Ngày 25 tháng 6, thứ Sáu, buổi tối.
Tiếng hát vẫn còn văng vẳng trong quán cà phê Internet Mò Cá, thế nhưng dưới sân khấu bàn ghế trống trơn, chỉ có hai ba người đến uống rượu.
Ca sĩ hát một cách vô hồn, người nghe bên dưới cũng buồn ngủ díp mắt.
Mã Dương mặt mày ủ rũ.
"Chuyện này phải làm sao đây!"
Cùng với đợt tấn công ngày càng mãnh liệt của mấy quán xung quanh, lượng khách đến quán Mò Cá ngày càng ít đi.
Buổi tối tuy có ca sĩ hát, nhưng mấy quán bar xung quanh không chỉ có ca sĩ mà còn giảm giá đồ uống cho toàn bộ quán!
Những quán bar đó vừa đông vừa náo nhiệt, rất nhiều khách quen của Mò Cá cũng đã quay lưng.
Dù sao thì phần lớn mọi người đến quán bar là để vui chơi, xã giao, chẳng ai muốn ngồi uống rượu giải sầu trong một môi trường hiu quạnh, huống hồ nơi này còn đắt đỏ.
Ca sĩ mới này tuy hát không tệ, nhưng so với trình độ của Trần Lũy thì kém xa, tự nhiên không thu hút được khách hàng.
Người càng ít, anh ta càng không có động lực, càng không có động lực thì hát càng không có tâm, dần dần rơi vào vòng luẩn quẩn.
"Khiêm ca bảo tôi không được làm gì cả."
"Nhưng mà, lòng tôi thấy bất an quá..."
Mã Dương uống rượu giải sầu, cảm thấy bản thân sắp chịu hết nổi rồi.
Quán Mò Cá liên tục thua lỗ, dịch vụ giao đồ ăn Mò Cá cũng không có dấu hiệu khởi sắc, lần này lại đúng là họa vô đơn chí, khiến anh ta nảy sinh sự nghi ngờ bản thân cực độ.
Tại một cái bàn ở góc quán, Lý Thạch nhấp một ngụm cocktail, khóe miệng không kìm được nhếch lên.
Quả nhiên là một đám nhóc con, đấu với tôi, còn non và xanh lắm.
Vốn tư bản Phú Huy từ lâu đã đầu tư vào không ít ngành nghề địa phương tại Kinh Châu, cũng có tầm ảnh hưởng không nhỏ.
Chỉ cần đốt một chút tiền, liên kết với mấy quán quanh đây tổ chức hoạt động, các chủ quán vừa có được sự chú ý và lưu lượng khách, tiện thể chèn ép quán Mò Cá, giúp cho việc đầu tư của vốn tư bản Phú Huy thuận lợi hơn.
Đối với Lý Thạch và mấy quán lân cận mà nói, đây là đôi bên cùng có lợi.
Lý Thạch đã nằm vùng ở quán Mò Cá khá lâu, sớm đã nắm rõ cấu trúc ở đây.
Cái tên Bùi tổng rất trẻ kia là ông chủ lớn đứng sau quán Mò Cá, chỉ có điều người này khá cố chấp, rất cứng đầu, đại loại là kiểu không nghe khuyên bảo, phải từ từ mà tính.
Cái tên Trương Nguyên kia tuy được gọi là quản lý khu vực, nhưng thực tế quan hệ với Bùi tổng không thân thiết, chủ yếu chỉ phụ trách công việc vận hành cụ thể của quán.
Mấu chốt, vẫn phải đặt vào tên mặt dài này.
Mã Dương này có vẻ quan hệ rất gần gũi với Bùi tổng, hơn nữa nhìn bộ dạng không được thông minh lắm, thuộc kiểu dễ bị lừa.
Trước tiên phải giải quyết tên mặt dài này, chỉ cần lừa được hắn, rồi dùng hắn để dần dần tác động lên Bùi tổng, đại sự ắt thành.
Hiện tại, tình trạng của Bùi tổng thế nào khó mà nói, dù sao hai ngày nay cậu ta không còn đến quán Mò Cá nữa; nhưng nhìn trạng thái của tên mặt dài này, chắc là đã sắp chịu không nổi rồi.
Tính toán của Lý Thạch rất tốt, ông ta vẫn muốn giải quyết nhanh gọn nhất có thể.
Dù sao chuyện đốt tiền liên miên này cũng không thể làm mãi, quan trọng nhất vẫn là đánh vào tâm lý.
Chỉ cần khiến mọi người ở quán Mò Cá nảy sinh nghi ngờ về mô hình lợi nhuận ở đây, sau đó giở chiêu "tuyết trung tống thán" (gửi than trong ngày tuyết rơi), chìa tay giúp đỡ vào thời điểm thích hợp...
Vậy thì, phi vụ đầu tư này coi như nắm chắc phần thắng.
Lý Thạch bưng ly rượu, đi thẳng đến ngồi đối diện Mã Dương.
Mã Dương đang ưu sầu, nhìn thấy Lý Thạch có vẻ ngoài hơi phong trần, không khỏi ngẩn người.
Ý gì đây?
Bàn tôi cũng đâu có mỹ nữ, ông định làm gì?
Chẳng lẽ... mấy người giàu có này đều có sở thích đặc biệt???
Mã Dương nhất thời không biết nên nói gì, chỉ lặng lẽ kéo ly rượu của mình ra sau, tránh xa Lý Thạch một chút.
Lý Thạch không biết nội tâm Mã Dương phong phú đến vậy, còn tưởng anh ta đang bản năng đề phòng mình.
"Mã tổng chào anh, tự giới thiệu, tôi là CEO của vốn tư bản Phú Huy, Lý Thạch."
Lý Thạch đầy tự tin đưa ra một tấm danh thiếp: "Thực ra tôi là khách quen ở đây, không biết Mã tổng có ý định bàn chuyện hợp tác không?"
Phát hiện đối phương không phải kẻ ham mê sắc đẹp của mình, Mã Dương thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận nhận lấy danh thiếp, mượn ánh đèn lờ mờ quan sát kỹ.
Lý Thạch: "..."
Ông ta phát hiện, vị Mã tổng này dường như cũng không biết vốn tư bản Phú Huy là gì...
Lý Thạch hơi phát điên.
Không lý nào chứ?
Vốn tư bản Phú Huy trong giới đầu tư địa phương ở Kinh Châu rất nổi tiếng mà?
Nhìn từ biểu cảm qua loa của Mã Dương, anh ta căn bản không biết vốn tư bản Phú Huy có thể mang lại gì cho quán Mò Cá.
Cũng may Lý Thạch dày dạn kinh nghiệm, đã quá quen với những tình huống này, vì Mã Dương không biết gì cả, vậy thì đi thẳng vào vấn đề.
Kiểu "gà mờ" không biết gì như thế này là dễ lừa nhất.
Lý Thạch nhấp hai ngụm rượu, khí chất của người thành công bộc lộ hết cỡ, dùng giọng điệu thản nhiên như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát để giới thiệu phương án hợp tác với Mã Dương.
Nói tóm lại, vốn tư bản Phú Huy sẽ đầu tư vào quán Mò Cá, đồng thời dùng kinh nghiệm phong phú để "hướng dẫn" vận hành quán, mọi người cùng nhau kiếm tiền, sớm ngày quảng bá mô hình của quán Mò Cá ra toàn quốc...
Tóm lại, ông ta tùy ý vẽ ra một chiếc bánh hoàn hảo.
Ánh mắt Mã Dương dần sáng lên, anh ta động lòng rồi!
Dù sao Lý Thạch cũng là người thành công, bất kể ăn mặc hay cách nói chuyện đều rất khác biệt, khác xa với mấy loại thủ đoạn lừa đảo đa cấp hay bán bảo hiểm rẻ tiền.
Hơn nữa, mỗi câu ông ta nói đều đánh trúng trọng tâm, giải quyết đúng nỗi đau hiện tại của Mã Dương, đó chính là vấn đề lợi nhuận của quán Mò Cá!
Hiện tại quán Mò Cá ngày càng đi xuống, Trương Nguyên không đưa ra được phương án giải quyết tốt, mà Bùi Khiêm lại cứ ra vẻ bí hiểm, điều này khiến Mã Dương cảm thấy không an tâm.
Lý Thạch chỉ cần tung ra vài mô hình lợi nhuận của quán cà phê Internet, đã lừa được Mã Dương vào tròng.
Phản ứng của Mã Dương, Lý Thạch đều thu hết vào tầm mắt, ông ta biết, mình đã thành công.
"Thật không ngờ lại thuận lợi đến thế."
Tiếp theo, chỉ cần lặng lẽ đợi cá cắn câu.
Sau khi Lý Thạch nói xong, Mã Dương lộ vẻ kích động, có thể thấy anh ta vô cùng khao khát viễn cảnh mà Lý Thạch đã vẽ ra.
Nhưng, anh ta cũng không đồng ý ngay.
"Lý tổng, đề nghị của ông rất tốt. Nhưng... tôi vẫn phải xin ý kiến lãnh đạo của tôi đã."
Mã Dương không quên, chuyện ở quán cuối cùng vẫn là Bùi Khiêm quyết định.
Lý Thạch đã sớm chuẩn bị cho điều này, mỉm cười: "Tất nhiên rồi."
Chuyện đã đến nước này, nói nhiều quá ngược lại không tốt.
Lý Thạch khẳng định, Mã Dương đã hoàn toàn bị mình thuyết phục, chỉ cần tên mặt dài này có thể kiên trì "thổi gió bên gối" — à không, "thổi gió bên tai" Bùi Khiêm, thì kiểu gì cũng có tác dụng.
Ông ta không lo Bùi Khiêm nghi ngờ, đây cũng là một thủ đoạn kết hợp cả cương lẫn nhu.
---❊ ❖ ❊---
"Khiêm ca, tình hình đại loại là như vậy! Chúng ta nhận đầu tư của vốn tư bản Phú Huy, có phải sẽ xoay chuyển tình thế từ lỗ thành lãi không?"
Trong điện thoại, giọng Mã Dương vẫn còn chút kích động.
Bùi Khiêm thầm cười trong lòng.
Mã Dương thật sự quá dễ bị lừa.
Nhưng Bùi Khiêm cũng không tức giận, dù sao trong mắt cậu, đây cũng coi là một trong những ưu điểm của Mã Dương với tư cách là nhân viên.
Xem ra, Mã Dương đã hoàn toàn bị cái tên Lý tổng của vốn tư bản Phú Huy này tẩy não rồi, nhưng không sao, Bùi Khiêm chỉ cần vài ba câu là có thể tẩy lại cho anh ta.
"Lão Mã, anh bị người ta lừa rồi."
Trong điện thoại, Mã Dương rõ ràng ngẩn người.
"Khiêm ca, câu này nghĩa là sao?"
Bùi Khiêm cười khà khà: "Thực ra, vốn tư bản Phú Huy này từ mấy ngày trước đã gọi điện cho trợ lý Tân rồi. Họ muốn đầu tư vào quán Mò Cá, nhưng bị tôi từ chối."
Mã Dương có chút khó hiểu: "Tại sao từ chối? Khiêm ca, ông ta cho chúng ta một khoản tiền lớn để đầu tư, mọi người cùng nhau kiếm tiền, chẳng phải rất tốt sao?"
Bùi Khiêm không khỏi nở nụ cười.
Vị Lý tổng này, rõ ràng thấy Mã Dương dễ lừa, nên muốn tìm điểm đột phá từ anh ta.
Suy cho cùng, vẫn là chưa từ bỏ ý định đầu tư vào quán Mò Cá.