Hôm nay ra ngoài, lô Tranh và những người khác thu hoạch khá lớn.
Không chỉ tìm được một mỏ Tiên thạch, bổ sung tài chính, mà Tô Tranh còn ra tay thêm lần nữa, khiến mọi người càng thêm tin phục.
Đặc biệt là sau khi Quan Sơn Nhạc ra tay, mọi người thấy rõ thực lực của hộ vệ bên cạnh Tô Tranh. Những gia tộc ban đầu muốn dùng sức mạnh để lôi kéo Tô Tranh, vừa thấy Quan Sơn Nhạc thể hiện sức mạnh liền từ bỏ ý định.
Tóm lại, địa vị của Tô Tranh nhờ đó mà vững chắc thêm một bước. Tiếp theo, chỉ cần đợi hai ngày sau, triệt để đẩy uy danh của Tô Tranh lên đỉnh cao là kế hoạch coi như hoàn thành.
“Cho nên, buổi Luyện Khí hai ngày sau tuyệt đối không thể xảy ra bất kỳ sơ suất nào. Đến lúc đó, ta cần các ngươi cảnh giác cao độ xung quanh...”
Ban đêm, Tô Tranh đặn dò mọi người trong phòng thêm lần nữa.
Đám người gật đầu.
Tê Vô Lực nói: “Tô lão đại yên tâm, đến lúc đó chúng ta nhất định sẽ canh phòng cẩn mật, không để ai quấy rối...”
Viên Tiểu Thất suy nghĩ một chút rồi nói: “Thật ra không cần đến chúng ta ra tay đâu, chắc cũng chẳng ai dại gì mà đến quấy rầy. Họ làm vậy thì được lợi gì chứ?”
“Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất...”
Tô Tranh lắc đầu, nói: “Hôm nay suýt chút nữa xảy ra chuyện. Có kẻ ngấm ngầm muốn cản trở ta thu hoạch mỏ Tiên thạch. Đối phương cũng là một Phù Văn Sư, dù niệm lực không thâm hậu bằng ta, nhưng kinh nghiệm tìm núi định sông rõ ràng hơn ta nhiều. Ta đặn các ngươi cẩn thận là vì muốn đề phòng người này.”
Quan Sơn Nhạc nghe vậy gật đầu: “Thiếu gia nói không sai. Kế hoạch của chúng ta đang đến giai đoạn quan trọng nhất, không được phép lơ là. Với lại, ai dám chắc những gia tộc bên ngoài kia thật lòng muốn kéo thiếu gia về phe mình? Nói không chừng, gã Phù Văn Sư âm thầm ra tay chính là người của những gia tộc đó giở trò, nhằm phá hoại danh tiếng của thiếu gia. Nếu thanh danh của thiếu gia bị tổn hại, Luyện Khí Sư của họ chắc chắn sẽ rực rỡ hào quang trong lễ trưởng thành của Y gia công chúa hai tháng sau. Vì vậy, chúng ta phải hết sức thận trọng...”
Nghe Tô Tranh và Quan Sơn Nhạc nói vậy, Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất không dám khinh thường nữa, đều gật đầu lia lịa.
Hai ngày sau, Tô Tranh bắt đầu nghỉ ngơi dưỡng sức trong khách sạn. Đồng thời, hắn bảo Liễu Linh và Phượng Cửu canh giữ cửa phòng, không cho ai làm phiền.
Buổi Luyện Khí hai ngày sau vô cùng quan trọng, dù có tự tin đến đâu, hắn cũng không thể chủ quan.
Trong hai ngày này, bên ngoài Phi Điểu Thành lại có thêm không ít người tới. Họ đều nghe tin Phi Điểu Thành, biết hai ngày sau sẽ có người luyện chế Thiên Bảo trước công chúng, nên cố ý đến xem náo nhiệt.
Hiện tại, các tửu lâu bên ngoài Phi Điểu Thành đã chật kín người. Vô số người đủ mọi thành phần tụ tập về đây.
“Này... Các vị nói xem Tô đại sư luyện chế Thiên Bảo lần này có thành công không?”
“Chắc chắn thành công chứ. Nếu không, Tô đại sư dám làm vậy sao?”
“Ta lại thấy chưa chắc. Thiên Bảo tiên binh đâu dễ kiếm thế, nhất là lại còn nói luyện chế là luyện chế, mà còn luyện chế mấy món liền. Các vị nghĩ Thiên Bảo vũ khí là rau cải trắng à?”
“Vị huynh đài này nói có lý. Muốn luyện chế Thiên Bảo, Phù Văn tạo nghệ ít nhất phải đạt tới cảnh giới Phù Văn Thiên Sư. Thế nhưng, cả Tiên Vực có được bao nhiêu Thiên Sư cấp Phù Văn Sư? Nếu hắn luyện chế thành công, vậy khăng định sẽ là Tiên Vực đệ nhất Phù Văn Sư.”
Thời gian luyện khí càng đến gần, bên ngoài càng ồn ào náo nhiệt. Rất nhiều người tranh cãi về việc Tô Tranh có thể luyện chế thành công hay không.
Trong bầu không khí nóng hừng hực này, Trầm gia không khỏi cũng lo lắng.
Trong viện Trầm gia, Trầm Phóng có chút bất an hỏi: “Thế nào, đã gặp được Tô đại sư chưa?”
Trầm Mộc Lâm vừa từ khách sạn trở về, nghe vậy đáp: “Cha, chưa ạ. Quan lão nói Tô đại sư đang nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị cho buổi Luyện Khí, nên hai ngày này không tiếp ai cả.”
“Haizz.”
Trầm Phóng không khỏi thở dài, sắc mặt có chút sốt ruột.
Trầm Mộc Lâm thấy vậy liền nói: “Cha, người đừng nóng vội. Con tin Tô đại sư không nói suông đâu. Nếu không có nắm chắc, sao ông ấy dám nói vậy, chẳng phải tự đập vỡ danh tiếng của mình sao?”
“Ta biết, nhưng ta vẫn không yên lòng. Dù sao, lần này khác với trước đây, Trầm gia chúng ta không được phép thua...”
Trầm Phóng bất an trong lòng.
“Cha, chúng ta đã đưa ra lựa chọn rồi, giờ chỉ có thể tin Tô đại sư thôi. Hơn nữa, con ngược lại rất tin tưởng vị Tô đại sư này.”
Trầm Mộc Lâm an ủi Trầm Phóng.
“Xem ra giờ chỉ còn cách đó thôi. Nhưng lần Luyện Khí này, e là sẽ không được yên bình đâu...”
Trầm Phóng ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt lo âu.
Lúc này, tại Mạc gia ở Phi Điểu Thành.
Mai Đại Nam, trong bộ áo bào xám, cuối cùng cũng xuất hiện trong viện Mạc gia.
Mạc Thượng Thiên nhìn người áo bào xám trước mặt, khẽ nheo mắt. Từ người này, hắn cảm thấy một luồng khí tức âm lãnh, khiến hắn có chút khó chịu.
“Sư huynh, cuối cùng huynh cũng đến...”
Trên ghế, Luyện Bách Thạch vẫn chưa khỏi hẳn vết thương, nhưng cũng không còn quá nguy hiểm. Thấy người áo bào xám, hắn lập tức kích động đứng dậy.
Mai Đại Nam vội vàng bước nhanh tới, đỡ Luyện Bách Thạch: “Sư đệ, đệ sao vậy? Sao lại bị thương nặng thế này?”
“Sư huynh, tất cả là do Tô Tranh mới đến thành gần đây gây ra. Sư huynh, huynh phải thay ta trả mối thù này!”
Vừa nhắc đến Tô Tranh, đáy mắt Luyện Bách Thạch lập tức hiện lên một tia oán độc.
Nghe vậy, vẻ mặt Mai Đại Nam cứng lại.
“Sao vậy sư huynh?” Luyện Bách Thạch nhận ra điều khác lạ, không khỏi hỏi dồn.
Mai Đại Nam cuối cùng không nhịn được ho khan một tiếng, giọng yếu ớt: “Cái tên Tô Tranh đó, ta đã giao thủ với hắn rồi. Tên đó quả thật có chút lợi hại, ta chịu chút thiệt thòi...”
“Cái gì? Ngay cả sư huynh mà cũng. “
Sắc mặt Luyện Bách Thạch đại biến.
Mai Đại Nam, trong môn phái của họ, tuy thực lực không tính là mạnh nhất, nhưng cũng tương đối xuất sắc, nhất là tu vi Phù Văn thuật của hắn đã đạt tới cảnh giới Phù Văn Tông Sư.
Không ngờ, dù vậy, hắn lại không địch nổi Tô Tranh, khiến Luyện Bách Thạch kinh ngạc không thôi.
Mai Đại Nam khoát tay: “Khụ khụ... Sư đệ đừng hoảng sợ. Cái tên Tô Tranh kia tuy đạo hạnh không cạn, nhưng sư huynh ta qua giao đấu phát hiện, hắn chỉ là niệm lực hùng hậu mà thôi. Nếu bàn về thủ đoạn đấu pháp Phù Văn, hắn vẫn còn non nớt lắm. Chỉ cần đợi hai ngày nữa sư huynh ta chữa lành vết thương, đến lúc đó sư huynh đệ chúng ta liên thủ, nhất định có thể đạp hắn dưới chân!”
Nghe Mai Đại Nam nói vậy, Luyện Bách Thạch cũng thấy rất có lý, liền gật đầu: “Được sư huynh, lần này sư huynh đệ chúng ta cùng nhau liên thủ, xem tiểu tử kia còn có thể càn rỡ đến bao giời”
Mạc Thượng Thiên nhìn hai người nhanh chóng bàn bạc với nhau, nhất thời không chen lời vào được. Nhưng cuối cùng, khi nghe bọn họ nói sư huynh đệ hai người muốn liên thủ, hắn mừng rỡ, vội vàng chắp tay: “Vậy tại hạ xin nhờ hai vị đại sư...”