Trong hư không, sau khi nhìn thấu Tô Tranh là Phù Văn Sư, Kỷ Vô Song lập tức di chuyển nhanh chóng, giữ khoảng cách hơn ngàn mét với Tô Tranh, không cho hắn tiếp cận.
Hắn đã nghe nói Phù Văn Sư có những thủ đoạn cao thâm khó lường, huyền diệu vô cùng, được mệnh danh là "bất bại trong cùng cấp."
Trước đây hắn không ngờ rằng đối thủ trước mặt không chỉ có chiến lực vô song mà còn là một Phù Văn Sư.
"Phù Văn Sư quả nhiên thủ đoạn tinh diệu, nhưng có thực sự bất bại trong cùng cấp không? Ta thấy chưa chắc!"
Kỷ Vô Song không hề e sợ mà ngược lại, khi biết Tô Tranh là Phù Văn Sư, chiến ý của hắn càng bùng cháy. "Cho dù ngươi có thủ đoạn tinh diệu đến đâu, chỉ cần ta cách xa ngươi, thoát khỏi phạm vi khống chế Phù Văn của ngươi, ta xem ngươi còn làm gì được ta!"
Thấy Kỷ Vô Song giữ khoảng cách, sắc mặt Tô Tranh hơi đổi.
Đúng như hắn dự đoán, thủ đoạn Phù Văn kỹ tuy huyền diệu nhưng lại có nhược điểm là bị giới hạn về khoảng cách.
Phù Văn lan tỏa càng rộng, phạm vi bao phủ càng lớn thì khả năng khống chế tiên đạo pháp tắc xung quanh càng bất ổn, đồng thời cũng cho đối phương thêm thời gian phản ứng.
Hiện tại Kỷ Vô Song cách hắn ngoài ngàn mét, tuy không xa, nhưng dù hắn thi triển Cấm Ma Thất Bộ cũng không thể lập tức khống chế đối thủ.
Gặp tình thế đó, Tô Tranh buộc phải thay đổi chiến thuật. Thân phận đã bại lộ, hắn không còn che giấu nữa, trực tiếp bắn ra hàng trăm đạo Phù Văn kim quang từ tay.
Những Phù Văn kim quang rực rỡ, mang theo khí thế khủng bố.
Chính là Sinh Tử Phù!
Sưu sưu sưu...
Kỷ Vô Song đã sớm đề phòng thủ đoạn Phù Văn của Tô Tranh, thấy những tia kim quang phóng tới, hắn lập tức gầm lên một tiếng, há miệng phun ra một ngụm hỏa diễm, thiêu đốt những Phù Văn đó.
Oanh...
Sinh Tử Phù chạm vào hỏa diễm, lập tức vỡ vụn.
Tô Tranh cau mày, lập tức thi triển cực tốc, áp sát Kỷ Vô Song. Tạo Hóa Thiên Công lần nữa được tung ra, thần thành lại xuất hiện, từ trên trời trấn áp xuống.
Ầm ầm...
Kỷ Vô Song không kịp phản ứng, lập tức bị thần thành đập vào long thân, há miệng phun ra một ngụm máu tươi.
"Không... Ta không tin ta sẽ thua bởi ngươi..."
Kỷ Vô Song phẫn nộ gào thét. Thời gian Long Hóa trăm hơi thở của hắn sắp hết, tiên lực trong cơ thể bắt đầu suy giảm, nhưng dù đã Long Hóa, hắn vẫn không chiếm được chút ưu thế nào, khiến hắn không cam lòng gầm lên giận dữ. Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn lập tức giải khai phong cấm.
Oanh...
Trong nháy mắt, một cỗ năng lượng kinh thiên động địa từ bên trong thân thể hắn bùng nổ, đuôi rồng vung lên, chấn vỡ thần thành trên người. Đồng thời, khí tức trên người Kỷ Vô Song cũng không ngừng tăng lên, trong nháy mắt đã đạt đến Thần Kiều bát cảnh.
Giải khai phong cấm, mắt Kỷ Vô Song đỏ ngầu, hắn nhìn chằm chằm Tô Tranh, sát khí ngút trời: "Ta tuyệt không cho phép bất cứ ai có thể uy hiếp ta tồn tại. Ngươi chết đi cho ta!"
Oanh...
Khôi phục tu vi thật sự, tiên lực của Kỷ Vô Song lại bành trướng. Tốc độ của hắn nhanh đến cực hạn, hóa thành một đạo lưu quang, lập tức va vào người Tô Tranh.
Phốc phốc...
Tô Tranh không kịp trốn tránh, trực tiếp bị đánh bay ngàn dặm, xương ngực phát ra tiếng vang giòn, há miệng phun ra một ngụm máu tươi.
"A... Kỷ Vô Song hắn giải khai phong cấm!"
"Chẳng phải nói, Kỷ Vô Song đã thua trong trận chiến đồng cấp rồi sao?"
"Không tốt, hắn hiện tại muốn giết người diệt khẩu!”
Biến cố trên bầu trời diễn ra quá nhanh, người phía dưới vừa nhận ra Kỷ Vô Song giải khai phong cấm thì Tô Tranh đã bị trọng thương.
Phượng Cửu trong đám người lập tức trừng mắt phượng, quát lớn người Kỷ gia: "Người Kỷ gia còn đứng ngây ra đó làm gì? Kỷ Vô Song không tuân thủ quy tắc, giải khai phong cấm mà còn không chịu thua, các ngươi còn không ngăn cản?!"
Nhưng người Kỷ gia lúc này như điếc, thờ ơ, như không nghe thấy gì.
Thấy vậy, Phượng Cửu tức nghẹn.
Người dưới đài không khỏi nhìn nhau.
Lúc này ai cũng nhận ra, Kỷ gia quyết tâm thừa cơ giết Tô Tranh, trừ khử hậu họa.
"Đáng giận, quá ghê tởm, bọn họ sao có thể như vậy!"
Kỷ gia giả vờ thờ ơ, nhưng Y gia công chúa đã không nhịn được. Thấy Kỷ Vô Song không tuân thủ quy tắc giải khai phong cấm, lại còn trọng thương Tô Tranh, Y gia công chúa lập tức đứng lên, nói với Y Kinh Long: "Ca ca, huynh mau nhìn đi, người Kỷ gia không tuân thủ quy tắc như vậy, huynh còn không nhanh ra tay ngăn cản?"
Y Kinh Long cũng hơi nhíu mày, nói: "Tuy Kỷ gia không tuân thủ quy tắc trước, nhưng đây là chuyện của Kỷ gia, chúng ta không tiện nhúng tay."
“Nhưng. rõ ràng là không đúng mà.”
Y gia công chúa lo lắng.
Y Kinh Long bỗng nhíu mày chặt hơn, quay đầu nghi hoặc nhìn muội muội: "Y Hạ, hôm nay muội sao vậy, sao lại thất thố như vậy? Chẳng lẽ... muội quen tán tu kia?"
"Ta..."
Y gia công chúa ngập ngừng.
Nếu Tô Tranh ở đây nghe được lời này, chắc chắn sẽ giật mình.
Đường đường Y gia công chúa lại chính là Y Hạ.
Dưới khăn che mặt, lúc này Y Hạ lo lắng nhìn về phía hư không, nhưng nàng không thể nói rõ với Y Kinh Long rằng nàng quen Tô Tranh.
Là tiểu công chúa của một trong tứ đại gia tộc, Y Hạ có rất nhiều chuyện không thể tự quyết định.
Ví dụ như lần này, Y gia phái nàng và Y Kinh Long đến đây, một là để xem xét thực lực của Kỷ gia, hai là cố ý muốn thông gia kết minh với Kỷ gia.
Nếu Y gia liên thủ với Kỷ gia, thì cả Tiên Vực sẽ không ai dám nhòm ngó đến hai nhà, ngay cả Võ Cực Thiên Cung cũng phải kiêng ky.
Cho nên, Y Hạ giao hảo với ai, cuối cùng ở bên ai, căn bản không phải do nàng định đoạt. Nếu để người trong gia tộc biết nàng và Tô Tranh có quan hệ, không những họ không đồng ý mà còn có thể gây họa sát thân cho Tô Tranh.
Vậy nên, Y Hạ chỉ có thể trơ mắt nhìn Tô Tranh trên bầu trời lâm vào nguy cơ, mà không có cách nào giúp đỡ.
Lúc này trên bầu trời, Tô Tranh bị long thân của Kỷ Vô Song quấn chặt, xương cốt kêu răng rắc, mặt nghẹn đỏ bừng.
"Ngươi... không tuân thủ quy tắc..."
Bị trói chặt, Tô Tranh nhìn chằm chằm Kỷ Võ Song, khó nhọc nói.
Kỷ Vô Song cười lạnh: "Quy tắc? Quy tắc là dành cho kẻ yếu, kẻ mạnh không cần quy tắc..."
Kẽo kẹt...
Kỷ Vô Song siết chặt hơn, Tô Tranh bị ghìm đến suýt tắt thở.
Phía dưới, Liễu Linh cảm thấy chủ nhân gặp nguy hiểm, lập tức muốn bay lên, nhưng đúng lúc này, Tô Tranh bỗng nhắm mắt lại, mi tâm sáng lên một đạo kim quang chói lọi.
Sau đó, hắn đột ngột mở mắt, nói: "Đáng tiếc. ngươi không phải cường giả, cho nên ngươi thua là điều không tránh khỏi. Giết"
Hét lớn một tiếng, một thanh đại kiếm kim sắc đột ngột phóng ra từ mi tâm Tô Tranh, lập tức đâm thẳng vào mi tâm Kỷ Vô Song.
"A..."
Trên hư không, tiếng kêu thảm thiết vang vọng...