Trên đài, Tô Phong Lôi đang định thể hiện bản thân trước mặt mỹ nhân, muốn đưa ra ý tưởng hay ho, thì bất ngờ một giọng nói vang lên từ phía dưới cắt ngang.
“Y Hạ tiểu thư, hắn mà giúp cô thì tìm người đến mùa quýt à, để ta giúp cô.”
Nghe vậy, Tô Phong Lôi giận tím mặt, thầm nghĩ: Hắn là ai, dám phá đám, lại còn coi thường ta như thế?
Quay đầu nhìn lại, hắn thấy một nam tử áo đen bước ra từ đám đông.
Người này tóc đen, mày rậm mắt sáng, toát ra vẻ lạnh lùng, nhưng ẩn sâu bên trong lại là một sức mạnh tiềm tàng, khiến người ta thầm giật mình.
Nhìn thấy nam tử này, Tô Phong Lôi dâng lên một tia địch ý, nheo mắt hỏi: “Ngươi là ai?”
Người này đương nhiên là Tô Tranh.
Nhưng Tô Tranh vừa bước lên đã không thèm nhìn Tô Phong Lôi, ánh mắt chỉ hướng về Y Hạ, ánh mắt tràn đầy ôn nhu.
Còn Y Hạ, khi nhìn thấy Tô Tranh, gương mặt u ám bỗng bừng sáng, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Ánh mắt hai người chạm nhau, một thứ tình cảm không cần nói cũng hiểu lan tỏa.
Thấy Tô Tranh phớt lờ mình, Tô Phong Lôi bỏ qua phản ứng của Y Hạ, sắc mặt lạnh xuống, tiến lên một bước chặn đường Tô Tranh, cắt đứt ánh mắt của hai người.
Hắn đứng trên lôi đài, nhìn xuống Tô Tranh, khinh miệt nói: “Ngươi là ai? Dựa vào đâu mà nói ta giúp không được, chăng lẽ ngươi làm được chắc?”
Tô Tranh bị chặn mất tầm nhìn, đành ngẩng đầu nhìn Tô Phong Lôi, nói: “Đương nhiên là ta làm được.”
“À… Chỉ bằng ngươi? Dựa vào cái gì?”
“Chỉ bằng… ta là Tô Tranh!”
“…”
Câu trả lời khiến Tô Phong Lôi khựng lại.
Người ở dưới đài cũng ngẩn ngơ.
“Cái gì, người trẻ tuổi này là Tô Tranh?”
“Người mà Y gia công chúa muốn tìm là hắn?!”
“Gã này lai lịch thế nào, chẳng lẽ cũng là người của Tô gia?”
Nghe tiếng bàn tán xung quanh, Tô Phong Lôi khó chịu nhíu mày quát: “Hắn không phải người của Tô gia.”
Sau đó, hắn nhìn chằm chằm Tô Tranh, lạnh lùng nói: “Rốt cuộc ngươi là ai?”
“Ta vừa nói rồi, ta là Tô Tranh, chẳng lẽ Tô công tử tai có vấn đề sao?” Tô Tranh làm ngơ trước tia địch ý trong mắt Tô Phong Lôi.
“Ngươi…” Tô Phong Lôi bực tức.
Hắn là con cháu Tô gia, từ bé đến lớn chưa ai dám ăn nói với hắn như vậy, điều này khiến hắn dần chuyển từ khó chịu sang địch ý, hận ý.
“Ý ta là, ngươi từ đâu đến, đừng có giả ngơ.”
Tô Phong Lôi cố nén giận nói.
“Tiên Vực rộng lớn, ta đến từ đâu chẳng được, mắc gì ta phải nói cho ngươi.”
Lời nói của Tô Tranh như dao găm, đâm thẳng vào tim Tô Phong Lôi.
Ở phía ngoài, Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất thấy cảnh này thì cười thầm.
Họ nhận ra Tô Tranh khó chịu vì 1ô Phong Lôi nịnh nọt Y Hạ, nên cố tình chọc tức đối phương.
Nhưng Tô Phong Lôi không hề hay biết, hắn tức đến mức muốn bốc khói, nhưng vì có Y Hạ ở bên cạnh, hắn không tiện ra tay, nên ánh mắt trầm xuống, suy nghĩ một chút rồi cười nham hiểm: “Tốt thôi, mặc kệ ngươi từ đâu đến, ngươi nói ngươi là Tô Tranh mà Y Hạ tiểu thư muốn tìm đúng không.”
“Không thể sai được!”
“Vậy thì tốt, Y Hạ tiểu thư từng khen ngươi là đồng cấp vô địch, có thể đánh khắp Tiên Vực không có đối thủ, chứng tỏ Y Hạ tiểu thư rất tin tưởng ngươi…”
Khóe miệng Tô Phong Lôi lộ ra nụ cười hiểm độc.
Nghe đến đây, Y Hạ biết có chuyện chăng lành, định lên tiếng ngăn cản thì Tô Phong Lôi đã nói trước: “Nếu vậy, tại hạ bất tài, muốn cùng Tô Tranh công tử luận bàn một hai, không biết Tô Tranh công tử có dám không?”
Nghe vậy, Tô Tranh nhướng mày, ánh mắt sắc bén nhìn Tô Phong Lôi.
Khuôn mặt của Tô Phong Lôi cũng hiện lên vẻ thâm hiểm, ánh mắt hai người chạm nhau, lập tức tạo nên một luồng khí thế đối đầu, hỏa hoa bắn ra.
Tô Phong Lôi sợ Tô Tranh biết thân phận con cháu Tô gia sẽ không đồng ý, nên nói tiếp: “Sao, chẳng lẽ Tô Tranh công tử không dám ứng chiến? Hay là những lời Y Hạ tiểu thư nói trước đó đều quá khoa trương, thật ra ngươi không lợi hại như lời Y Hạ tiểu thư nói?”
“Mẹ, thằng nhãi này láo toét, ta đi dạy cho hắn một bài học.”
Viên Tiểu Thất nghe xong, lập tức muốn xông lên, nhưng bị Quan Sơn Nhạc kéo lại.
Quan Sơn Nhạc nói: “Ngươi cứ yên đi, chuyện này để hắn tự giải quyết thì tốt hơn, chúng ta không nên nhúng tay. Hơn nữa, đánh nhau sẽ giúp hắn đột phá tu vi, ngươi giúp ngược lại hại hắn đấy…”
Nghe Quan Sơn Nhạc nói vậy, Viên Tiểu Thất thấy cũng có lý, nên đành ngồi xuống.
Còn Tô Tranh, thấy Tô Phong Lôi hùng hổ dọa người, đáy mắt tràn đầy địch ý, hắn hiểu ngay ý đồ của đối phương.
Tô Phong Lôi muốn làm Tô Tranh mất mặt trước mặt Y Hạ, để Y Hạ mất thiện cảm với Tô Tranh.
Hắn đã quá coi thường Tô Tranh, cũng không hiểu rõ tình cảm giữa Y Hạ và Tô Tranh, cuộc tỷ thí này không thể lay chuyển được tình cảm của họ.
Tô Tranh cũng muốn giúp Y Hạ xả giận, lại thêm Tô Phong Lôi có thể liên quan đến ‘Tô Định Thiên’, nên hắn đồng ý ngay: “Được thôi, đã ngươi có hứng thú, vậy ta sẽ xem xem, con cháu Tô gia có thực lực đến đâu!”
Nói xong, Tô Tranh đấm một quyền lên lôi đài từ phía dưới.
Rống…
Một tiếng gầm của Thần Viên vang vọng trong hư không.
Đại Thánh Quyền Lôi Đình bùng nổ, hư không rung chuyển.
Cảm nhận được tiên lực mênh mông, sắc mặt Tô Phong Lôi thoáng biến đổi, vội lùi lại hai bước, tránh khỏi một quyền này.
Nhưng hắn không ngờ, quyền này của Tô Tranh chỉ là hư chiêu, hắn vừa lùi thì Tô Tranh đã nhảy lên đài, cười nhạt nhìn Tô Phong Lôi: “À, xin lỗi, ta quên nói ta là Thần Kiều nhị cảnh, ngươi có thể tự phong tu vi lại.”
Trước đó, Y Hạ cố ý áp chế cảnh giới xuống Thần Kiều nhất cảnh để bắt chước Tô Tranh.
Sau đó, Tô Phong Lôi lên đài cũng tự phong tu vi xuống Thần Kiều nhất cảnh, nhưng hắn không ngờ Tô Tranh lại bộc phát tu vi Thần Kiều nhị cảnh, nên mới hoảng sợ lùi lại.
Nghe Tô Tranh nói vậy, Tô Phong Lôi cảm thấy vô cùng nhục nhã, để lấy lại mặt mũi, hắn không gỡ bỏ lệnh cấm tư vi, mà lạnh lùng nói: “Hừ, đổi phó với ngươi Thần Kiều nhất cảnh là đủ rồi, không cần giải cấm tu vi, xem chiêu!”
Trong chốc lát, trên lôi đài lại xuất hiện vô số trảo ảnh, tràn ngập sát khí…