Không cần Lục Chinh phải đặt làm trước, Triệu Văn Vũ đã có sẵn một bộ giáp lưới vảy cá trong xưởng, do hắn cố ý chế tạo.
Thật trùng hợp, chiều cao của Triệu Văn Vũ và Lục Chinh gần như tương đương.
Tuy nhiên, từ khi áo giáp làm xong, Triệu Văn Vũ chỉ mặc đúng một lần rồi cất xó.
Lý do đơn giản: quá nặng!
Để mô phỏng chân thực, Triệu Văn Vũ đã dùng toàn bộ vật liệu thép cao cấp nhất, đúng chuẩn không gian dối, khiến bộ giáp nặng tới bốn mươi kí lô, đủ cân đủ lượng.
Khả năng phòng hộ thì khỏi bàn, nhưng mặc vào chỉ đi vài bước đã thờ không ra hơi, đừng nói là đánh nhau.
Thật sự là muốn đoạt mạng già!
Cần biết, vận động viên mặc giáp trong các trận đấu toàn giáp cũng chỉ dùng loại mười lăm đến hai mươi kí lô.
Vậy nên, sau bữa trưa, Lục Chinh theo lời mời của Triệu Văn Vũ đến công ty TNHH Thần Binh Hàng Mỹ Nghệ của anh ta.
. . .
"Quả thực là tuyệt phối!"
Triệu Văn Vũ giơ ngón tay cái lên, Đỗ Lâm cũng không khỏi kinh ngạc.
Lục Chinh mặc bộ giáp lưới vảy cá vừa vặn, đội mũ phượng cánh và mặt nạ sư tử, tay cầm Lượng Ngân Bàn Long thương, trông chẳng khác nào một võ tướng thời xưa.
Một bộ áo giáp bốn mươi kg, một cây trường thương hai mươi lăm kg.
Tổng cộng hơn một trăm ba mươi cân đè lên người, Lục Chinh lại chẳng hề hấn gì.
"Lục cal Ngầu đét!"
Triệu Văn Vũ từng thấy Lục Chinh vung vẩy tề mi côn bằng thuần cương, múa Thiếu Lâm côn pháp, còn Đỗ Lâm thì chưa được chứng kiến tài nghệ của Lục Chinh.
"Mặc áo giáp nặng như vậy, anh có thể hoạt động được bao lâu?" Đỗ Lâm hỏi.
Triệu Văn Vũ chen vào, "Một tiếng đồng hồ, dễ ợt!"
"Mạnh vậy cơ à?" Đỗ Lâm ngạc nhiên.
Lục Chinh cười, không nói gì.
Đúng lúc này, điện thoại của Triệu Văn Vũ reo.
"Alo?"
"Đi! Lúc nào?"
"Bây giờ á? Trùng hợp vậy, tôi đang ở công ty đây, cứ đến đi."
“Trong công ty có nhiều áo giáp lắm, xem có cái nào vừa không, không thì tôi lại đặt làm riêng cho, cũng nhanh thôi."
"Vũ khí cũng có, thấy món nào ngon tôi đều làm thêm một cái để sưu tầm, cứ đến chọn thoải mái, không có thì đặt làm cũng được."
"Được, chờ cậu!"
Triệu Văn Vũ cúp máy, "Một người bạn, bảo là mời được cao thủ, đến chỗ tôi thử binh khí với áo giáp."
"Ai vậy?" Đỗ Lâm hỏi.
“Đoạn Hiểu Long. ' Triệu Văn Vũ đáp.
Đỗ Lâm cười khẩy, "Hắn mà tìm được cao thủ gì chứ? Không bị lừa mới lạ."
Triệu Văn Vũ nghe vậy cũng cười, "Hắn bảo lần này đi Ký Tỉnh, tìm được một cao thủ luyện võ cổ truyền, lát nữa gặp thì biết."
"Lục ca có bận gì không, rảnh thì chờ xem sao?"
"Rảnh." Lục Chinh tháo mũ giáp rồi bắt đầu cởi áo giáp.
Mặc dù mặc thứ này cũng chăng sao, nhưng đây là xã hội hiện đại, đâu phải thời chiến tranh cổ đại mà phải áo không rời thân.
. . .
Triệu Văn Vũ dẫn Lục Chinh và Đỗ Lâm vào văn phòng uống trà, tán gẫu chờ người.
Chưa đầy nửa tiếng sau, người đến.
Nhìn thấy khách, Triệu Văn Vũ và Đỗ Lâm đều giật mình.
Người trẻ tuổi đi đầu chừng ba mươi tuổi thì không nói, tuy ăn mặc bảnh bao, trông có vẻ tỉnh thần, đích thị là một thiếu gia nhà giàu, ngoài ra không có gì đặc biệt.
Người phía sau mới đáng chú ý.
Cao gần mét chín, lưng hùm vai gấu, áo phông tay ngắn cỡ đại cũng không che nổi thân hình cơ bắp cuồn cuộn, chỉ có thể bó sát vào người, nhìn thôi đã thấy áp lực.
"Thảo nào muốn thử áo giáp, chỗ mình chắc gì đã có cái nào vừa với hắn." Triệu Văn Vũ lẩm bẩm.
"Văn Vũ, Đỗ ca." Người trẻ tuổi dẫn đầu lên tiếng chào hỏi.
Sau khi giới thiệu, Lục Chinh biết người trẻ tuổi này chính là Đoạn Hiểu Long, còn vị đại hán kia là cao thủ mà hắn mời tới, Trương Thiết Hiệp.
Gia truyền võ nghệ, lại từng nhập ngũ, năm ngoái vừa xuất ngũ.
"Toàn quân thi đấu, top mười!" Đoạn Hiểu Long giơ ngón tay cái lên.
"Ghê vậy, mới top mười thôi á?" Đỗ Lâm tỏ vẻ kinh ngạc, dù sao Trương Thiết Hiệp trông như một chiếc xe tăng hình người.
Trương Thiết Hiệp gãi đầu, cười hiền lành, "Trong quân cao thủ nhiều lắm."
Đoạn Hiểu Long hỏi Triệu Văn Vũ, "Giải đấu còn mười ngày nữa là bắt đầu, cậu tìm được người chưa?”
Triệu Văn Vũ nháy mắt mấy cái, nhìn về phía Lục Chinh.
Đoạn Hiểu Long cũng nháy mắt mấy cái, "Anh ấy không phải khách của cậu à?"
"Lục ca hứng thú, cũng muốn chơi thử." Triệu Văn Vũ cười nói.
Đoạn Hiểu Long gật đầu, "Đấu đồng đội?"
"Đấu cá nhân." Triệu Văn Vũ nói.
"Gì cơ? Cậu đùa à, lần này người Nhật Bản đến có chuẩn bị cả đấy, để anh ta lên bị đánh thì có vinh dự gì?"
Đoạn Hiểu Long tỏ vẻ khoa trương, rồi quay sang nói với Lục Chinh, "Tôi nói thẳng nhé, tôi biết anh muốn lên sàn cho vui, nhưng mà..."
"Cậu sốt ruột cái gì, còn người khác nữa mà, đấu cá nhân có tận năm hạng, ai cũng phải cạnh tranh nội bộ trước đã." Triệu Văn Vũ cắt ngang Đoạn Hiểu Long.
"Ai? Đúng nhỉ, nhất thời cuống lên, tôi quên béng mất!" Đoạn Hiểu Long nháy mắt mấy cái.
...
"Lục ca đừng để ý, thằng cha này hơi không đứng đắn, nhưng người không xấu." Triệu Văn Vũ nói.
Lục Chinh cười ha ha.
Phần lớn mọi người đều không xấu, chỉ là ai cũng có khuyết điểm.
Cái gã Đoạn Hiểu Long này là kiểu phú nhị đại điển hình, với những người cùng đẳng cấp hoặc có bản lĩnh thì còn đối xử bình đẳng, còn đối mặt với người thường thì cái cảm giác hơn người lộ rõ mồn một, mà lại chẳng thèm để ý đến thể diện của người khác.
Thấy Lục Chinh không đáp, Triệu Văn Vũ hòa giải, "Đi đi đi, đi xem kho đồ của tôi, tôi nhớ có một bộ bộ nhân giáp thời Tống, biết đâu Trương lão ca mặc vừa."
Mấy người lại trở về cái kho chứa đồ gần như một nhà kho nhỏ, bên trong là đủ loại giá binh khí và giá áo, để đặt các loại binh khí dài ngắn và áo giáp.
Triệu Văn Vũ hỏi, "Trương lão ca định tham gia mấy hạng?"
Trương Thiết Hiệp nói, "Binh khí dài, kiếm thuẫn, tổng hợp đối kháng."
"À phải rồi, Lục ca thì sao?"
Lục Chinh nghĩ một lát rồi nói, "Binh khí đài, binh khí ngắn, tổng hợp đối kháng.”
"Tổng hợp đối kháng?" Đoạn Hiểu Long lại không nhịn được, "Huynh đệ à, anh mà tham gia binh khí dài hoặc kiếm thuẫn có đồ phòng ngự thì thôi đi, tổng hợp đối kháng, anh không đùa đấy chứ?"
"Hiểu Long!" Triệu Văn Vũ ngắt lời Đoạn Hiểu Long, "Lục ca là bạn tôi!"
"Bạn của cậu đâu phải là bạn. . . Được được được, tôi không nói nữa là được chứ gì." Đoạn Hiểu Long bĩu môi, thấy Lục Chinh chẳng thèm nhìn mình, trong lòng lại khó chịu, chớp mắt, "Anh với lão Trương đều muốn tham gia tổng hợp đối kháng, vừa hay chỗ Văn Vũ trang bị đầy đủ, hai người có muốn thử tay nghề trước không?"
Trương Thiết Hiệp gãi đầu, anh ta không có ý kiến gì, nhìn về phía Lục Chinh.
Thật tình mà nói, anh ta chẳng thấy Lục Chinh có gì ghê gớm, tuy có chút cơ bắp, nhưng đa đẻ trắng trẻo, không giống người luyện đối kháng.
Nhưng anh ta thấy Lục Chinh tỏ vẻ điềm nhiên, chắc hẳn không phải người không biết lượng sức, nhưng chẳng lẽ anh ta không thấy cơ thể mình to lớn thế nào à? Vậy thì lấy đâu ra tự tin mà đòi tham gia tổng hợp đối kháng chứ?
Lục Chinh nhìn Trương Thiết Hiệp, nhìn Đoạn Hiểu Long, lại nhìn Triệu Văn Vũ và Đỗ Lâm đang lộ vẻ mong chờ và lo lắng.
"Được thôi, thử xem."
Lục Chinh có thể nhận ra Trương Thiết Hiệp đúng là một cao thủ, đã vậy thì...
"Vừa hay đánh một trận với lão Trương, sau này nếu có người ngay cả lão Trương cũng không đánh lại thì đừng hòng tranh suất của tôi, đúng không?”
"Đúng đúng đúng, không vấn đề gì!" Đoạn Hiểu Long gật đầu lia lịa, rồi nói với Trương Thiết Hiệp, "Nghe thấy chưa, người ta muốn thắng anh, rồi để anh làm thủ môn giữ cửa đấy."
Trương Thiết Hiệp gật đầu, cũng hào hứng hẳn lên.
Đối mặt với người có hình thể chênh lệch lớn như vậy mà vẫn tự tin, nếu không phải ngu ngốc thì chính là cao thủ thật sự.