Sau khi rời khỏi thành, xe của Tô Tranh đi đầu, đoàn xe của các gia tộc nối đuôi theo sau, một đường băng rừng vượt suối, nhìn từ xa vô cùng náo nhiệt.
Nhưng khi đến gần, bầu không khí trong đoàn xe lại trở nên gượng gạo lạ thường.
Chuyến đi này của Tô Tranh là để tìm kiếm long mạch, khảo sát địa thế, thăm dò quặng mỏ, nên những nơi anh đến đúng như Quan Sơn Nhạc nói, tương đối tùy hứng.
Đám gia chủ phía sau, sau khi chứng kiến những "phong cảnh" mà Tô Tranh tìm kiếm, ai nấy đều giật mình.
Nhìn xung quanh xem, toàn là những ngọn núi trọc lốc thấp lè tè, mấy con suối nhỏ xíu, thứ này mà cũng gọi là du ngoạn được sao?!
Nhưng vì muốn lấy lòng Tô Tranh, các gia chủ lại tranh nhau khen lấy khen để.
"Ôi chao, phong cảnh nơi này thật độc đáo! Nhìn kìa, ngọn núi thấp kia, trên đó chẳng có gì cả, quả thật là trơn bóng thật! Tô đại sư chọn địa điểm quả nhiên phong cảnh khác biệt..."
Nghe gã này nói, khóe miệng những gia chủ khác đều co giật.
Đó rõ ràng là một ngọn núi trọc lóc, mà cũng gọi là trơn bóng?!
Phong cảnh khác biệt cái khỉ gì chứ!
Nói đối trắng trợn như vậy, lương tâm không cắn rứt à?!
Vậy mà lập tức có người phụ họa: "Nhân huynh nói có lý, nhìn kìa, con suối nhỏ quanh co uốn lượn kia, chẳng phải giống một con tiểu long đang uốn mình trong núi hay sao? Quả nhiên là nước suối róc rách, linh khí bức người..."
Lời vừa thốt ra, khóe miệng đám gia chủ lại co giật lần nữa.
Mẹ nó, đó chỉ là một con suối cạn, mà cũng bị ngươi xem thành tiểu long được, ngươi nhìn kiểu gì mà ra rồng vậy, mắt ngươi mù lòa đến mức nào rồi?!
"A, nhìn kìa, con tê giác trắng nõn như ngọc, hùng dũng mạnh mẽ, chỉ có ở động thiên phúc địa như thế này mới có thể sinh ra yêu thú linh tính như vậy, quả nhiên là..."
Tê Vô Lực không nhịn được nữa, đi xuống, nhổ thắng một bãi nước bọt vào mặt gã gia chủ đang nhìn mình, giận dữ hét: "Cútf”
"Xin lỗi, xin lỗi, nhìn nhầm..."
Phụt...
Trong xe, Liễu Linh cuối cùng cũng không nhịn được cười phá lên.
Tô Tranh nhìn cảnh này cũng cạn lời.
Anh thậm chí còn nghi ngờ, đám gia chủ này có phải giả không, hay là mình bị lừa rồi?!
Cuối cùng, mọi người đến một vùng núi non trùng điệp, Tô Tranh chợt thấy trên một dãy núi, địa khí bốc lên, ẩn ẩn có một tia khí cơ khác lạ quanh quẩn bên trong, anh theo bản năng kêu lên "A".
Quan Sơn Nhạc nghe thấy liền bảo Tê Vô Lực dừng lại, nhỏ giọng hỏi: "Thiếu gia, sao vậy?"
"Ta thấy địa thế nơi này không tầm thường, có lẽ nơi này có một mỏ tiên thạch, đợi ta xem kỹ một chút..."
Nói xong, Tô Tranh lập tức nhảy lên, bay thẳng lên không trung, từ trên cao nhìn xuống toàn bộ địa hình sông núi.
Thấy Tô Tranh đột nhiên bay lên, các gia chủ lập tức nhao nhao giật mình, nghi hoặc ngước nhìn lên trời.
"Ơ? Tô đại sư đang làm gì vậy?"
"Không biết, nhưng nhìn dáng vẻ của hắn, có vẻ như đã phát hiện ra điều gì?"
"A, chẳng lẽ Tô đại sư phát hiện ra xung quanh sông núi có mỏ quặng?"
"Không thể nào, đâu ra thần kỳ như vậy..."
"Sao lại không thể, nghe nói mấy Phù Văn Sư mạnh mẽ đều có thể tìm long mạch, tìm khoáng mạch đễ như trở bàn tay, ta thấy Tô đại sư nhất định đã phát hiện ra gì đó."
Thấy mọi người bàn tán ồn ào, Quan Sơn Nhạc trong lòng khẽ động, vừa hay có thể thừa cơ tạo cho Tô Tranh một hình tượng cao thâm khó lường, thế là trấn an mọi người: "Các vị không cần hoảng hốt, thiếu gia nhà ta chỉ là cảm thấy xung quanh sông núi khí cơ bất phàm, dường như bên trong ẩn chứa thứ gì đó, nên mới bay lên không trung xem xét cẩn thận, mọi người đợi một lát là được..."
Nghe Quan Sơn Nhạc nói vậy, gã vừa đoán lập tức đắc ý nói: "Thấy chưa, ta đã bảo rồi mà, Tô đại sư quả nhiên bất phàm, thế mà cũng có thể tìm mỏ định mạch..."
"Không tầm thường, thật sự không tầm thường! Tùy tiện đi dạo một chút, không ngờ Tô đại sư cũng có thể phát hiện ra bảo vật xung quanh, Phù Văn Sư quả nhiên thủ đoạn cao thâm mạt trắc..."
Những người khác nghe xong, lòng kính trọng Tô Tranh cũng tăng thêm mấy phần.
Trên không trung, Tô Tranh không hề hay biết chuyện này, anh cẩn thận quan sát xu thế sông núi phía dưới, thần niệm lan tỏa, bao trừm cả ngọn núi lớn, muốn bắt lấy tia địa mạch khí cơ kia, nhưng tìm kiếm một hồi vẫn không thể khóa chặt.
Cỗ khí cơ khác lạ kia cứ quanh quẩn giữa mấy ngọn núi, khiến Tô Tranh nhất thời không thể định vị.
"Rốt cuộc là ngọn núi nào?"
Tô Tranh trầm ngâm một chút, rồi bắt đầu hành động.
Chỉ thấy trong lòng bàn tay anh bỗng nhiên sáng lên một đạo kim quang rực rỡ, mười mấy sợi Phù Văn Tuyến to bằng ngón tay lập tức từ trong lòng bàn tay lan ra, chui xuống đất như địa long, không ngừng di chuyển, muốn bức cỗ khí cơ kia hiện hình.
Sưu sưu sưu.
Khi Phù Văn Tuyến của Tô Tranh chui xuống đất, địa khí toàn bộ sơn mạch lập tức bắt đầu xao động, rất nhanh xung quanh các ngọn núi tràn ngập một tầng sương mù dày đặc, che khuất tầm nhìn của mọi người.
"A, sao lại có sương?"
"Đúng vậy, trời đã sáng rồi mà, sao giờ này lại có sương mù?"
"Chắc chắn là thủ đoạn của Tô đại sư, Phù Văn Sư quả nhiên thủ đoạn huyền diệu!"
Đám người bên dưới không rõ nội tình, lập tức lại một trận nịnh hót.
Dần dần, sương mù càng lúc càng dày, cuối cùng như tầng mây, bao phủ toàn bộ ngọn núi.
Nhưng chút thủ đoạn này đối với Tô Tranh mà nói không có tác dụng, anh dồn sức mạnh thần niệm vào đôi mắt, ánh mắt anh lúc này như những ngôi sao trên bầu trời đêm, sáng rực rỡ, tầm nhìn trực tiếp xuyên thủng màn sương mù, nhìn thẳng xuống bản nguyên dưới mặt đất.
Sưu sưu sưu...
"Thì ra ngươi ở chỗ này..."
Rất nhanh, Tô Tranh đã khóa chặt được cỗ khí cơ kia.
Đó là một đoàn địa khí màu trắng sữa, tinh thuần vô cùng, chỉ có ở mỏ tiên thạch mới có thể hình thành loại địa khí này.
"Xem ra mỏ quặng nơi này hẳn là một mỏ tiên thạch!"
Thấy địa khí này, Tô Tranh đổi thế tay, những Phù Văn Tuyến màu vàng dưới mặt đất lập tức bắt đầu xua đuổi địa khí, ép nó phải chạy trốn.
Khi anh sắp buộc được cỗ địa khí tìm đến mỏ tiên thạch, đột nhiên, dưới mặt đất lại xuất hiện hơn vạn sợi Phù Văn Tuyến màu vàng, lập tức hung hăng đánh tới Phù Văn Tuyến của Tô Tranh.
Giống như một con ác long, khi nhìn thấy một đống thức ăn, hung mãnh đến cực điểm.
Phanh...
Hai cỗ Phù Văn lực lượng va chạm nhau, lập tức khiến dưới đất rung chuyển mạnh, địa thế đại loạn, cả dãy núi đều rung lắc.
Soạt...
Đá lớn lăn xuống, núi rung đất chuyển.
Và bị cỗ Phù Văn lực thần bí này ngăn cản, đoàn khí lực kia lập tức bỏ chạy, biến mất không dấu vết.
Thân thể Tô Tranh chấn động, sắc mặt hơi đổi, ngay sau đó hai mắt anh bừng sáng, lạnh lẽo như dao, nhanh chóng quét về phía dãy núi.
Bên dưới, Quan Sơn Nhạc và những người khác cũng nhận ra sự khác thường, Quan Sơn Nhạc lập tức truyền âm hỏi: "Thiếu gia, sao vậy?"
Tô Tranh trả lời: "Có Phù Văn Sư khác ẩn nấp bên dưới, muốn ngăn cản ta tìm thấy mỏ tiên thạch..."
"Cái gì?!"
Quan Sơn Nhạc nghe xong, lập tức dựng lông mày, ánh mắt như kiếm, quét về phía các vị gia chủ.