Khi Kỷ Vô Viêm vội vã rời khỏi lầu các, Kỷ Vô Song biết rằng đứa em trai này không nghe lời mình, chỉ biết lắc đầu.
Y Kinh Long đứng bên cạnh thấy vậy liền hỏi: “Hình như Kỷ huynh không mấy tin tưởng vào việc lệnh đệ xuất chiến?”
Kỷ Vô Song vội vàng ngẩng đầu, ái ngại cười nói: “Y huynh, thực không dám giấu giếm, thằng em này của tôi ngày thường chỉ biết ăn chơi, không chú tâm tu hành. Thực lực của nó cũng không tệ, nhưng nếu gặp phải cao thủ thật sự thì e là không xong...”
Y Kinh Long cười ha ha, chưa kịp đáp lời thì Y gia công chúa đã lên tiếng: “Khó có được Vô Song công tử nhìn thấu bản chất của lệnh đệ, nhưng nếu biết hắn không được thì còn để hắn lên làm gì?”
Lời này có phần không khách khí, lại mang ý coi thường Kỷ gia.
Kỷ Vô Song khẽ biến sắc, nhưng vẫn tươi cười nói: “Y công chúa nói sai rồi, dù nhị đệ bất tài, không có bản lĩnh gì lớn, nhưng đối phó với mấy tán tu thì vẫn được. Với lại, cho dù nó thua cũng chăng sao, dù sao nhị đệ vốn không giỏi chiến đấu, cũng không coi là mất mặt.”
Lời Kỷ Vô Song nói ra vô cùng khéo léo.
Vừa che chở mặt mũi Kỷ gia, vừa chừa đường lui cho Kỷ Vô Viêm. Nếu hắn thua thật, thì có thể lấy lý do không sở trường chiến đấu để tránh miệng lưỡi thế gian.
Lời này quả thật cao minh.
Y gia công chúa nghe vậy thì hừ lạnh một tiếng, không hề nể mặt Kỷ Vô Song, khiến bầu không khí trở nên gượng gạo.
Y Kinh Long cười khổ, Kỷ gia dù sao cũng là một trong tứ đại gia tộc, không thể hoàn toàn làm mất mặt họ, liền nâng chén rượu lên nói với Kỷ Vô Song: “Kỷ huynh đừng trách, tiểu muội ở nhà được cưng chiều quen rồi, nếu có gì thất lễ, mong huynh bỏ qua.”
Có bậc thang, Kỷ Vô Song đương nhiên đón lấy, cũng nâng ly đáp: “Đâu có, Y gia công chúa tính cách thẳng thắn, tại hạ rất thích...”
Một hồi khách sáo giả tạo giúp bầu không khí trong lầu các hòa hoãn hơn, nhưng Y gia công chúa vẫn không vui. Sau đó, ánh mắt mọi người đều bị thu hút về phía lôi đài, vì Kỷ Vô Viêm đã lên đài.
Khi Y gia công chúa nhìn thấy Tô Tranh trên lôi đài, đột nhiên thân thể khẽ run lên, trong đôi mắt đẹp ánh lên một tia kích động khó kìm nén, thầm nghĩ: “Sao lại là hắn...”
...
Đang.
Trên lôi đài, Kỷ Vô Viêm phi thân đáp xuống, xoay một vòng, tay cầm một chiếc quạt xếp không biết từ lúc nào.
Lúc này, hắn áo khuyết bồng bềnh, lăng không mà xuống, tay cầm quạt giấy trắng, quả là một công tử thế gia tuấn lãng, phong độ.
Màn cố làm ra vẻ này khiến không ít người dưới đài ngây người, nhưng khi hắn vừa mở miệng, bầu không khí kia lập tức tan biến.
“Ngươi là tên tán tu vừa đánh bất tỉnh Kỷ Vân bằng một quyền?”
Kỷ Vô Viêm đứng trên đài, nhẹ nhàng phe phẩy quạt xếp, lông mày khẽ nhếch lên, vẻ mặt cao ngạo khiến người ta chỉ muốn đấm cho hắn một trận.
“Kia là ai vậy, tay còn cầm quạt xếp, trời đâu có nóng.”
“Hắn mà ngươi không biết à, nhìn điệu bộ này thì biết ngay, ngoài tên công tử bột Kỷ Vô Viêm của Kỷ gia ra thì còn ai vào đây.”
“Ra là hắn à, nhưng mà Kỷ gia bị sao vậy, ai ra cũng thích làm màu, nhìn ngứa mắt...”
Ngoài dự đoán, Kỷ Vô Viêm dường như rất nổi tiếng trong mắt mọi người.
Người Liệt Vân Thành hầu như ai cũng biết Kỷ Vô Viêm, một kẻ công tử bột trời sinh, cả ngày ức hiếp kẻ yếu, hoành hành ngang ngược trong phạm vi ngàn dặm quanh Liệt Vân Thành, gây họa khắp nơi. Nhưng vì thân phận của hắn, không ai dám động đến.
Nếu hắn không phải thiếu gia Kỷ gia ở Liệt Vân Thành, chắc chắn hắn đã bị người ta chém thành trăm mảnh từ lâu rồi.
Đó là hình tượng của hắn trong lòng mọi người.
Kỷ Vô Viêm thiếu gia biết rõ điều này, nhưng hắn... không quan tâm!
Hắn thường nói, ta thích cái vẻ các ngươi ngứa mắt ta mà không dám làm gì ta đấy!
Vì vậy, khi mọi người biết người vừa lên đài là ai, đưới đài lập tức vang lên những tiếng thờ dài. Đây là lần đầu tiên mọi người hy vọng Tô Tranh thắng, nếu có thể cho Kỷ Vô Viêm một trận thì càng tốt.
Tô Tranh nhìn mọi thứ xung quanh, từ miệng những người bên dưới, anh biết người trước mặt là con cháu trực hệ của Kỷ gia.
Thấy đối phương tự cao tự đại như vậy, Tô Tranh lười phản ứng, trực tiếp nhìn quản sự Kỷ gia hỏi: “Hắn có được tính là người thách đấu không? Nếu tính thì bắt đầu nhanh đi...”
Nghe Tô Tranh nói vậy, quản sự Kỷ gia hơi sững sờ.
Thực ra đến giờ ông vẫn chưa kịp phản ứng, không hiểu vì sao vị gia chủ này của Kỷ gia lại đột nhiên nhảy lên. Ông sợ Kỷ Vô Viêm xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn trên lôi đài, cuối cùng lại đổ lên đầu mình, vội vàng tiến lên nịnh nọt: “Nhị thiếu gia, sao ngài lại đến đây, thực ra không cần ngài ra tay, chúng tôi đã chuẩn bị người ngăn cản hắn rồi, ngài mau xuống đi.”
“ Dám coi thưẻ ờn, g ta?”
Kỷ Vô Viêm thấy Tô Tranh dám lờ mình đi, mắt lập tức trợn trừng, lại nghe quản sự nói vậy, càng thêm tức giận.
Hắn trực tiếp túm lấy cổ áo quản sự, kéo đến bên cạnh, giận dữ nói: “Lời này của ngươi là có ý gì, chẳng lẽ cảm thấy bản thiếu gia đánh không lại hắn?”
“Không không không... Đâu có chuyện đó, tôi sợ Nhị thiếu gia ngài ra tay thì quá phí tài thôi...” Quản sự sợ đến mất hồn, đâu dám nói thật.
Nhưng Kỷ Vô Viêm không hề cảm kích, hất tay ném quản sự sang một bên, rồi trừng mắt nhìn Tô Tranh nói: “Bớt nói nhảm, bắt đầu nhanh đi, bản thiếu gia phải dạy dỗ tên này một trận, cho hắn biết hậu quả của việc coi thường bản thiếu gia. Bắt đầu nhanh!”
Thấy sự việc đã rồi, mặt quản sự khổ sở, không ngăn cản nữa, đành tự mình gõ chiêng.
Bang...
Tiếng chiêng vang vọng khắp nơi, chiến hỏa lập tức bùng lên.
Khi tiếng chiêng vừa dứt, Kỷ Vô Viêm nhếch mép, ánh mắt lóe lên vẻ tàn khốc: “Nhóc con, hôm nay bản thiếu gia sẽ kết thúc giấc mơ thắng liên tiếp của ngươi, xem chiêu!”
Vút...
Trong cơn giận dữ, Kỷ Vô Viêm không rảnh làm màu nữa, lao thăng về phía Tô Tranh.
Ngay từ đầu trận đấu, mọi người đã nghiêm túc theo dõi chiến trường.
Trong ban công, Kỷ Lăng Thần mỉm cười, nói với Kỷ Lăng Phong: “Xem kìa, con cá dễ dàng cắn câu như vậy. Tiếp theo chúng ta sẽ xem tên tán tu kia có đủ sức, có thể giúp chúng ta dạy cho vị Kỷ nhị gia này một bài học hay không...”