Tối qua, không ngủ được, tôi đã xem vài chương trình truyền hình cáp chiếu lúc 3 giờ sáng về cuộc sống trước đây của người Mỹ bản địa. Họ chiếu một màn tái hiện, một người đóng khố, đốt đống lá trên đường xẻ dọc theo một thân cây. Thế rồi, sau khi lá cháy hết, anh ta cạo nó đi bằng thứ gì đó trông như vỏ sò, lặp lại quá trình cho đến khi đã làm rỗng lòng chiếc ca-nô. Hôm nay tôi cũng có cảm giác như thế đấy. Như thể ai đó đã cạo lấy tôi từ bên trong, cho đến khi tôi trống rỗng.
Kể ra cũng khá ngạc nhiên, bởi vì tôi đã chờ ngày này lâu lắm. Tôi tưởng chắc chắn mình sẽ có năng lượng của Siêu Nhân. Tôi sẽ chiến đấu vì con trai tôi, và sẽ chẳng có thứ gì ngăn tôi lại được.
Thế nhưng, lạ thay, tôi có cảm giác như mình đã đến chiến trường và thấy nó vắng tanh.
Tôi mệt. Tôi 25 tuổi và đã sống đủ cho mười người.
Brit bước ra từ phòng tắm. “Tất cả là của anh đấy,” cô ấy nói. Vợ tôi đang mặc áo ngực và một chiếc quần tất mà công tố viên bảo cô ấy diện để trông có vẻ truyền thống.
“Còn anh,” cô ta gợi ý, “nên đội một cái mũ.”
Kệ mẹ nó.
Theo như tôi biết, đây là ngày tưởng niệm mà con trai tôi đáng có: Nếu không thể đưa con về lại bên mình, tôi sẽ đảm bảo những người chịu trách nhiệm cho cái chết của nó phải đền tội, và những kẻ giống như chúng phải run sợ khi còn đó.
Tôi vặn nước nóng và giơ tay ra dưới vòi. Rồi tôi trét kem cạo râu lên. Tôi thoa nó khắp da đầu và bắt đầu dùng lưỡi dao thẳng cạo đầu mình thật láng.
Có lẽ là vì tôi không ngủ được; hoặc vì cái hố trong lòng làm tôi run rẩy bần thần - bất kể vì lý do gì, tôi cũng đã tự cứa vào mình, ngay bên trên tai trái. Nó thốn như con khốn khi xà phòng chảy vào vết thương.
Tôi ấn một cái khăn tắm lên đầu, nhưng máu trên vết thương phải một lúc mới đông lại được. Sau một phút, tôi mặc nó, để dòng máu chảy xuống cổ, len vào cổ áo.
Nó trông như một lá cờ đỏ, túa ra từ hình xăm chữ thập ngoặc của tôi. Tôi bị mê hoặc bởi sự kết hợp đó: xà phòng trắng, làn da nhợt, vết đỏ tươi.
Thoạt đầu chúng tôi lái về hướng ngược lại với tòa án. Có đông giá trên kính chắn gió trước của chiếc xe bán tải và trời nắng đẹp, kiểu ngày trông thật là hoàn hảo cho đến khi bạn nhận ra thời tiết lạnh biết mấy khi bước ra ngoài. Chúng tôi đều phục trang lịch sự - tôi mặc cái áo khoác dùng chung với Francis và Brit vận bộ váy đen từng ôm lấy thân hình mà giờ chỉ treo đó thờ ơ.
Chúng tôi là chiếc xe duy nhất trong bãi. Sau khi đậu xe, tôi bước ra và đi vòng qua phía Brit. Tôi làm thế không phải vì mình là quý ông lịch lãm mà vì vợ tôi không chịu ra ngoài. Tôi quỳ xuống bên cạnh cô ấy; đặt tay lên đầu gối vợ. “Sẽ ổn thôi,” tôi nói. “Chúng ta có thể tựa vào nhau.”
Vợ tôi hất cằm ra, như tôi vẫn thường thấy khi cô ấy nghĩ người ta cho rằng mình yếu đuối và vô lực. Rồi cô ấy bước ra khỏi chiếc xe bán tải. Brit đang mang giày bệt, như Odette Lawson bảo cô ấy làm, nhưng áo khoác lại ngắn và chỉ phủ xuống tới hông và tôi có thể nghe gió quật qua lớp vải của chiếc váy. Tôi cố đứng giữa Brit và cơn gió thốc, làm như có thể thay đổi thời tiết cho vợ mình.
Khi chúng tôi tới đó, mặt trời đang chiếu vào tấm bia làm cho nó lóa lên. Trắng. Trắng lóa. Brit cúi xuống và lần theo những con chữ trong tên Davis. Ngày sinh thằng bé, bước nhảy lò cò tới cái chết của con. Và dưới đó chỉ có một từ: YÊU.
Brit muốn viết nó bằng thì quá khứ. Đó là điều cô ấy dặn tôi bảo cho người khắc chữ. Thế nhưng vào phút cuối, tôi đã thay đổi yêu cầu. Tôi sẽ không bao giờ hết yêu thằng bé, vậy sao phải để thì quá khứ làm gì?
Tôi bảo Brit người khắc chữ mới là kẻ làm sai. Tôi không thú nhận đó là ý của riêng mình.
Tôi thích ý tưởng chữ khắc trên mộ con trai cũng là hình xăm trên khớp tay bên trái. Như thể tôi luôn mang thằng bé theo mình.
Chúng tôi đứng bên mộ cho đến khi Brit lạnh hết chịu nổi. Có một vạt đất tàn cỏ, dù mới gieo sau tang lễ, những chiếc lá đã sạm màu nâu. Một cái chết thứ hai.
Thứ đầu tiên tôi trông thấy ở tòa án là bọn da đen.
Giống như cả công viên ở trung tâm New Haven đã bị phủ đầy bởi chúng. Chúng đang phất cờ và hát thánh ca.
Chính là tên khốn từ trên truyền hình, thằng cha Wallace gì gì đó. Cái gã tưởng mình là đức cha và hẳn đã đổi lấy năm đô để được phong chức trên mạng. Hắn ta đang giảng một bài lịch sử người da đen, nói về cuộc nổi loạn Bacon. “Kết quả là, anh chị em tôi,” ông ta thao thao, “người da đen và người da trắng đã bị chia tách. Nếu họ đoàn kết, người ta tin rằng họ có thể gây ra nhiều thiệt hại cùng nhau. Và đến năm 1705, người giúp việc có khế ước mà theo đạo Cơ Đốc - và da trắng - được cho đất đai, súng ống, thực phẩm và tiền bạc. Những kẻ không như thế thì bị biến thành nô lệ. Đất đai và súc vật của chúng ta bị cướp đi. Vũ khí của chúng ta bị cướp. Nếu chúng ta giơ tay đe dọa một người da trắng, chính mạng sống của ta cũng có thể bị tước đi.” Ông ta giơ tay lên. “Lịch sử được kể bởi người Mỹ da trắng.”
Đúng quá đi mà. Tôi nhìn đám đông đang lắng nghe ông ta. Tôi nghĩ tới trận chiến Alamo, khi một nhúm người Texas đã cầm chân một đội quân Tây Ban Nha suốt mười hai ngày.
Ý tôi là, họ đã thua, nhưng dẫu vậy thì điều tôi nói vẫn không sai.
Đột nhiên, giữa biển đen, tôi thấy một nắm tay trắng giơ lên. Một biểu tượng.
Đám đông dịch chuyển khi người đàn ông đó bước lại chỗ tôi. Một gã to con, có cái đầu trọc và bộ râu dài màu đỏ. Ông ta dừng lại trước tôi và Brit rồi chìa tay ra. “Carl Thorheldson,” ông ta nói, tự giới thiệu mình. “Nhưng cậu đã biết tôi với tên gọi Odin45.”
Đó là tên một người đăng bài thường xuyên trên LONEWOLF.org.
Bạn của ông ta cũng bắt tay tôi. “Erich Duval. WhiteDevil.”
Cùng nhập bọn với họ là một người phụ nữ có con sinh đôi, hai mái đầu ánh bạc nhỏ cặp ở mỗi bên hông người mẹ. Tiếp theo là một gã mặc áo lính. Ba cô gái kẻ mắt thật đậm. Một người đàn ông cao to mang giày bốt chiến binh với cái tăm kẹp giữa răng. Một cậu trai trẻ đeo cặp kính hipster gọng dày và trong tay là laptop.
Một dòng người quây quần lại quanh tôi - những người tôi biết qua mối quan tâm chung trên LONEWOLF.org. Họ là những thợ may, giáo viên và kế toán, họ là những dân quân đi tuần biên giới Arizona và thành viên lực lượng dân sự trên những ngọn đồi của New Hampshire. Họ là những tay Phát xít mới chưa bao giờ thôi tin tưởng. Họ đã hoạt động ẩn danh, giấu mình sau màn hình và một cái tên người dùng đại diện, cho tới lúc này.
Vì con trai tôi, một lần nữa họ sẵn lòng lộ diện.