Lục Chinh và Lâm Uyển tay trong tay dạo bước trên đường phố Kabukicho.
Một nam một nữ, vừa đi vừa tò mò ngắm nhìn xung quanh, miệng nói tiếng Hoa, rõ ràng là khách du lịch.
Vì vậy, những quán bar đặc thù không tiến tới chèo kéo khách, ngược lại, những quán rượu hoặc nhà hàng có vẻ đứng đắn hơn thì nhân viên sẽ cung kính tiến lên đưa tờ rơi quảng cáo.
"Hay là mình ghé quán này nhé?" Lục Chinh chỉ vào một quán rượu khá yên tĩnh bên đường, "Vào nếm thử đặc sản Nhật Bản xem sao?"
"Được thôi." Lâm Uyển không có ý kiến gì.
Bước vào quán rượu, bên trong là phong cách trang trí Nhật Bản cổ điển: bàn thấp, chiếu Tatami, đèn lồng đỏ, rèm vải, bình phong, và không thể thiếu những khúc dân ca nổi tiếng như "Sakura".
"Hoan nghênh quý khách!" Cô nhân viên mặc kimono dẫn hai người đến một chiếc bàn, sau đó đưa thực đơn song ngữ Hoa - Nhật - Anh.
"Chuẩn bị khá chu đáo đấy." Lục Chinh cười nói, vừa hay cô phục vụ cũng nói tiếng Hoa, anh khen, "Tiếng Hoa của cô tốt thật."
"Cảm ơn, tôi là người Hoa, đang du học ở Nhật." Cô gái cười đáp.
Lục Chinh, "... "
"Vậy ở đây có món gì ngon không?" Lâm Uyến hỏi, “Giới thiệu cho chúng tôi đi.”
"Vâng ạ." Cô nhân viên cười nói, "Quán này ở Kabukicho thuộc loại quán rượu truyền thống, không có nhiều món mới lạ, nhưng mấy món truyền thống thì làm rất chuẩn vị, chỉ không biết hai vị có ăn quen không thôi."
Lục Chinh chớp mắt mấy cái, anh và Lâm Uyển ở Hải Thành đúng là ít khi ăn đồ Nhật.
Lâm Uyển cười nói tiếp, "Không sao, cứ giới thiệu đi, chúng tôi từ Hải Thành đến, không ngại khẩu vị đâu."
"Vậy thì để tôi giới thiệu món lươn nướng, Tempura, một phần sushi tổng hợp. Nếu tiên sinh thấy chưa đủ thì có thể gọi thêm cơm lươn hoặc cơm thịt bò. Nếu hai vị uống rượu thì quán có rượu sake của xưởng Nara lâu đời ạ."
“Chuyên nghiệp!” Lục Chinh giơ ngón tay cái lên, "Vậy cử theo lời cô giới thiệu đi, cơm lươn và cơm thịt bò mỗi thứ một phần."
"Vâng ạ, hai vị chờ một lát!" Cô nhân viên cười lui xuống, sau đó mang đồ ăn khai vị miễn phí lên cho hai người.
Lục Chinh nhìn Lâm Uyển, "Trông em có vẻ vui đấy, mấy bằng chứng kia là thật à?"
Lâm Uyển lắc đầu, "Ba phần bằng chứng của chúng ta đều là thật."
"Hả? Chia làm ba phần?"
Lâm Uyển gật đầu, "Chi cần một đường dây đưa được bằng chứng đến thì có thể tổng Haneda Makoto vào tù hai mươi năm.”
Lục Chinh nhíu mày, "Ít thế, anh còn tưởng phải tử hình chứ, giết bao nhiêu người như vậy!"
Lâm Uyển khựng lại.
"Nhưng các em không có bằng chứng đúng không." Lục Chinh nhún vai nói.
Lâm Uyển bĩu môi nhưng vẫn gật đầu.
Lục Chinh bật cười.
"Anh cười cái gì?" Lâm Uyển tức giận.
"Cười là có ý cười." Lục Chinh nhướng mày đáp.
Lâm Uyển định nhe răng dọa anh nhưng không nói gì vì cô nhân viên đã mang rượu sake và mấy món nhắm ra.
"Mời hai vị dùng bữa!"
Đợi cô nhân viên đi rồi, Lục Chinh mới hỏi tiếp, "Bom này! Súng ống này! Phục kích ở cổng đồn cảnh sát Tokyo này, không lẽ chỉ có thế thôi à?”
"Đương nhiên không phải, vụ này đồn cảnh sát Tokyo và sở cảnh sát hình sự quốc tế chi nhánh Nhật Bản tiếp nhận rồi." Lâm Uyển đáp.
"Vậy thì tốt!" Lục Chinh gật đầu, "Anh mà nói, hắn dám ra tay với em thì đêm nay anh phải thưởng cho hắn một kiếm."
"Anh đừng có làm bậy." Lâm Uyển giật mình, "Đây là Nhật Bản đấy."
"Chính vì là Nhật Bản đấy chứ, nếu ở trong nước anh còn chẳng dám đâu." Lục Chinh thản nhiên nói.
"Ờ." Lâm Uyển hiểu ý Lục Chinh, đù sao hai người từng phá giới ở Ý rồi.
"Thôi đi, vụ này có người tiếp nhận rồi, mà đây là cuộc đấu giữa cảnh sát và tội phạm, anh đừng nhúng tay vào." Lâm Uyển nói, rồi hạ giọng, "Để tránh bị lộ."
"Yên tâm, đạo lý anh hiểu, đây là việc công, không phải ân oán cá nhân, anh không ra tay đâu."
Lục Chinh gật đầu, gắp một miếng sushi bỏ vào miệng, "Ừm, được đấy."
Tất nhiên, một phần lớn lý do Lục Chinh không ra tay là vì Lâm Uyển không bị gì, dù sao hiện tại phe mình đang chiếm lợi thế mà, phải không?
Lâm Uyển cũng gắp một miếng sushi ăn, Ngon thật, tươi nữa."
Lục Chinh lại rót rượu sake cho hai người, nhẹ nhàng cụng ly, uống một hơi cạn sạch.
Lục Chinh tặc lưỡi, chẳng có cảm giác gì, cũng chỉ là rượu thôi, còn không ngon bằng Hoa Điêu.
"Mai còn phải đến chi nhánh Nhật Bản nữa không?" Lục Chinh hỏi.
Lâm Uyển lắc đầu, "Không cần, em đã lấy biên lai ở đồn cảnh sát Tokyo rồi, mai Hồng Lượng đến sở cảnh sát hình sự quốc tế chi nhánh Tokyo ký tên là có thể về nước."
Lục Chinh nhíu mày hỏi, "Vậy em xin nghỉ phép à?”
Lâm Uyển cười nói, "Rồi, em bảo họ khỏi mua vé máy bay cho em, rồi xin nghỉ thêm ngày thứ sáu nữa."
"Tuyệt!" Lục Chinh giơ ngón tay cái lên.
Lâm Uyển thản nhiên đón nhận, rồi hỏi, "Vậy mai mình đi đâu chơi? Anh có lên kế hoạch gì chưa?"
Lục Chinh: ...
Chi là hứng lên nhất thời thôi, anh có nghĩ được nhiều thế đâu? Tokyo anh chỉ biết ba chỗ.
Ginza, Kabukicho, Akihabara.
Vậy nên...
"Akihabara?" Lục Chinh chớp mắt.
"Được đó!" Lâm Uyển gật đầu, "Thánh địa anime nổi tiếng, phải đến xem mới được."
"Vậy quyết định thế nhé!"
Lục Chinh âm thầm tự khen mình ba mươi hai cái, thầm nghĩ bình thường chịu khó tích lũy kiến thức, lúc cần thiết mới có cái dùng!
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, tiện thể tán gẫu về những chuyện thú vị Lâm Uyển gặp ở đồn cảnh sát.
Chuyện thú vị gì?
Đương nhiên là chuyện Lâm Uyển tay cầm hai khẩu tiểu liên, trực diện xử lý hai tên sát thủ.
Phải biết, khi lấy lời khai, tất cả cảnh sát Nhật Bản đều không tin, đù là Hồng Lượng và Tsunoda No tận mắt chứng kiến, họ vẫn không tin.
"Thế nên?"
"Dù sao cũng đều là cảnh sát, em không tiện làm quá." Lâm Uyển thở dài, "Nên em chỉ phản bác lại mười người không tin em và có thái độ không tốt, tiện tay tháo khớp vài người, làm sai lệch mấy đường kinh mạch thôi, khụ khụ, tất nhiên là sau đó đều phục hồi lại cả."
"Em thật là quá thiện lương." Lục Chinh nghiêm túc khen.
"Cảm ơn, em cũng thấy thế." Lâm Uyển cười hì hì đáp.
...
Hai người ăn khuya ở quán rượu, hàn huyên rất lâu, đến khi ra thì đã gần mười hai giờ.
Rồi phát hiện...
Kabukicho còn náo nhiệt hơn.
"Không hổ là khu phố về đêm nổi tiếng thế giới, thật là nhộn nhịp!"
Lâm Uyến lắc đầu nói, Nhưng cũng chăng có gì để đi dạo, về thôi."
Hai người đều không phải kiểu người thích ồn ào náo động, đến xem cho biết là được, cũng không lưu luyến gì.
Lục Chinh đặt khách sạn cách đó mười mấy phút đi bộ nên hai người không bắt xe, cứ thế tản bộ về.
Ra khỏi khu Kabukicho, rẽ vào một con hẻm, tiếng ồn ào lập tức biến mất, đèn đường mờ ảo, người đi lại cũng ít hẳn.
Ngoài mấy gã say khướt lảo đảo, chỉ còn một vài người đi làm ca đêm về, vội vã lướt qua hai người.
Nhìn những kiến trúc bên đường cũ kỹ hơn nhiều so với Hải Thành, Lục Chỉnh mới nhận ra, hóa ra Tokyo cũng đã trì trệ phát triển từ lâu rồi.
Tay trong tay, lướt qua những gã say không về nhà, hai người thậm chí còn thấy lác đác vài người vô gia cư bên đường.
"Ai mà ngờ được, chỉ cách nhau một con phố..." Lâm Uyển lắc đầu.
Hai người suýt đâm vào một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng, vừa kẹp điện thoại vào cổ vừa cầm cặp táp trước ngực, thò tay vào tìm kiếm gì đó.
Thấy động tác của ông ta khó chịu, Lục Chinh và Lâm Uyển hơi nghiêng người tránh đường, đối phương còn gật đầu mỉm cười một chút.
Sau đó, ngay khi ông ta đi ngang qua hai người.
"Vút!"
Cặp táp rơi xuống, hai con dao găm bất ngờ xuất hiện trong tay ông ta, đâm thẳng vào tim hai người.