Sau khi nghe Phượng Cứu giải thích, Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất đồng loạt bừng tỉnh: “Thì ra Phù Văn Thiên Sư lợi hại đến vậy.”
Nhưng ngay sau đó, một người chợt nảy ra thắc mắc: “Vậy tại sao Tiên Vực lại có ít Phù Văn Sư đến thế?”
Tô Tranh cũng thấy khó hiểu về điều này, bèn cùng mọi người nhìn về phía Phượng Cửu và Quan Sơn Nhạc.
Phượng Cửu nghe vậy liền nhíu mày, rồi vô thức nhìn sang Quan Sơn Nhạc.
Trong nháy mắt, mọi ánh mắt đổ dồn lên người Quan Sơn Nhạc, khiến ông giật mình: “Nhìn ta làm gì, ta có biết đâu.”
“Chăng phải ngươi phải biết hết mọi chuyện sao?” Tê Vô Lực lầm bầm.
“Cái gì mà ta phải biết hết chứ? Ta chỉ là sống lâu hơn các ngươi một chút, kiến thức rộng hơn thôi. Các ngươi nghĩ ta biết tuốt chắc?” Quan Sơn Nhạc tức giận liếc Tê Vô Lực, nhưng lại không nỡ phá vỡ hình tượng thông thái của mình trong mắt mọi người, vội ho khan một tiếng rồi nói tiếp: "Thật ra vấn đề này không chỉ các ngươi muốn biết, mà rất nhiều người ở Tiên Vực cũng thắc mắc. Ai cũng chỉ biết rằng những Phù Văn Sư đầu tiên xuất hiện đều đến từ một Thiên Giới tên là ‘Trầm Tinh đại lục’. Sau này, một vài Phù Văn Sư lợi hại khác xuất hiện cũng đều đến từ đó.
Về sau, tứ đại gia tộc và Vô Cực Thiên Cung muốn tìm hiểu ngọn ngành, thậm chí còn phái người đến đại lục kia để học trộm Phù Văn chi thuật rồi mang về Tiên Vực. Nhưng không hiểu vì sao, mỗi lần tứ đại gia tộc và Vô Cực Thiên Cung cử người đi học, cuối cùng đều chết một cách vô cớ, không ai có thể sống sót trở về Tiên Vực.
Dần dà, tứ đại gia tộc và Vô Cực Thiên Cung nhận ra rằng chuyện này có lẽ liên quan đến một loại cấm kỵ nào đó, nên không dám truy xét nữa. Họ chỉ còn cách mời chào những Phù Văn Sư từ Trầm Tinh đại lục đến, rồi cho người trong gia tộc đi theo học hỏi Phù Văn chi thuật.
Nhưng những người này học được Phù Văn thuật không bài bản, dẫn đến tình trạng Phù Văn thuật ở Tiên Vực trở nên tạp nham, chất lượng không đồng đều. Phần lớn Phù Văn Sư chỉ là hạng xoàng xĩnh, không thể được gọi là Phù Văn Thiên Sư thực thụ.
Cũng chính vì thế, thân phận Phù Văn Thiên Sư mới được tôn sùng đến vậy.
Nghe xong lời Quan Sơn Nhạc, mọi người cuối cùng cũng hiểu ra nguyên nhân Tiên Vực hiếm Phù Văn Thiên Sư.
Đồng thời, Tô Tranh cũng cảm thấy chuyện này có vẻ bí ẩn, dường như có rất nhiều vấn đề liên quan đến Trầm Tinh đại lục.
Ví dụ như: Tại sao Phù Văn Sư chỉ xuất hiện ở Trầm Tinh đại lục?
Chẳng lẽ các Thiên Giới đại lục khác không có Phù Văn Sư sao?
Nghĩ đến đây, Tô Tranh chợt nhớ ra một điểm khác: “Vậy tại sao Phù Văn Nguyên Trang ở Trầm Tỉnh đại lục lại xuất hiện tới năm tấm? Chuyện này có liên quan gì đến việc chỉ Trầm Tỉnh đại lực mới có Phù Văn Sư không?”
Trong khoảnh khắc, Tô Tranh cảm thấy Trầm Tinh đại lục tràn ngập bí mật.
Nhưng những chuyện này đều quá xa vời, không phải là điều hắn cần giải quyết trước mắt. Điều hắn cần làm bây giờ là làm thế nào để nâng cao vị thế của mình.
“Đã Phù Văn Thiên Sư lợi hại như vậy, vậy ta nên lợi dụng thân phận này như thế nào để Y gia coi trọng?” Tô Tranh hỏi Quan Sơn Nhạc.
Dù sao, xét về kinh nghiệm ở Tiên Vực, Quan Sơn Nhạc vẫn lão luyện hơn nhiều.
Quan Sơn Nhạc cười nhạt: “Việc này đơn giản thôi. Đầu tiên, chúng ta phải làm cho tên tuổi của ngươi vang danh. Đến khi danh tiếng của ngươi lan xa, không cần ngươi tìm đến, Y gia có khi sẽ tự phái người đến đón ngươi. Nếu tiểu hữu tin tưởng ta, cứ để lão hủ chuẩn bị chu toàn, đảm bảo ngươi đạt được ước nguyện.”
“Tốt, vậy xin nhờ Quan lão…”
Từ giờ phút này, mọi người chuyển mục tiêu từ Yêu tộc sang cố gắng leo lên cánh cổng Y gia.
Hai ngày sau, Quan Sơn Nhạc bắt đầu lên kế hoạch, dự định "tân trang" lại cho mọi người.
Theo ông, muốn nâng cao đẳng cấp cho mọi người, trước hết phải xây dựng hình tượng, khiến người khác vừa nhìn thấy đã nghĩ đến tứ đại gia tộc, cảm thấy bọn họ khác biệt ngay lập tức.
Trong lúc Quan Sơn Nhạc và những người khác đốc sức chuẩn bị, cả Nam Vực lan truyền một tin tức: hai tháng sau, Y gia, một trong tứ đại gia tộc của Nam Vực, sẽ tổ chức lễ trưởng thành cho công chúa Y Hạ và mời toàn bộ Nhân tộc ở Tiên Vực đến chúc mừng.
Đồng thời, một tin đồn khác cũng lan truyền nhanh chóng, rằng lần tổ chức lễ trưởng thành này không chỉ là một buổi chúc mừng đơn thuần, mà còn là dịp để Y gia tuyển phò mã cho công chúa.
Phải biết, Y gia là một trong tứ đại gia tộc hàng đầu của Nhân tộc ở Tiên Vực, một động thái nhỏ của họ cũng khiến cả Tiên Vực rung chuyển. Chưa kể, nhan sắc của công chúa Y Hạ cũng nổi tiếng khắp Tiên Vực.
Nếu ai có thể chiếm được cảm tình của công chúa Y gia và kết thân với Y gia, thì đó chẳng phải là vừa có tài vừa có sắc, ít nhất cũng đỡ phải phấn đấu cả đời sao?
Vì vậy, tin tức này vừa tung ra đã gây chấn động cả Tiên Vực. Bất kể là Nhân tộc, hay Ma tộc, Yêu tộc, những gia tộc có tiếng tăm đều lập tức hành động.
Ngay cả những gia tộc nhỏ không mấy danh tiếng cũng muốn trà trộn vào, vì ai đám chắc công chúa Y gia sẽ không để mắt đến mình? Ai biết công chúa Y gia thích kiểu người nào? Biết đâu nàng lại thích kiểu của mình thì sao?
Người ta vẫn phải có ước mơ chứ.
Khi Tô Tranh nghe được tin tức này, hắn sững sờ, rồi lập tức quyết định đẩy nhanh tiến độ kế hoạch. Quan Sơn Nhạc cũng phải bắt đầu thực hiện bước tiếp theo, đó là để Tô Tranh thể hiện tài năng, trước tiên phải tạo dựng danh tiếng Phù Văn Thiên Sư cho hắn.
Thế là vài ngày sau, ở Phi Điểu Thành, một thành lớn gần biên giới Nam Vực, xuất hiện một đoàn xe xa hoa, thu hút sự chú ý của mọi người.
Đoàn xe này do những hung thú Yêu tộc kéo, đó là Bạch Ngọc Tê Ngưu.
Những con tê giác này không chỉ to lớn, vạm vỡ mà còn trắng muốt như ngọc, trông rất đẹp mắt. Quan trọng hơn, nếu thích, chứng còn có thể biến thành người, làm hộ vệ, vừa oai phong lẫm liệt, vừa khiến người khác ghen tị.
Đương nhiên, đoàn xe vẫn có hộ vệ, đó là một cao thủ Yêu tu, một thanh niên Viên tộc có tu vi Thần Kiều thất cảnh, tay cầm một cây thiết côn, trông hung dữ, khiến người bình thường chỉ nhìn thôi đã biết không dễ chọc.
Bên cạnh đoàn xe còn có một quản gia trông hiền lành. Thôi bỏ qua quản gia đi, vì mọi người rõ ràng quan tâm hơn đến những người trong xe ngựa.
Chiếc xe ngựa được che rèm lụa trắng, bên trong có ba người.
Trong đó có hai thị nữ, dung mạo cả hai đều là quốc sắc thiên hương, đẹp tựa tiên giáng trần.
Một người thì ngây thơ, đáng yêu, khí chất linh hoạt, tỉnh nghịch, khi cười lên trông như một tỉnh linh nhỏ bé, khiến người ta không khỏi dâng lên lòng thương tiếc.
Thị nữ còn lại thì giống như yêu tinh, mỗi cử chỉ đều toát ra vẻ quyến rũ vô tận, khiến người ta chỉ nhìn một chút đã khô cả miệng.
Còn người ngồi ở giữa là một thanh niên.
Người này có tướng mạo thanh tú, mày rậm mắt sáng, dù chỉ mặc một bộ đồ vải thô, nhưng khi nằm nghiêng trong xe ngựa uống rượu, vẫn toát ra vẻ phóng khoáng, ngông nghênh, nhìn là biết không phải người phàm.
Người dân Phi Điểu Thành vừa nhìn thấy cảnh này, lập tức có không ít người thầm kinh hô: “Đây chắc là thiếu gia nhà đại gia tộc nào đó đi du ngoạn, mà lại đến tận Phi Điểu Thành của chúng ta?!”