Nếu không nhờ nhiều người và nhiều nguồn tư liệu, quyển sách này có thể đã không bao giờ được thành hình.
Cảm ơn Peggy McIntosh vì đã đặt ra khái niệm Chiếc Ba lô Vô hình (Invisible Knapsack). Cảm ơn tiến sĩ Beverly Daniel Tatum vì đã vượt qua bão tuyết ở Atlanta để gặp mặt tôi, và là một trong nhiều người hùng của tôi - tôi hy vọng cô không phiền vì tôi đã mượn lời cô giải thích với con trai, rằng màu da thằng bé là một thứ gì đó nhiều hơn, chứ không ít hơn. Tôi cũng phải cảm ơn Debby Irving vì hiểu biết chuyên môn của cô trong tư cách nhà giáo dục công bằng xã hội, vì ngày đêm luôn sẵn sàng xem lại từng chữ của tôi, và vì đã rộng lòng cho tôi mượn những câu văn và ẩn dụ hay nhất của cô, bao gồm ý tưởng gió ngược và gió xuôi của đặc quyền (như đã được mô tả một cách thấu suốt và sáng tỏ bởi Verna Myers) và sự thiếu hiểu biết có từ phớt lờ trong đó. Ngoài ra, tôi cũng xin được cảm ơn Malcolm Gladwell vì phần Hỏi đáp trên ESPN ngày 12/8/08 về NGOẠI LỆ, sử dụng ví dụ về giới hạn ngày sinh nhật cho vận động viên khúc côn cầu trẻ tuổi người Canada và cách nó biểu hiện thành thành công NHL - tôi đã dùng nó làm tiền đề cho phát biểu kết thúc của Kennedy. Cảm ơn Viện vì sự Sinh tồn và Hơn nữa của Nhân dân, nhà tổ chức hội thảo “Xóa bỏ Kỳ thị Chủng tộc” do Quỹ nhân dân Haymarket ở Boston, mà qua đó tôi đã được khích lệ để nhận ra đặc quyền của chính mình - ẩn dụ ném em bé của Kennedy là tôi mượn từ họ.
Tôi vô cùng biết ơn giáo sư Abigail Baird vì nghiên cứu về định kiến mà cô đã cung cấp (cũng như vì đã giới thiệu tôi tới Sienna Brown phi thường). Cảm ơn Betty Martin, người phụ nữ tôi luôn gọi đến đầu tiên nếu tôi muốn giết một đứa bé sơ sinh hư cấu. Cảm ơn Jennifer Twitched của ADL, Sindy Ravell, Hope Morris, Rebecca Thompson, Karen Bradley, và Ruth Goshen. Cảm ơn Bill Binnie, vì tên anh và sự đóng góp cho Gia đình Chuyển tiếp, tổ chức chuyên cung cấp những mái nhà an toàn, giá cả phải chăng và dịch vụ xã hội tổng hợp cho những cá nhân vô gia cư hoặc có nguy cơ trở thành người vô gia cư ở miền Nam New Hampshire. Vì lời khuyên về McDonald’s: xin cảm ơn Natalie Hall, Rachel Daling, Rachel Patrick, Autumn Cooper, Kayla Ayling, Billie Short, Jessica Hollis, M.M., Naomi Dawson, Joy Klink, Kimberly Wright, Emily Bradt, Sukana Al-Hassani.
Cảm ơn nhiều bác sĩ và y tá vì đã chia sẻ kinh nghiệm, vốn từ chuyên ngành và những câu chuyện hay nhất của họ với tôi: Maureen Littlefield, Shauna Pearse, Elizabeth Joseph, Mindy Dube, Cecelia Brelsford, Meaghan Smith, bác sĩ Joan Barthold, Irit Librot, bác sĩ Dan Kelly.
Cảm ơn đội tư vấn pháp luật phi thường của tôi, những người cam đoan rằng vấn đề chủng tộc không bao giờ được mang vào phòng xử án - tôi hy vọng tôi đã thay đổi ý kiến của các bạn. Lise Iwon, Lise Gescheidt, Maureen McBrien-Benjamin và Janet Gilligan - mọi người quá vui nên không thể chỉ coi là đồng nghiệp được. Jennifer Sargent, cảm ơn rất nhiều vì đã đến vào phút cuối và kiểm tra tính chính xác cho những cảnh ở tòa án của tôi.
Cảm ơn Jane Picoult và Laura Gross, vì đã nổi giận, cảm động và tỏ ra khiêm nhường ở đúng những chỗ cần thiết khi đọc những bản thảo ban đầu. Cảm ơn Auriol Bishop vì đã tìm được tên gọi cho cuốn sách. Và cảm ơn đội ngũ xuất bản tuyệt vời nhất hành tinh: Gina Centrello, Kara Welsh, Kim Hovey, Debbie Aroff, Sanyu Dillon, Rachel Kind, Denise Cronin, Scott shannon, Matthew Schwartz, Ann Speyer, Porscha Burke, Theresa Zoro, Paolo Pepe, Catherine Mikula (người thầm điều khiển cuộc đời của Jodi), Christine Mykityshyn. Đặc biệt cảm ơn biên tập viên không ai sánh được là Jennifer Hershey, người đã thách thức tôi để mỗi từ trên trang giấy đều chuẩn xác và là kết quả của sự cân nhắc chu đáo. Tôi cũng hết lòng biết ơn trưởng đội cổ vũ/chiến binh đường phố/vị trưởng phòng thực tế không-thị-phi Susan Corcoran, người đã trở nên không thể thiếu đến mức tôi không biết làm sao sống được đến giờ này mà không có cô ấy.
Cảm ơn Frank Meeink và Tim Zaal - lòng dũng cảm và trắc ẩn của hai anh còn gây nhiều cảm hứng hơn vì sự thay đổi và tiến bộ của hai anh. Cảm ơn vì đã đưa tôi qua thế giới của lòng thù ghét, và vì đã chỉ cho nhiều người khác con đường rời khỏi đó.
Cảm ơn Evelyn Carrington, người bạn tốt của tôi, và Shaina - và Sienna Brown - một trong những niềm vui lớn nhất của tôi khi viết cuốn sách này là được biết các bạn. Cảm ơn vì sự thành thật, lòng dũng cảm và trái tim rộng mở của các bạn. Cảm ơn Andrea Livingstone - ai mà biết được khi bị mắc kẹt ở Atlanta, tôi sẽ có được một người bạn cả đời? Tôi không thể viết nên cuốn sách này nếu không có bạn nắm tay tôi và nhủ tôi đừng bao giờ hoài nghi bản thân. Tất cả những tin nhắn đêm khuya điên cuồng đó đã đưa đến phiên bản này đây. Cảm ơn vì đã cho tôi sự tự tin, vì đã sửa chữa những sai lầm của cô gái da trắng là tôi, và vì đã tin rằng tôi có thể và sẽ viết nên cuốn sách.
Gửi đến Kyle và Kevin Ferreira van Leer - hai con là người mà mẹ muốn trở thành: hình mẫu của công bằng xã hội. Cảm ơn các con vì đã mở mắt mẹ ra trước những cơn gió xuôi đó. Gửi Sammy: cảm ơn vì đã đi học về và nói rằng, “Mẹ biết không, con nghĩ con có biết một người để mẹ nói về cuốn sách của mẹ đấy.” Gửi Jake: cảm ơn vì đã biết tới bãi giữ xe đằng sau tòa án hạt New Haven và vì đã giải thích quyết định của Tòa án Tối cao cho mẹ. Và Tim, cảm ơn vì đã dọn ra ly cà phê trong chiếc cốc “đặc quyền da trắng” Harvard. Tôi yêu tất cả mọi người vì điều đó, và vì tất cả.