Bùi Khiêm cảm thấy khá hài lòng với bản kế hoạch này.
Dù sao Lữ Minh Lượng cũng có một ưu điểm then chốt mà Hoàng Tư Bác không có, đó chính là biết nghe lời, không tự tiện suy diễn lung tung.
Bùi Khiêm bảo làm gì thì anh ta cứ làm nấy, không cầu có công, chỉ cầu không có lỗi.
Tuy nhiên, điều này cũng dẫn đến một vấn đề, đó là thiếu tinh thần cầu tiến.
Như bản kế hoạch lần này chẳng hạn, số tiền chi ra nhìn thế nào cũng thấy quá ít.
Trong tình huống giá bán đã được ấn định, đương nhiên là tiêu càng nhiều tiền càng tốt chứ!
Bùi Khiêm hơi trầm ngâm một chút.
"《Cô độc sa mạc công lộ》, thêm ba bộ cảnh quan bản đồ mới là quá ít, tăng lên mười bộ."
"《Quỷ tướng》 chỉ cập nhật mười vị võ tướng cũng quá ít, làm hẳn năm mươi vị đi."
"《Nhà sản xuất game》 tuy nói là chỉ ra một bộ phong cách cảnh quan, nhưng sao có thể cùng đẳng cấp với bộ trước đây được?"
"Nguyễn Quang Kiến phải vẽ tranh gốc cho 《Quỷ tướng》, có lẽ không có thời gian. Vậy thì thế này, tìm thêm một đại lão cùng mức giá với cậu ta, sau đó kéo dài thời gian làm việc gấp đôi, nhất định phải tinh xảo tỉ mỉ, phấn đấu để cảnh quan mới vượt qua phiên bản trước!"
"Còn về 《Pháo đài trên biển》... ừm..."
"Ngoài thanh vũ khí sử thi mới này ra, chế độ cốt truyện thêm vào hai tiếng nữa, thêm một cảnh quan mới, thêm ba nhân vật mới, mười khẩu súng mới."
"Quyết định vậy đi, tranh thủ thời gian bắt tay vào làm, phấn đấu cập nhật trước ngày 18 tháng 6."
Lữ Minh Lượng hơi ngẩn người.
Anh ta định nội dung cập nhật ít đi, chủ yếu là lo DLC bán không được nhiều, không gánh nổi doanh thu!
Theo kế hoạch của Lữ Minh Lượng, đầu tư cho nội dung cập nhật có giới hạn trần.
Cứ lấy 《Cô độc sa mạc công lộ》 làm ví dụ, một mẫu cảnh quan tốn 2 vạn, kế hoạch ban đầu là thêm ba bộ cảnh quan, DLC này chỉ bán một đồng, vậy phải bán được 12 vạn bản DLC mới gỡ lại vốn!
Kết quả Bùi Khiêm trực tiếp biến thành ra mười bộ, thế này thì phải bán được 40 vạn bản DLC mới hòa vốn...
Thế này chẳng phải là nói nhảm sao?
Thiết kế tranh gốc của 《Quỷ tướng》 là giao cho Nguyễn Quang Kiến làm, tất nhiên Nguyễn Quang Kiến còn có nhiều bạn bè có thể giúp vẽ, nhưng dù nói thế nào thì cái giá này tuyệt đối không thể thấp được.
Trước đây tranh gốc võ tướng của 《Quỷ tướng》 là 4 bức một võ tướng, giá 3000 đồng. Hiện tại thân giá của Nguyễn Quang Kiến đã tăng, phí thu đương nhiên cũng cao hơn, Bùi tổng lại kiên quyết không lấy giá hữu nghị, nhất định phải trả theo giá thị trường, thế nào cũng phải 5000 đồng một bộ.
Năm mươi vị võ tướng này, tính ra là 25 vạn rồi.
Một bộ võ tướng này bán 5 đồng, nghĩa là phải bán được mười vạn bộ mới thu hồi được vốn.
Còn về 《Pháo đài trên biển》, cốt truyện mới, cảnh quan mới, nhân vật mới, súng mới, những thứ này gần như là tặng không cho người chơi, điểm thu phí duy nhất chính là thanh vũ khí sử thi mới kia, mà lại còn là giới hạn số lượng!
"Bùi tổng, thế này... có khả năng không thu hồi được vốn..." Lữ Minh Lượng nhìn những con số tính toán nhanh trên cuốn sổ nhỏ, trong lòng cảm thấy bất an.
Bùi Khiêm bình thản cười: "Sẽ không đâu."
"Hãy nhớ, phải đối xử với người khác bằng sự chân thành. Cậu dùng sự chân thành đối đãi với người chơi, người chơi tự nhiên cũng sẽ dùng sự chân thành để đáp lại cậu."
"Hơn nữa, cho dù không thu hồi được vốn thì đã sao? Người chơi đã gửi cho chúng ta nhiều tiền như vậy rồi, chúng ta chịu lỗ một chút để bù đắp cho họ cũng là điều nên làm."
Lữ Minh Lượng hơi ngẩn người chớp chớp mắt, cảm thấy lời Bùi tổng nói vô cùng chính nghĩa, lại còn rất khoáng đạt.
Chỉ là cảm giác hình như có chỗ nào đó không đúng.
"Được rồi, thời gian gấp rút nhiệm vụ nặng nề, tranh thủ thời gian phân bổ nhiệm vụ hành động đi, trước ngày 18 tháng 6 nhất định phải hoàn thành."
Ấn định ngày 18 tháng 6, chủ yếu là vì đây là ngày làm việc cuối cùng của tuần áp chót trước khi quyết toán.
Ngày 19, 20 là cuối tuần, từ 21 đến 23, Bùi Khiêm còn định để dành ba ngày để ứng phó với những tình huống đột xuất.
Trước ngày 24, toàn bộ công việc nghiên cứu phát triển phải hoàn thành hết, DLC cũng phải cập nhật xong, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc quyết toán.
Bùi Khiêm thong dong rời khỏi phòng họp, Lữ Minh Lượng vội vàng chân tay luống cuống phân bổ nhiệm vụ.
Khối lượng công việc này so với bản kế hoạch trước đó tuy lớn hơn nhiều, nhưng phần lớn là áp lực từ phía tài nguyên mỹ thuật, nên nếu hối hả chạy tiến độ thì cũng có thể hoàn thành trong thời hạn.
Vấn đề duy nhất là tiền tiêu hơi nhiều.
---❊ ❖ ❊---
Ngày 6 tháng 5, thứ Năm.
Mã Dương và Trương Nguyên đến văn phòng của Bùi Khiêm, giới thiệu cho anh vài địa điểm đã nhắm tới.
Máy tính xách tay của Mã Dương kết nối với máy chiếu trong văn phòng, trên màn chiếu hiển thị địa điểm chọn mở quán net và một số thông tin chi tiết.
Lần này chủ yếu là Trương Nguyên bỏ công sức, chọn ra được vài địa điểm có vị trí khá tốt; Mã Dương cũng tìm đại vài chỗ cho đủ số lượng.
Tổng cộng mở bốn cửa hàng mới, Bùi Khiêm yêu cầu tìm mười địa điểm để chọn, bây giờ đã tìm đủ cả rồi.
Lần này, Trương Nguyên cũng đang nén một hơi.
Dựa vào đâu mà các dự án khác của Bùi tổng đều làm ăn hồng phát, chỉ có Mò Cá Net vẫn cứ lỗ vốn?
Quá mất mặt!
Hơn nữa Bùi tổng lại coi trọng và tin tưởng chúng tôi như vậy, điều này càng phải nỗ lực để chuyển lỗ thành lãi!
Lần mở chi nhánh này chính là một cơ hội tốt.
Trong mắt Trương Nguyên, sở dĩ cửa hàng trước kia cứ lỗ vốn mãi, thì việc chọn địa điểm tuyệt đối là một vấn đề lớn.
Xung quanh không có khu thương mại lớn, không có cao ốc văn phòng cao cấp, cũng không có khu dân cư cao cấp.
Trong vòng vài cây số xung quanh không có đủ nhóm người tiêu dùng cao cấp, vậy thì việc kinh doanh của quán net cao cấp này dựa vào ai để chống đỡ?
Chẳng lẽ hy vọng mấy tay nhà giàu lần lượt lái xe đến chỉ để uống một ly rượu sao?
Tất nhiên, một số quán bar cực đỉnh thực sự có thể làm được điều này, nhưng Mò Cá Net không phải là quán bar đứng đắn, nó là sự kết hợp của quán net, quán bar, quán cà phê, quán cơm nhỏ, hiệu sách...
Không có ưu thế nổi bật, không thể thu hút người khác từ xa xôi chạy đến tiêu dùng, đây không phải là con đường kiếm lời.
Vì vậy sau khi suy ngẫm, Trương Nguyên cảm thấy lần này phải chú trọng vào việc chọn địa điểm, nhất định phải chọn ở khu thương mại sầm uất!
"Bùi tổng, lần này tôi đặc biệt đề cử ba nơi."
"Chỗ này, cổng nam Đại học Hán Đông, khoảng cách đến mấy tòa ký túc xá nam rất gần, hơn nữa đối diện chính là một khu dân cư cao cấp."
"Tuy ở đây đã có mấy quán net rồi, nhưng vẫn thường xuyên chật kín. Mò Cá Net của chúng ta môi trường tốt, cấu hình máy tính tốt, tuyệt đối có thể thu hút nhóm đối tượng phú nhị đại trong sinh viên - những người vừa quan tâm đến môi trường, vừa có năng lực kinh tế nhất định."
"Chỗ này vốn là một quán cà phê, cũng khá phù hợp với môi trường quán net của chúng ta, địa điểm cũng không nhỏ, đây là vị trí tôi ưu tiên số một!"
Bùi Khiêm không nói gì, anh biết rõ chỗ này hơn ai hết, dù sao anh cũng đang học tại Đại học Hán Đông, hơn nữa căn nhà trợ lý Tân thuê cho anh cũng nằm đối diện con đường này.
Quán net ở đây quả thực thường xuyên chật kín, điểm này Trương Nguyên không nói sai.
Thế nhưng... Bùi Khiêm chắc chắn sẽ không chọn nơi này.
Chọn ở đây, thật sự kiếm được tiền thì tính là của ai?
Thấy Bùi Khiêm không có phản ứng gì, Trương Nguyên đành phải tiếp tục giới thiệu địa điểm tiếp theo.
"Chỗ này nằm trong trung tâm thương mại lớn nhất thành phố Kinh Châu, tầng trệt, nhược điểm là tiền thuê rất rất đắt, nhưng tôi đã nghiên cứu rồi, trong trung tâm thương mại này không có nhiều chỗ nghỉ chân, rất nhiều nam giới đi cùng bạn gái hoặc vợ đi dạo phố, đi mỏi chân rồi cũng không có chỗ ngồi, thật quá thảm."
"Nếu quán net của chúng ta mở ở đây, đến lúc đó những người thành đạt này đi cùng vợ dạo phố, dạo mỏi rồi đến quán net lên mạng, uống một ly cà phê, năng lực tiêu dùng tuyệt đối đều rất mạnh."
"Chỉ riêng lượng người này, dù tiền thuê cao, chắc chắn cũng vẫn có thể kiếm lại được!"
Bùi Khiêm vẫn không có phản ứng gì.
Trương Nguyên trong lòng càng bất an, chỉ đành tiếp tục giới thiệu từng nơi một.
Giới thiệu đến phía sau, địa thế của những mặt bằng này đã ngày càng thảm hại không nỡ nhìn.
Điều này cũng không còn cách nào khác, Bùi Khiêm đã giới hạn chi nhánh của Mò Cá Net chỉ mở ở thành phố Kinh Châu, hơn nữa điều kiện hạn chế rất nhiều, có thể tìm được nhiều mặt bằng chờ sang nhượng như vậy đã là không dễ dàng gì rồi.
Giới thiệu xong xuôi tất cả, Trương Nguyên có chút thấp thỏm nhìn Bùi Khiêm.
Bùi tổng cứ không nói lời nào, thế này là có ý gì?
Là đều không hài lòng?
Bùi Khiêm gật đầu tán thưởng: "Không tệ, vất vả cho cậu rồi."
Trương Nguyên thở phào một hơi.
Bùi tổng không phải không hài lòng, tốt quá rồi!
Bùi Khiêm nhìn màn hình máy chiếu tán thưởng: "Tôi thấy bốn địa điểm cuối cùng cậu giới thiệu, đều không tệ."
Bốn địa điểm cuối cùng?
Trương Nguyên quay đầu nhìn màn hình, lại nhìn Bùi tổng, nhất thời chưa kịp hiểu ý.
Những chỗ này... đều là lấy ra cho đủ số lượng mà!