lời ông ta.
"Dù ông đầu hàng hay chửi rủa, cũng không cần nói," Sa Đôn cười nói, "Tôi không cần nội gián trong cảnh sát hình sự quốc tế nữa, cũng không muốn nghe ông chửi tôi, nên ông cứ chết đi."
"Ô... ô..."
“Ném xuống biển."
"Vâng!"
Hai vệ sĩ trói tay ông ta và tảng đá lại với nhau rồi ném xuống biển.
"Lái thuyền, về khách sạn."
Sa Đôn uống cạn ly Romaneeconti, "Tôi còn định xem buổi biểu diễn kịch ở rạp Đại Thụ, đừng bỏ lỡ."