Nghe đến tên Tô Tranh, sắc mặt Luyện Bách Thạch càng thêm tái nhợt. Cùng lúc đó, Mạc Thượng Thiên, cũng như Trầm gia và Hồ gia ở núi Ù Cốc, đều giật mình kinh hãi.
Không ai trong số họ ngờ rằng Tô Tranh lại mạnh đến vậy. Chỉ một tiếng hừ lạnh đã hóa giải chiêu thức của Luyện Bách Thạch, thậm chí còn khiến hắn trọng thương.
Đây là trình độ gì?!
Ít nhất cũng phải là Phù Văn Tông Sư.
"Đáng ghét... Ta không tin ngươi tuổi còn trẻ mà Niệm lực đã mạnh như vậy, lại còn có tạo nghệ cao siêu trong Phù Văn Trận!"
Luyện Bách Thạch không cam tâm. Hắn cố nén vết thương, hai tay bừng sáng hào quang màu vàng kim nhạt. Tiếp đó, hắn lấy ra một chiếc bút mạ vàng, dồn Niệm lực vào. Chiếc bút tỏa sáng rực rỡ, tách ra vạn đạo kim quang, đẹp như gấm vóc trên trời.
Luyện Bách Thạch vung bút liên tục, nhanh chóng vẽ lên không trung từng đường Phù Văn Tuyến. Các Phù Văn Tuyến đan xen vào nhau, cuối cùng tạo thành một đồ án Bát Quái phức tạp và huyền diệu.
Đồ án Bát Quái vừa thành đã tản ra một luồng khí cơ cường đại, khiến Tiên lực trong phạm vi ngàn mét xung quanh trở nên trì trệ.
Khí tức thần bí này khiến Mạc Thượng Thiên âm thầm trầm ngâm, còn hai nhà Hồ, Trầm thì trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Đây chính là Phù Văn Trận, khí cơ thật nồng đậm!"
“Khí cơ Trận Văn bất phàm như vậy, chắc hắn trận pháp này cũng không tầm thường.”
"Xem ra Luyện Bách Thạch vẫn còn chút bản lĩnh..."
Thấy phản ứng kinh ngạc của Mạc Thượng Thiên, Luyện Bách Thạch tìm lại được chút tự tin. Hắn nhìn về phía xe ngựa của Tô Tranh, vung bút lớn, chụp đồ án bát quái xuống, quát lớn: "Bát Quái Khốn Tiên Trận, phong!"
Ầm một tiếng, đất trời rung chuyển. Hư không vang lên một tiếng nổ lớn, tựa như có vật gì vô hình phong tỏa xung quanh xe ngựa của Tô Tranh.
Cảnh tượng này lại khiến đám người Mạc gia kinh hô: "Trận pháp thật mạnh!"
"Ơ? Ngươi hiếu Phù Văn Trận sao?”
"Không hiểu."
"Không hiểu mà biết trận pháp này mạnh?"
"Ta chỉ nghe cái tên trận pháp thấy lợi hại thôi mà!"
"..."
Trong trận pháp, Khốn Tiên Trận của Luyện Bách Thạch vừa xuất hiện đã ngăn cách Tiên lực bên ngoài. Đồng thời, một cỗ trọng lực không ngừng hút lấy bọn họ.
Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất không biết chuyện gì xảy ra. Họ cảm thấy xung quanh không có Tiên lực, lại thêm trọng lực quỷ dị trên mặt đất, lập tức trở nên bất an.
"Lão đại, lão già này dùng trận pháp, làm sao bây giờ?" Viên Tiểu Thất lo lắng hỏi.
Tô Tranh cười nhạt với họ: "Không cần phải gấp. Bất quá chỉ là một Trọng Lực Thuật thêm giam cầm và phong tỏa Phù Văn mà thôi, mà cũng dám xưng Khốn Tiên? Thật không biết lượng sức. Các ngươi xem ta phá hắn!"
Nói xong, đáy mắt Tô Tranh bừng sáng một đạo kim quang. Kim quang của hắn đậm đặc và tinh khiết hơn nhiều so với màu vàng kim của Luyện Bách Thạch.
Khiến người ta sau khi thấy sẽ có một loại cảm giác rất hưởng thụ, như tắm mình trong ánh xuân.
Chỉ thấy Tô Tranh trong xe ngựa chỉ tay về phía không trung trước mặt. Bỗng một tiếng "tạch" vang lên, trong hư không xuất hiện một đạo gợn sóng.
Tựa như một giọt nước nhỏ xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên những gợn sóng nhanh chóng lan rộng.
Ầm...
Trong khoảnh khắc, không gian trong vòng mười thước xung quanh xe ngựa của Tô Tranh vặn vẹo dữ dội. Cuối cùng, một tiếng nổ lớn vang lên, tựa như có một tầng băng vô hình vỡ vụn ra. Soạt một tiếng.
Đông.
Trong vô hình, Luyện Bách Thạch lần nữa như bị sét đánh. Thân thể hắn chấn động mạnh, lần này thậm chí còn bị đánh bay, ngã xuống đất, hộc ra một ngụm máu lớn.
"Luyện Bách Thạch đại sư, ngươi bị sao vậy?"
Mạc Thượng Thiên thấy cảnh này, thần sắc đại biến, vội vàng tiến lên đỡ Luyện Bách Thạch dậy.
Luyện Bách Thạch cố gắng ngẩng đầu, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía xe ngựa, khó nhọc nói: "Ngươi... Ngươi lại là... Tông Sư..."
Nói xong câu đó, Luyện Bách Thạch vì thương quá nặng nên ngất xiu.
Đó là do Tô Tranh khi phá giải trận pháp của Luyện Bách Thạch, cố ý âm thầm phản kích một chút.
Phù Văn chi thuật, giết người vô hình, trọng thương chỉ là chuyện nhỏ.
"Cái gì, hắn là Phù Văn Tông Sư?!"
Mạc Thượng Thiên nghe câu nói cuối cùng của Luyện Bách Thạch, thần sắc trên mặt không ngừng biến đổi.
Dù trước đó đã phòng đoán Tô Tranh có thể là Phù Văn Tông Sư, nhưng khi chính tai nghe được kết quả này, hắn vẫn rất kinh ngạc.
Ngay lúc đó, hắn có chút hối hận, cảm thấy hành động lần này của mình có vẻ lỗ mãng.
Ban đầu, hắn nghĩ rằng nếu thực lực của Tô Tranh không ra gì, sẽ thừa cơ giáo huấn một trận, để báo mối thù hôm qua bị từ chối.
Vì vậy, hôm nay, thái độ bên ngoài của hắn vẫn khiêm tốn, nhưng vô hình trung vẫn thỉnh thoảng lộ ra một tia cường thế.
Hắn không biết thái độ này có bị Tô Tranh nhìn ra hay không, từ đó khiến việc lôi kéo thất bại.
Nhưng vì tiền đồ của Mạc gia, Mạc Thượng Thiên vẫn lập tức điều chỉnh tâm tính. Hắn đứng dậy, hướng về phía xe ngựa ôm quyền thủ lễ, thái độ cực kỳ thành khẩn nói: Không ngờ Tô Tranh công tử lại có thực lực xuất chúng như vậy trong Phù Văn. Tại hạ trước đó đường đột, xin Tô Tranh công tử thứ lỗi."
"Không cần, chuyện nhỏ này không đáng để bản công tử để trong lòng. Được rồi, không có việc gì, bản công tử xin cáo từ, ta còn muốn tiếp tục thưởng thức cảnh sắc xung quanh Phi Điểu Thành..."
Tô Tranh vừa nói, vừa phất phất tay, bộ dáng như đang đuổi một con ruồi, căn bản không để ý.
Quan Sơn Nhạc thấy Tô Tranh ra tay trấn nhiếp những người khác, mục đích cũng coi như đạt được, liền ra hiệu cho Tê Vô Lực rời đi.
"Ai... Tô công tử, ta còn muốn..."
Nhìn xe ngựa của lô Tranh rời đi, Mạc Thượng Thiên há to miệng, cuối cùng chỉ có thể nuốt nửa câu sau vào.
Hắn vốn muốn nhân cơ hội mở miệng, xem có thể lôi kéo Tô Tranh hay không, nhưng hiện tại xem ra, đối phương sẽ không bị hắn mời chào.
Mạc Thượng Thiên quay người lại, nhìn Luyện Bách Thạch trên mặt đất, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, nói: "Không ngờ tốn kém lớn như vậy, lại tìm đến một kẻ phế vật như vậy, thật đáng hận..."
Lúc này, một người trong Mạc gia thận trọng đi tới nói: "Gia chủ, thật ra không thể xem Luyện Bách Thạch đại sư là phế vật được. Chuyện này chỉ có thể nói Tô Tranh công tử quá mạnh. Nhưng gia chủ không cần lo lắng, theo thuộc hạ thấy, Tô Tranh công tử kiêu ngạo tự đại, với tính cách của hắn, chắc hẳn sẽ không bị ai mời chào. Đã như vậy, vậy chúng ta phải sợ hắn làm gì?"
Mạc Thượng Thiên thấy người này nói không sai, không khỏi nhìn hắn thêm vài lần, nhưng sự lo lắng trong đáy mắt vẫn không hề giảm bớt, nói: "Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối. Vạn nhất Trầm gia có thể đưa ra thứ khiến Tô Tranh công tử động lòng thì sao? Vậy chẳng phải Mạc gia chúng ta lần này sẽ phải ngồi chờ chết hay sao? Cho nên vẫn phải chuẩn bị thêm một tay mới được..."