“Đệ tử Bạch Vân quán? Đạo võ song tu?”
Ánh mắt Hổ yêu ngưng lại, vung tay chộp tới, cuồng phong nổi lên, yêu khí tràn ngập, một móng vuốt nghênh đón đao của Lục Chinh.
Lục Chinh vận Phi Vân chú, thế đao trên tay biến đổi, đâm xiên rồi bổ về phía khuỷu tay Hổ yêu.
Hổ yêu nheo mắt, há rộng miệng, hắc phong sắc bén như đao, chém thẳng vào mặt Lục Chinh.
Phong đao này ẩn chứa yêu lực vô tận, Lục Chinh trong lòng cảnh báo, vội thu đao về, chắn ngang trước ngực.
"Xoaạt”
Dù có huyết khí của Lục Chinh gia trì, Tú Xuân đao vẫn bị hắc phong đao chém toạc một lỗ.
"Lục lang đừng liều lĩnh, Hổ yêu này có thương tích, chúng ta cầm chân hắn!" Thẩm Doanh truyền âm.
Lục Chinh gật đầu, thân hình lùi nhanh.
Nhưng Hổ yêu không buông tha, vồ tới.
“Kim Khuyết tâm kiếm, chém”
Lục Chinh tung một chiêu Kim Khuyết tâm kiếm, nhưng Hổ yêu chỉ khựng lại một chút, trong chân linh thức hải nổi lên cuồng phong, trực tiếp xoắn nát Kim Khuyết tâm kiếm.
Lục Chinh nhíu mày, lão hổ này đạo hạnh cao thâm, thần hồn cũng không yếu, nhưng rõ ràng, thương thế ảnh hưởng đến chân linh của nó.
Hổ yêu vồ tới, hắc phong như đao, thế như mãnh hổ.
Lục Chinh kết ấn, bên cạnh nổi lên cuồng phong, đối chọi với cuồng phong của đối phương, rồi cuốn lấy mình lùi lại, kéo giãn khoảng cách với Hổ yêu.
“Ừm? Phong chú? Ngươi cũng biết Phong chú?”
Hổ yêu kinh ngạc, vừa định xông lên, lại bị vân khí dày đặc ngăn trở.
"Thủ đoạn cũng không ít." Hổ yêu hừ lạnh.
Tinh thần bí pháp, Phong chú, thêm cả vân pháp, còn kiêm tu võ đạo, dù chỉ có ba trăm năm đạo hạnh, nhưng thật không dễ đối phó.
Hổ yêu xoay người, nhìn Thẩm Doanh với ánh mắt đầy sát khí.
"Lão tử chỉ muốn ăn mấy người thôi, chúng mày lại mặc kệ con chó săn trong miếu giết con lão hổ cái mà lão tử coi trọng, chết đi cho taof”
Hắc phong gào thét, trành quỷ gào rú, phá vỡ trói buộc, lao thẳng tới Thẩm Doanh.
Thẩm Doanh lật tay, một bình sứ xuất hiện.
Vô vàn đào hoa sát từ bình sứ trào ra, gần như muốn nhấn chìm Hổ yêu.
Để phối hợp pháp chú của Chúc Ngọc Sơn và sóng nước của Lý Hạm Ngọc, Thẩm Doanh chưa dùng sát khí trong bình sứ, giờ Hổ yêu thoát trói, Thẩm Doanh định cho nó một vố.
Đào hoa sát Thẩm Doanh tích góp được không hề ít, như sóng lớn ập đến, đánh Hổ yêu bật trở lại.
Hổ yêu không kịp trở tay, kêu lên một tiếng đau đớn, hắc phong cuộn lại, xoay người, mười mấy con trành quỷ nhào về phía Lý Hạm Ngọc gần nhất.
"Ông!"
Lý Hạm Ngọc hé miệng, một viên hạt châu to bằng ngón tay cái bay ra, tỏa ánh sáng chói lọi.
Ánh sáng vừa chiếu, mười mấy con trành quỷ kêu thảm, không dám tiến thêm.
Hồ yêu: ? ? ?
Quay đầu nhìn Chúc Ngọc Sơn, thấy Chúc Ngọc Sơn đứng thẳng, mặt nghiêm nghị, trông không giống người dễ trêu vào.
Liếc mắt, Hổ yêu thu lại nộ khí, cuồng phong quanh người càn quét, định rời khỏi Đào Hoa từ.
Lúc này nó đang bị thương, vẫn nên lo việc chính trước, đợi chữa lành rồi, sẽ tru sát từng đứa, dù sao Đào Hoa từ xây ở đây, chạy đằng nào.
Thấy Hổ yêu muốn đi, Lục Chinh và ba người kia đương nhiên không chịu.
Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi? Coi nơi này là cái gì?
Thẩm Doanh phất tay, mấy chục hạt giống vãi ra, chỉ trong chốc lát, mấy chục gốc đào mọc lên ngay trong Đào Hoa từ.
Trong nháy mắt, đào ảnh khó phân, hoa đào bay tán loạn, vô số cánh hoa đào bay múa, mỗi cánh hoa đều mang sức mạnh chấn động tâm phách.
Lý Hạm Ngọc và Chúc Ngọc Sơn hợp lực, sóng nước ở dưới, ánh trăng ở trên, ép Hổ yêu không thể bay lên, chỉ có thể bị vây trong Đào Hoa từ.
"Muốn giữ ta lại?"
Hồ yêu giận quá hóa cười, "Chỉ bằng mấy tiểu gia hỏa các ngươi?”
"Rống!"
Một tiếng gầm nhẹ, Hổ yêu nằm xuống, biến thành một con mãnh hổ.
Cao hơn hai trượng, thân thể uy mãnh, khí thế kinh thiên, khẽ va chạm, liền làm đổ một gốc đào.
Hổ gầm lên, thoát khỏi sóng nước và ánh trăng, phóng về phía cửa Đào Hoa từ.
Nhưng vừa cất bước, vừa xông ra chưa đến mười mét, Lục Chinh đột nhiên xuất hiện trước mặt nó, tay cầm một cái chùy ám kim sắc to bằng chậu rửa mặt, đã vung vẩy được nửa vòng.
Lục Chinh đặt trước Lôi Cổ Úng Kim Chùy ở chỗ Triệu Văn Vũ, đường kính gần sáu mươi centimet, chùy hợp kim đặc ruột, người thường căn bản không nhấc nổi.
"Ầm!"
Dù Hổ yêu có yêu khí hộ thể, cũng bị nện lộn ra ngoài, đầu óc choáng váng.
Lục Chinh đuổi theo, vung tiếp một đạo Kim Khuyết tâm kiếm, rồi khắc một đạo chú pháp lên người Hổ yêu.
“Tam thanh sắc lệnh, Chân Vân tru ma, tật!”
"Sưu! Sưu! Sưu!"
Mấy đạo hắc phong đao quét qua, Lục Chinh lùi nhanh, vân khí hộ thể.
"Ngươi đi không được đâu, chịu chết đi." Lục Chinh thản nhiên nói.
Dứt lời, Lục Chinh thu Lôi Cổ Úng Kim Chùy, đổi Tú Xuân đao, thể nội khí huyết phun trào, vận « Hổ Bào đao », vung một đao chém ngang.
...
Bốn đánh một, Lục Chinh làm tanker, dẫn theo ba pháp sư vây đánh Hổ yêu.
Hổ yêu không phải không lợi hại, nhưng dù yêu thân đột phá, hay ngự quỷ gây họa, đều không phá nổi thiên la địa võng do bốn người bày ra.
Mấy lần định ngự phong rời đi, đều bị Lục Chinh dùng Phong chú ảnh hưởng pháp thuật, rồi bị Chúc Ngọc Sơn và Lý Hạm Ngọc hợp lực ngăn lại, cuối cùng bị vô vàn đào hoa sát cuốn lấy, không thể thoát thân.
Mặt trời ngả về tây, trăng lên giữa trời.
Hồ yêu dần không bảo vệ được bản thân, bị đào hoa sát, ánh trăng và vân thủy khí xâm nhập, thương thế trên người cũng đần không ép được.
Hổ yêu dần kinh hoảng, không dám tin mình có thể chết ở đây.
"Không thể nào! Ta là một trong tứ đại kim cương của Độc Ngọc sơn, sao có thể chết vô danh ở một miếu thổ địa Đại Cảnh!"
"Mở! Rống!"
Hổ yêu lại biến thành cự hổ, bốn chân chạm đất, đột nhiên đạp mạnh, toàn thân hắc phong lượn lờ, như có chất.
Nó liều mạng bị thương lần nữa, cũng nhất định phải rời khỏi Đào Hoa từ.
"Rống! Tránh ra cho ta!"
Lục Chinh nheo mắt, nếu dùng sức mạnh, không chắc có cản được Hổ yêu không, nhưng mình chắc chắn bị thương.
Nhưng lúc này Hổ yêu ngoài mạnh trong yếu, so với lúc mới vào Đào Hoa từ đã suy yếu đi nhiều.
"Kim Khuyết tâm kiếm, chém!"
Như thường lệ tung Kim Khuyết tâm kiếm, rồi Lục Chinh không lùi mà tiến tới.
"Thái thượng Vô Cực, tam thanh sắc lệnh, định!"
Thời khắc then chốt, dùng Định Thân chú.
"Dát!"
Hổ yêu cứng đờ.
Để thành công, nó đã dùng toàn lực, nhất định phải đảm bảo người cản giết người, thần cản giết thần, không lưu tay, chỉ tiến không lùi.
Nhưng đột nhiên bị định thân. . .
Khí thế một đi không trở lại bị đánh gãy, yêu khí vận chuyển tới cực hạn trong cơ thể nháy mắt hỗn loạn, nhất thời khó bình phục.
Và thừa dịp khoảnh khắc đó. . .
"Giết!"