Nhìn thấy sự kiên định và tự tin trong đáy mắt Tô Tranh, Phượng Cửu bất giác bị lây lan. Dù lòng còn chút do dự, nàng vẫn quyết định tin tưởng anh.
Phượng Cửu rời khỏi đài, trên đài chỉ còn lại Tô Tranh và Kỷ Vô Song.
Kỷ Vô Song đứng im tại chỗ, lặng lẽ quan sát mọi chuyện. Đến khi trên đài chỉ còn một mình Tô Tranh, vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng toát ra một tia ngạo khí: “Xem ra bọn kia là bằng hữu của ngươi. Ngươi muốn thay bọn họ đòi lại danh dự sao?”
Tô Tranh quay người, lập tức tự phong tu vi, áp chế cảnh giới xuống Vân Hải bát cảnh, đồng thời đáp gọn: “Phải!”
“Chỉ sợ ngươi… không có bản lĩnh đó!”
Kỷ Vô Song nhìn Tô Tranh, khẽ lắc đầu, toát ra vẻ tự tin mãnh liệt.
Hắn là Kỷ Vô Song của Kỷ gia, người dẫn đầu thế hệ trẻ. Tuổi còn trẻ đã là Thần Kiều bát cảnh Đại Thánh Giả. Với thực lực đó, trong đám người cùng tuổi, dù là ở tứ đại gia tộc hay Vô Cực Thiên Cung cũng khó tìm được mấy người.
Thêm vào đó, hắn còn sở hữu Hỏa Long thú linh và chiến kỹ Vô Song của Kỷ gia, hắn có lý do và tư cách để tự tin như vậy.
Bởi vì thực lực… là tất cả!
Nhưng hắn đã gặp một người tự tin không kém.
Tô Tranh bình tĩnh nhìn lại, lắc đầu nói: “Không thử thì. sao biết được?!”
Dứt lời, Tô Tranh đã áp chế xong cảnh giới. Ngay sau đó, dưới chân anh vang lên một tiếng nổ, thân thể lao nhanh về phía Kỷ Vô Song như tia chớp, tung ra một quyền.
“Tốc độ nhanh thật!” Đồng tử Kỷ Vô Song hơi co lại. Hắn phản ứng cũng không chậm, lập tức xuất chưởng nghênh đón.
"Phanh..."
Cú đấm của Tô Tranh đánh trúng lòng bàn tay Kỷ Vô Song.
Quyền và chưởng chạm nhau, một tiếng nổ vang lên, tạo thành một cơn cuồng phong. Khí thế của hai người va chạm, không ai chịu nhường ai.
"Hô..."
Một luồng uy thế lan tỏa khắp lôi đài, khiến những người dưới đài biến sắc.
Tô Tranh không hề ngạc nhiên khi thấy cú đấm của mình bị cản lại. Nếu chỉ một quyền có thể hạ gục đối thủ, thì hắn đã không xứng với danh xưng Kỷ gia Vô Song.
Anh lập tức đổi chiêu, tung một cước. Tiên lực bùng nổ, mũi chân mang theo cả tiếng gió và sấm, đủ thấy lực đạo của cú đá này lợi hại đến mức nào.
Ngay khi vừa chạm tay, Kỷ Võ Song đã nhận ra đối thủ không phải hạng tán tu tầm thường. Ủy thế ẩn chứa trong người Tô Tranh khiến hắn thoáng giật mình.
“Người này không phải tán tu bình thường!”
Kỷ Vô Song nhanh chóng phán đoán. Hắn lập tức tung chân đáp trả, chạm vào chân Tô Tranh.
"Phanh phanh phanh..."
Hai người trao đổi hàng trăm chiêu trong nháy mắt. Tiên lực va chạm khiến hư không nổ vang liên hồi, như sấm rền vang dội.
...
Cuối cùng, cả hai cùng tung ra một quyền, rồi lùi lại.
Màn giao đấu vừa rồi tưởng chừng kéo dài, nhưng thực tế chỉ diễn ra trong vài nhịp thở, từ lúc Tô Tranh xuất phát đến khi kết thúc.
Hai người giao chiến quá nhanh, nhiều người dưới đài thậm chí không kịp nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra, hiệp một đã kết thúc.
Qua vòng giao đấu đầu tiên, cả hai đã có sự hiểu biết sơ bộ về thực lực của đối phương.
“Quả không hổ là nhân tài kiệt xuất của Kỷ gia, chiến lực phi thường! Tiếp chiêu!”
Đáy mắt Tô Tranh bùng nổ tinh quang, toàn thân bộc phát chiến ý mãnh liệt.
Từ ngày hai ngày trước, khi anh bước lên lôi đài để đột phá, anh đã khao khát một trận chiến thống khoái. Nhưng những đối thủ anh gặp đều quá yếu.
Sau đó Kỷ Vô Viêm xuất hiện, miễn cưỡng khơi gợi chiến ý, giúp anh đột phá cảnh giới. Nhưng trận chiến đó anh đánh không thoải mái, thực lực thật sự chưa bộc phát hết.
Hôm nay, khi đối mặt Kỷ Vô Song, chiến ý bị kìm nén bấy lâu bỗng trào dâng không thể kiểm soát.
Anh khao khát một trận chiến toàn lực, đánh thật đã.
Lúc này, Kỷ Vô Song cũng bị chiến ý nồng đậm của Tô Tranh kích thích lòng hiếu thắng, khí thế trên người lại tăng lên, quát lớn: “Tốt! Dù ngươi là ai, người chiến thắng cuối cùng vẫn sẽ là Kỷ Vô Song ta!”
"Sưu..."
"Hô..."
Cả hai cùng lúc di chuyển, để lại những vệt tàn ảnh phía sau, rồi trong chớp mắt lại giao chiến.
"Phanh phanh phanh.”
Tiên lực bùng nổ, gào thét tuôn trào, đánh đến trời đất tối tăm, nhật nguyệt lu mờ.
Những người xung quanh kinh ngạc trước tình hình chiến đấu kịch liệt trên đài.
“Người tán tu này rốt cuộc là ai, mà có thể đấu ngang ngửa với Kỷ gia Vô Song? Thật kinh ngạc!”
“Đúng vậy, chiến lực người tán tu này thể hiện ra không hề kém cạnh Kỷ Vô Song, thật đáng sợ.”
“Chăng lẽ người tán tu này là con cháu của gia tộc nào đó? Sao tán tu lại có chiến lực mạnh như vậy!”
Không chỉ họ, ngay cả các trưởng lão Kỷ gia cũng động dung.
Họ biết rõ thực lực của Kỷ Vô Song. Trong Tiên Vực rộng lớn này, ngay cả khi tính cả tứ đại gia tộc và Vô Cực Thiên Cung, số người có thể đấu ngang ngửa với Kỷ Vô Song trong cùng cảnh giới cũng không nhiều.
Ngay cả những người đó, họ cũng biết mặt.
Nhưng người trên đài lại là một gương mặt xa lạ, mà lại thể hiện chiến lực không thua kém Kỷ Vô Song, thật kinh khủng.
“Chăng lẽ là các gia tộc lớn khác âm thầm bồi đưỡng tuấn kiệt trẻ tuổi, cố ý phái đến để làm chúng ta Kỷ gia mất mặt sao?” Kỷ Trung Sơn cau mặt nói.
Một trưởng lão bên cạnh cũng sắc mặt ngưng trọng: “Đầu tiên là nghi thức thức tỉnh thú linh của Kỷ gia bị phá hoại, gây tổn thất lớn, giờ lại xuất hiện một tán tu có chiến lực không kém gì Vô Song. Nếu hai chuyện này không liên quan thì mới lạ.”
“Ý ngươi là có người cố ý nhắm vào Kỷ gia, nên mới gây rối trong Hỏa Long Tiết lần này?”
“Đương nhiên. Nếu không thì, Tiên Vực tuy lớn, nhưng đâu dễ dàng xuất hiện một gương mặt xa lạ mà chiến lực lại không kém gì Vô Song như vậy? Hơn nữa, hai người lên đài quấy rối trước đó rõ ràng có quan hệ với người tán tu này. Có lẽ họ bị phái đến để cố ý quấy rối!”
Các trưởng lão Kỷ gia phân tích từng bước, mọi người nghe xong đều thấy rất có lý.
Đến đây, mọi người không khỏi nhìn về phía gia chủ Kỷ gia. Dù thế nào, quyết định cuối cùng vẫn phải do gia chủ đưa ra.
Sắc mặt gia chủ Kỷ gia lúc xanh lúc trắng, không ai đoán được ông đang nghĩ gì.
Sau khi nghe Kỷ Trung Sơn và các trưởng lão phân tích, gia chủ Kỷ gia cuối cùng cũng khẽ động sắc mặt, rồi mở miệng: “Đợi Hỏa Long Tiết kết thúc, phái người giữ bọn chúng lại. Nếu thực sự có người muốn nhắm vào Kỷ gia, chúng ta sẽ dùng lôi đình thủ đoạn, trực tiếp đập tan mọi âm mưu, cho những kẻ có quỷ trong lòng biết rằng Kỷ gia… không dễ bắt nạt!”
“Tuân lệnh gia chủ!”
Các thành viên Kỷ gia đồng loạt chắp tay đáp.