“Tình hình sao rồi?” Lục Chinh hỏi.
"Tình hình khá phức tạp." Lâm Uyển nhíu mày, "Nhiệm vụ có ba việc: cứu một đồng nghiệp người Thái Lan, thu thập chứng cứ phạm tội và thông tin về đối tượng giao dịch của Sa Đôn."
Lục Chinh cau mày, "Người của các cô lại bị tóm rồi à?"
Lâm Uyển im lặng, "Anh có thể đừng dùng chữ 'lại' được không?"
"Được thôi." Lục Chinh gật đầu, "Lần trước là chết, đúng là không phải bị bắt."
Lâm Uyến cạn lời.
Lục Chinh cười hề hề xoa dịu, "Tự cô giải quyết hay cần tôi giúp?"
Lâm Uyển thở dài, "Giúp đi, tôi sợ không kịp cứu đồng nghiệp."
Lục Chinh gật đầu, không đùa nữa, "Nói rõ hơn đi?"
"Đừng nóng, trưởng phòng cũng chưa nói rõ với tôi. À, tài liệu chi tiết đây rồi."
Lâm Uyến cầm điện thoại, một tiếng "Leng keng”, tư liệu đã đến.
"Tài liệu không cho phép chuyển tiếp, về phòng xem cùng nhau thôi." Lâm Uyển nói.
Lục Chinh gật đầu, tùy ý cô.
|||
Sa Đôn, bề ngoài là một doanh nhân người Thái, thực chất kinh doanh thế lực ngầm ở khu vực biên giới ba nước phía bắc, một "dân buôn" có tiếng trong giới.
Hàng hóa của hắn được tuồn vào nhiều nước Đông Nam Á, từ lâu đã bị cảnh sát nhiều nước để mắt. Nhiều lần cài nội gián đều bặt vô âm tín. Lần giao dịch này là thông tin cuối cùng mà một nội gián kịp gửi về.
Nhận được tin, Sa Đôn đã lên chuyến bay đến Á Thành, Quỳnh Tỉnh.
Để giữ bí mật, phía Thái Lan phái một cảnh sát hình sự quốc tế bí mật theo dõi, tìm kiếm chứng cứ.
Nhưng chưa kịp phía Hoa Quốc chi viện và bố trí, cảnh sát hình sự quốc tế này đã mất liên lạc với sở chỉ huy.
"Đây là tin cuối cùng mà cảnh sát đó gửi về." Lâm Uyển mở một trang tài liệu.
[ Nghỉ phạm nghe điện thoại xong đã đến nhà hàng. Tôi chuẩn bị vào phòng ngủ hắn kiểm tra. ]
"Anh bạn này tự tìm đường chết à? Quá là mô típ kinh điển trong phim rồi, kể cả nhân vật chính cũng suýt chết lên chết xuống với mấy kiểu này, huống hồ anh ta chỉ là một nhân vật quần chúng, chê mạng dài sao?" Lục Chinh lẩm bẩm.
"Tóm lại là anh ta mất tích sau khi gửi tin này đêm qua."
Lâm Uyển tắt điện thoại, "Vì không có ai báo án, ngoài chi nhánh Thái Lan, không ai biết có cảnh sát hình sự quốc tế mất tích."
"Tặc tặc." Lục Chinh lắc đầu, "Bề ngoài sóng yên biển lặng, bên trong sóng ngầm cuộn trào!"
Chắc hăn du khách bình thường, thậm chí nhân viên phục vụ trong khách sạn cũng không ai hay biết.
Ừm, có lẽ vài ngày nữa sẽ có nhân viên phát hiện có người mất tích, nhưng lúc đó mọi chuyện chắc đã xong xuôi, mà cũng chẳng còn tin tức gì mới. Đa số mọi người sẽ chẳng biết chuyện gì đã xảy ra.
Lục Chinh nhìn Lâm Uyển, "Cô được giao vụ này, được hỗ trợ gì không? Ví dụ như điều động cảnh sát địa phương?"
Lâm Uyển nhíu mày lắc đầu, "Không có. Để tránh đánh động rắn, ngay cả sở cảnh sát Á Thành cũng không được thông báo. Hơn nữa, để tóm gọn cả ổ, lần này cố gắng không bắt Sa Đôn mà tìm kiếm càng nhiều thông tin giao dịch và chứng cứ phạm tội càng tốt."
Lục Chinh nhíu mày, không đề nghị ra tay. Vụ này đã có cảnh sát hình sự quốc tế nhúng tay, cứ để họ tiếp tục.
“Ưu tiên cứu đồng nghiệp của cô?”
Lâm Uyển gật đầu, mày thanh tú hơi nhíu lại, trầm ngâm, "Đêm qua... Đến giờ gần một ngày rồi, còn sống nổi không?"
"Không biết, đi xem đã." Lục Chinh thấy số phòng của Sa Đôn trong tài liệu.
Tòa A, phòng 0801, phòng cảnh biển cao cấp nhất.
"Cô đi cùng tôi?"
...
. . .
Lục Chinh và Lâm Uyển đi dò xét, dĩ nhiên không dùng mấy trò hóa trang, do thám, đột nhập.
Một chiêu Ẩn Thân thuật, giải quyết hết!
Hai người không đến phòng Sa Đôn trước mà đến phòng của đồng nghiệp Lâm Uyển.
Lục Chinh khẽ điểm ngón tay, chân khí khẽ động, khóa cửa "rắc” một tiếng, tự động mở.
Nhẹ nhàng đẩy cửa, Lục Chinh và Lâm Uyển vào phòng.
"Bọn chúng đã đến." Lâm Uyển nói.
Phòng rõ ràng đã bị lục soát, hành lý và giấy tờ vứt lung tung. Chỉ còn lại mấy thứ vặt vãnh, còn tài liệu về Sa Đôn đã biến mất không còn dấu vết.
Lục Chinh khẽ động ấn quyết trong tay, lấy ra ba luồng khí tức trong phòng.
Một lớn, hai nhỏ.
Rõ ràng, luồng lớn là khí tức của đồng nghiệp Lâm Uyển.
Lâm Uyển nhìn Lục Chinh, "Sao rồi?"
Lục Chinh gật đầu, "Vận may không tệ, vẫn còn sống."
Mắt Lâm Uyển sáng lên, "Thật á? Tốt quá, ở đâu?"
Lục Chinh cẩn thận cảm ứng, quay đầu nhìn ra biển.
"Trên biển?"
"Trên biển." Lục Chinh gật đầu.
"Du thuyền?"
"Chắc vậy." Lục Chinh nói.
"Sa Đôn thuê du thuyền, sao không có trong tài liệu?" Lâm Uyển bất mãn.
Lục Chinh nhún vai, "Rõ ràng là các cô không biết."
Lâm Uyển cạn lời.
Lâm Uyển nhíu mày, kéo Lục Chinh đến phòng Sa Đôn.
"Trong phòng có người." Lục Chinh nói, "Năm người, không khớp với tài liệu."
Lâm Uyển nói, "Sa Đôn đến Á Thành hôm nay, mang theo một thư ký, một kế toán và bốn vệ sĩ, tổng cộng bảy người. Giờ chỉ có năm.”
"Vậy là hai người kia đang canh giữ đồng nghiệp của cô trên biển!" Lục Chinh nói, "Vậy vấn đề là, nếu cứu người kia, Sa Đôn còn dám giao dịch không?"
Lâm Uyển nghĩ ngợi, "Đi xem du thuyền trước đã. Theo tôi, trước khi Sa Đôn hoàn thành giao dịch, chắc hắn không giết người đâu."
Lục Chinh gật đầu, "Đi!"
|||
Lăng Ba Vi Bộ, đừng nói Lục Chinh, ngay cả Lâm Uyển, trước khi cạn huyết khí, cũng có thể làm được.
Du thuyền Sa Đôn thuê không cách bờ quá xa, có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Hai người nhanh chóng đến gần, lên du thuyền và phát hiện một người đàn ông bị trói như bánh chưng trong một phòng chứa đồ.
"Có phải anh ta không?"
Dù mặt mũi bầm dập, Lâm Uyển vẫn nhận ra, "Đúng là anh ấy."
“Tặc tặc tặc." Lục Chinh nhìn mấy cục đá kê khoang thuyền gần đó, "Xem ra anh ta sắp đi rồi."
Lục Chinh nhìn Lâm Uyển, "Nếu cô chỉ muốn giám sát Sa Đôn, người của cô chưa chắc đã kịp đến."
Lâm Uyển lắc đầu, "Không, chúng ta cứ đợi ở đây."
"Hả?"
Lâm Uyển nhướng mày, "Sa Đôn làm sao có thể thuê du thuyền chỉ để ném xác? Rõ ràng là hắn sẽ giao dịch trên du thuyền này."
Lục Chinh nghe vậy, chấn động, giơ ngón tay cái, "Đại lão 6661"