Nghe Tô Tranh nói tư vị chỉ là Thần Kiều nhất cảnh, tiếng ồn ào dưới đài chợt lắng hăn, rồi sau đó lại rộ lên những lời xì xào bàn tán:
"Thần Kiều nhất cảnh? Gã này đến gây cười à?"
"Tu vi kiểu này mà cũng dám lên đài, đúng là nghé con không sợ cọp."
"Mấy người trẻ tuổi bây giờ đúng là chẳng biết trời cao đất dày."
Tiếng ồn ào tuy nhỏ, nhưng lại tràn ngập giọng điệu chế giễu.
Bởi lẽ, ngày khai mạc Hỏa Long Tiết ở Liệt Vân Thành đã cận kề, tán tu đến thành vào lúc này phần lớn đều có tu vi từ Thần Kiều tứ cảnh đến thất, bát cảnh. Người như Tô Tranh, Thần Kiều nhất cảnh, quả thật hiếm thấy.
Trên đài, Kỷ gia quản sự nghe vậy cũng không khỏi ngạc nhiên. Gã chủ trì lôi đài chiến không ít, nhưng thật sự chưa từng thấy tu sĩ Thần Kiều nhất cảnh nào lên đài.
Nhưng người đã lên, quản sự cũng không tiện đuổi xuống. Hơn nữa, ai biết sau Tô Tranh có còn ai khác muốn lên nữa hay không.
Nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thường, quản sự hướng đám người dưới đài hô lớn: "Hiện tại đã có một thanh niên tuấn kiệt lên đài, không biết vị anh hùng nào dưới kia dám lên khiêu chiến? Đương nhiên, vì vị thanh niên tuấn kiệt này tu vi là Thần Kiều nhất cảnh, người khiêu chiến tiếp theo cũng cần áp chế tu vi xuống Thần Kiều nhất cảnh. Có vị đạo hữu nào muốn thử sức không?"
Lời quản sự vừa dứt, dưới đài lại một phen xôn xao.
Vốn đi, đa số tu giả ở đưới đài chờ đợi là để tìm đối thủ có tu vi tương đương, so tài hết mình.
Nhưng giờ trên đài lại yêu cầu áp chế tu vi xuống Thần Kiều nhất cảnh, điều này khiến không ít người cảm thấy gò bó, khó chịu.
Tuy vậy, vẫn có người tự tin vào chiến lực của mình. Quản sự vừa dứt lời không lâu, đã có người trong đám đông đáp lời: "Ta đến!"
"Vút..."
Tiếng hô vừa dứt, một bóng người nhanh chóng nhảy lên đài chiến đấu.
Mọi người đồn mắt nhìn, chỉ thấy người đến khiêu chiến là một nam tử gầy gò, tóc ngắn, dưới cằm có râu, ánh mắt sáng ngời, khí tức không hề yếu.
"Tại hạ Lưu Kiện Nam, tu vi Thần Kiều tam cảnh, xin chỉ giáo!"
Nam tử vừa lên đài đã tự báo danh tánh, vô cùng dứt khoát.
Quản sự nghe Lưu Kiện Nam báo tu vi, liền tiến lên nhắc nhở: "Vị Lưu đạo hữu này, chắc hẳn ngươi đã biết rõ quy củ, lần tỷ thí này ngươi chỉ được dùng thực lực Thần Kiều nhất cảnh, không được vượt quá."
"Ta đương nhiên hiểu, ta lập tức tự phong tu vi."
Nói xong, Lưu Kiện Nam vận chuyển tiên lực toàn thân, rồi tự khóa tu vi, phong cấm thực lực ở Thần Kiều nhất cảnh.
Quản sự sau đó nhìn về phía Tô Tranh, hỏi ý xem đã chuẩn bị xong chưa. Tô Tranh khẽ gật đầu.
"Tốt, hai bên chuẩn bị sẵn sàng..."
Quản sự đứng ở chính giữa, vung tay mạnh xuống, "Bắt đầu!"
"Đông!"
Quản sự lập tức lui ra, nhường chiến trường lại cho hai người trên đài.
Theo tay quản sự hạ xuống, một tiếng đồng vang lên, lan khắp quảng trường. Ngay sau đó, bầu không khí trên lôi đài chấn động, nam tử gầy gò Lưu Kiện Nam ra tay trước.
Chỉ thấy gã dậm mạnh chân xuống mặt đài, tiên lực toàn thân phun trào, mênh mông như sông lớn biển cả, hét lớn một tiếng, lao thẳng về phía trước, vung tay đấm tới.
Quyền phong xé gió, uy thế kinh người, không khí xung quanh bị nắm đấm của gã chèn ép phát ra những tiếng "vù vù".
Tô Tranh khẽ nhướng mắt, chăm chú nhìn đối thủ.
Quyền thế của đối thủ thoạt nhìn kinh người, nhưng thực tế lại sơ hở trăm chỗ. Không chỉ lực lượng không đủ, tư thế và tốc độ đều còn thiếu sót rất nhiều.
"Quá chậm!"
Tô Tranh khẽ lắc đầu, đứng im tại chỗ.
Người ở dưới đài thấy cảnh này thì trợn tròn mắt.
"Gã này đang làm gì vậy, sao không động đậy?"
"Chắng lẽ tên nhóc này lần đầu tỷ thí, sợ đến quên cả chiêu thức?"
"Xem ra trận tỷ thí này vừa bắt đầu đã kết thúc."
Dưới đài vang lên những lời chế giễu.
Vốn dĩ những người này đã không coi trọng Tô Tranh, nay thấy gã đối mặt địch nhân mà không hề ra tay, cứ như bị dọa choáng váng, thậm chí còn không nhúc nhích, khiến mọi người lắc đầu ngao ngán.
Thế nhưng, ngay khi nắm đấm của đối phương sắp nện trúng mặt Tô Tranh, gã bỗng nhiên động. Cánh tay lập tức nâng lên, động tác có vẻ chậm chạp, nhưng vừa vặn chặn lại nắm đấm của đối phương.
...
"Hô..."
Nắm đấm của Lưu Kiện Nam đánh vào lòng bàn tay Tô Tranh, tiên lực lập tức bộc phát, tạo thành một cơn cuồng phong giữa hai người, gào thét không ngừng.
Nhưng cả hai vẫn đứng im trên chiến đài.
Điều khác biệt là, sắc mặt Tô Tranh vẫn không đổi, thần sắc nhẹ nhõm, còn đối thủ thì dần biến sắc, từ vẻ tự tin ban đầu dần trở nên co rúm, mặt từ trắng chuyển sang xanh, rồi từ xanh chuyển sang đỏ, miệng bỗng phát ra tiếng kêu đau đớn: "Ôi... Đau quá, đau quá, mau buông tay, mau buông tay..."
“Ngươi nhận thua chứ?”
Tô Tranh nắm chặt tay đối phương, siết mạnh hơn.
"Ken két..."
Trên nắm tay Lưu Kiện Nam đã vang lên tiếng xương cốt bị ép.
Lưu Kiện Nam mồ hôi nhễ nhại, đau đến hít hà liên tục, vội vàng nói: "Ta nhận thua, ta nhận thua... Ngươi mau buông tay!"
Nghe vậy, lô Tranh buông tay ra.
Nhưng ngay khi vừa được tự do, Lưu Kiện Nam liền vờ xoa xoa tay, rồi thừa lúc Tô Tranh không để ý, đột ngột quay người, tung thêm một quyền đánh thẳng vào ngực Tô Tranh.
Thấy cảnh này, người dưới đài sững sờ, rồi đồng loạt chửi rủa.
"Gã này quá hèn hạ!"
"Vô sỉ, quá vô sỉ, lại còn đánh lén... Nhưng ta thích!"
“Ha ha ha. Vẫn là thằng nhóc kia quá non, đễ bị lừa quá. Chăng lẽ nó không biết chỉ khi đánh ngã đối thủ hoặc đánh xuống đài mới chắc thắng sao?”
Ánh mắt Tô Tranh run lên.
Nghe những lời này dưới đài, lại nhìn đối thủ đánh lén trước mắt, gã rốt cuộc hiểu ra một đạo lý.
Dù ở Trầm Tinh đại lục hay Tiên Vực, nhân từ nương tay đều không được phép, chỉ tự rước họa vào thân.
Lập tức, ánh mắt Tô Tranh lạnh lẽo, đáy mắt lóe lên một tia sáng lạnh lùng. Đối mặt với đòn đánh lén, gã vẫn không tránh né, mà chủ động vung quyền đáp trả.
Trong hư không, hỏa điễm bùng nổ, một nắm đấm hỏa diễm khổng lồ bỗng nhiên xuất hiện.
Liệt Hỏa Quyền!
"Phanh!"
Lưu Kiện Nam vừa áp sát, liền bị nắm đấm hỏa diễm đánh trúng. Một tiếng nổ vang, toàn bộ cánh tay phải của gã vỡ tan, máu tươi văng tung tóe. Gã phát ra một tiếng thét thảm, thân thể bị đánh bay xuống đài.
"Phù phù..."
Lưu Kiện Nam ngã xuống dưới lôi đài, lăn lộn kêu la thảm thiết, toàn bộ cánh tay phải đã hoàn toàn biến mất.
Người xung quanh thấy cảnh này, lập tức hít một hơi khí lạnh, nhìn lên đài với ánh mắt khác hẳn.
"Thằng nhóc này ra tay độc ác quá!"
"Không ngờ hắn lại lợi hại đến vậy..."
"Chúng ta đều nhìn lầm rồi, thằng nhóc này là một kẻ tàn nhẫn!"