Những Điều Nhỏ Bé Vĩ Đại

Lượt đọc: 2626 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kennedy

Trong thời gian chờ bồi thẩm đoàn đưa ra phán quyết, tôi đã ngồi qua bốn mươi lượt luận tội nữa, ba mươi tám trong số đó là nam giới da đen. Micah tiến hành sáu cuộc phẫu thuật. Violet đi dự một bữa tiệc sinh nhật. Tôi đọc một mẩu tin trên trang nhất nhật báo về một cuộc diễu hành ở Yale của học sinh da màu. Giữa nhiều yêu sách khác, họ muốn đổi tên một trường ký túc hiện đang mang tên John C. Calhoun, một vị cựu phó tổng thống Mỹ từng ủng hộ chế độ nô lệ và sự ly khai.

Trong hai ngày liên, Ruth và tôi ngồi ở tòa, cùng chờ đợi. Edison trở lại trường học, lao đầu vào nhiệm vụ với một nhiệt huyết mới - thật đáng ngạc nhiên khi chứng kiến chút cọ xát với pháp luật có thể tác động thế nào tới một đứa trẻ đang mấp mé con đường tội lỗi. Ruth cũng đã - với sự chúc phúc của tôi và với tôi bên cạnh - xuất hiện trên chương trình truyền hình của Wallace Mercy qua máy ghi hình từ xa. Ông ca ngợi sự dũng cảm của cô và trao cho cô một tấm séc để bù vào số tiền đã mất trong thời gian thất nghiệp - món tiền do người từ khắp nơi quyên tặng, xa tận Johannesburg và gần sát ở East End. Sau đó, chúng tôi đọc những lời nhắn gửi cùng các khoản tiền nhỏ: Tôi nghĩ về cô và con trai cô.

Tôi không dư dả bao nhiêu, nhưng tôi muốn cô biết cô không đơn độc.

Cảm ơn cô vì đã đủ dũng cảm để đứng lên, trong khi tôi không thể.

Chúng tôi nghe tin về Brittany Bauer, người đang bị căng thẳng, theo lời bên công tố, mà như Ruth gọi trắng ra là bị điên rồi. Không ai thấy chút dấu vết gì của Turk Bauer và Francis Mitchum nữa.

“Làm sao cô biết?” Ruth đã hỏi tôi, ngay sau cái thảm họa xảy ra khi Wallace đưa Adele Adams tới tòa án để “vô tình” chạm mặt Francis và đứa con gái.

“Tôi có linh tính,” tôi bảo cô ấy. “Lúc đó tôi đang xem kết quả xét nghiệm sàng lọc và phát hiện một thứ mà không ai trong chúng ta nhận thấy vì đã quá tập trung vào bệnh thiếu hụt MCAD: bệnh thiếu máu hồng cầu lưỡi liềm. Tôi nhớ lại một điều bác sĩ chuyên về trẻ sơ sinh đã nói, rằng loại bệnh đó tác động tới cộng đồng người Mỹ gốc Phi nặng hơn. Và tôi còn nhớ Brit từng nói trong buổi lấy lời khai rằng cô ta chưa bao giờ gặp mẹ.”

“Căn cứ để phỏng đoán cũng không chắc chắn lắm nhỉ,” Ruth nhận xét.

“Ừ, vì vậy mà tôi phải đào bới thông tin một chút. Mười hai người Mỹ gốc Phi thì có một người mang tính trạng hồng cầu lưỡi liềm. Mười nghìn người da trắng thì mới có một người bị bệnh đó. Bỗng nhiên, nó có vẻ không còn là đoán mò nữa. Thế là tôi gọi cho Wallace. Phần còn lại đều trông vào ông ấy. Ông tìm ra tên người mẹ từ giấy khai sinh Brit, và bắt đầu lần tìm bà.”

Ruth nhìn tôi. “Nhưng nó không liên quan gì với vụ của cô, thật thế.”

“Không,” tôi thừa nhận. “Cái đó, là món quà tôi dành tặng cô. Tôi đoán là chẳng có gì cho thấy rõ sự đạo đức giả của tất cả như thế.”

Giờ, khi ngày thứ hai đã sắp trôi qua mà không có lời nào từ bồi thẩm đoàn, tất cả chúng tôi đều có chút quẫn trí, nôn nao. “Cậu đang làm gì vậy?” tôi hỏi Howard, người đang im lặng cùng chúng tôi chờ đợi. Lúc này cậu đồng nghiệp của tôi đang bấm điện thoại một cách kịch liệt. “Tán cô nào à?”

“Tôi đang tra sự khác biệt giữa việc sở hữu cocaine và tinh thể vụn cocaine,” cậu ta đáp. “Một người bị kết tội sở hữu năm mươi gram cocaine tinh thể vụn hoặc hơn, lại có ý đồ bán đi, thì sẽ bị kết án mười năm tù. Để bị mức án tương tự với cocaine, cô phải phân phối năm nghìn gram.”

Tôi lắc đầu. “Cậu muốn biết mấy cái đó làm chi vậy?”

“Tôi đang nghĩ tới việc kháng cáo lên tòa án cấp cao hơn,” cậu tươi tỉnh giải thích. “Đó rõ ràng là tiền lệ cho việc đem định kiến vào mức án phạt, vì chín mươi phần trăm người bị buộc tội sở hữu cocaine tinh thể vụn là người da đen, và bốn mươi lăm phần trăm tội về cocaine là do người da trắng phạm phải.”

“Howard,” tôi nói, tay day day hai bên thái dương. “Tắt cái điện thoại quái quỷ của cậu đi.”

“Chuyện không hay rồi, có đúng không?” Ruth dò hỏi. Cô ấy chà xát bàn tay, mặc dù máy sưởi đang tỏa hơi nóng hừng hực và nhiệt độ trong phòng như thiêu như đốt. “Nếu họ quyết định tha bổng tôi, hẳn là phán quyết phải được đưa ra chóng vánh, tôi đoán vậy”

“Không có tin gì thì là tin tốt,” tôi nói dối.

Vào cuối ngày, thẩm phán gọi bồi thẩm đoàn trở vào phòng xử án. “Các vị đã có kết luận chưa?”

Chủ tịch đoàn hội thẩm đứng lên. “Không, thưa tòa. Chúng tôi không nhất trí được.”

Tôi biết thẩm phán sẽ cho họ chỉ thị Allen, một kiểu khích lệ hoa mỹ theo pháp lý. Ông quay sang bồi thẩm đoàn, vẻ uy nghiêm, để truyền quyết tâm cho họ. “Các vị biết đấy, tiểu bang đã tốn khá nhiều tiền để tố tụng vụ này, và không ai biết rõ sự thật ở đây hơn các vị. Hãy trao đổi với nhau. Lắng nghe quan điểm của người khác. Tôi khuyến khích các vị đi đến một phán quyết sau cùng, để chúng ta không phải trải qua toàn bộ chuyện này một lần nữa.”

Bồi thẩm đoàn giải tán, và tôi nhìn Ruth. “Có lẽ cô phải về nhà rồi.”

Cô ấy nhìn đồng hồ của mình. “Tôi có chút thời gian,” cô ấy thú nhận.

Thế là chúng tôi rảo bước xuống phố làm một tách cà phê, vai kề vai, xích sát vào nhau để chống lại cái rét. Chúng tôi tránh ngọn gió mùa đông buốt giá và lách vào không gian rôm rả tiếng chuyên trò của một quán nước địa phương. “Sau khi nhận ra mình không thể làm đầu bếp nướng bánh, tôi từng mơ sẽ mở một quán cà phê,” tôi bày tỏ. “Tôi muốn gọi nó là Căn cứ Bãi miễn.”

Chúng tôi là người tiếp theo gọi nước; tôi hỏi Ruth cô ấy dùng cà phê thế nào. “Đen,” cô ấy đáp, và đột nhiên hai chúng tôi cùng phá lên cười dữ đến nỗi người phục vụ nhìn chúng tôi như thể chúng tôi đã hóa điên, như thể chúng tôi đang nói một thứ ngôn ngữ mà cô ta không hiểu.

Mà nghĩ vậy cũng đâu có xa sự thật, tôi đoán thế.

Sáng hôm sau, thẩm phán Thunder gọi Odette và tôi tới phòng ông. “Tôi đã nhận được thông báo từ chủ tịch ban hội thẩm. Chúng ta có một bồi thẩm đoàn treo. Mười một đối một.” ông lắc đầu. “Tôi rất tiếc, các quý cô.”

Sau khi ông cho chúng tôi lui, tôi đi ra và gặp Howard đang đi tới đi lui bên ngoài. “Sao rồi?”

“Ngộ pháp. Họ bế tắc rồi, mười một với một.”

“Ai là người không thuận theo ý kiến chung vậy?” Howard hỏi, nhưng đó chỉ là câu hỏi tu từ; cậu ấy biết tôi không nắm được thông tin đó.

Thế rồi đột nhiên, cả hai chúng tôi cùng khựng lại và quay sang nhìn nhau. “Thành viên số 12,” chúng tôi đồng thanh.

“Cá mười đô nhé?” Howard hỏi.

“Chơi luôn,” tôi nói.

“Tôi biết lẽ ra chúng ta phải loại cái bà đó ra mà.”

“Cậu đã thắng cá độ đâu,” tôi chỉ ra. Nhưng tự trong thâm tầm, tôi nghĩ cậu ấy đã đúng. Nữ giáo viên không chịu thừa nhận bản thân có kỳ thị chủng tộc hẳn sẽ cảm thấy bị xúc phạm bởi tranh luận kết thúc của tôi.

Ruth đang chờ tôi trong phòng hội nghị. Cô ấy nhìn lên, tràn đầy hy vọng. “Họ không đi đến được phán quyết,” tôi thông báo.

“Rồi sao?”

“Còn tùy,” tôi giải thích. “Vụ kiện có thể được đem ra xét lại sau, với một bồi thẩm đoàn mới. Hoặc là Odette từ bỏ và không theo đuổi vụ này nữa.”

“Cô có nghĩ cô ấy...?”

“Từ lâu tôi đã học được rằng không nên giả vờ mình có thể suy nghĩ như một công tố viên,” tôi thừa nhận. “Chúng ta phải chờ xem sao.”

Trong phòng xử án, bồi thẩm đoàn lần lượt vào chỗ, trông có vẻ kiệt sức. “Chủ tịch,” thẩm phán lên tiếng. “Tôi hiểu rằng bồi thẩm đoàn không đi đến được kết luận. Có phải thế không?”

Nữ chủ tịch bồi thẩm đoàn đứng lên. “Đúng thế, thưa tòa.”

“Cô có nghĩ rằng nếu có thêm thời gian thì các vị có thể giải quyết dứt điểm vụ kiện giữa tiểu bang và cô Jefferson không?”

“Đáng tiếc là không, thưa tòa, một vài người chúng tôi không đồng quan điểm.”

“Cảm ơn vì sự phục vụ của các vị,” thẩm phán Thunder nói. “Tôi sẽ bãi miễn bồi thẩm đoàn này.”

Những người đàn ông đàn bà trong bồi thẩm đoàn rời đi. Trong phòng xử án, những tiếng xì xào khe khẽ vang lên trong lúc mọi người cố hiểu xem chuyện này có nghĩa là gì. Tôi cố nhẩm tính khả năng Odette yêu cầu triệu tập đại bồi thẩm đoàn để kiện Ruth tội giết người.

“Vẫn còn một việc cuối cùng phải làm ở phiên tòa này,” thẩm phán Thunder nói tiếp. “Tôi đã sẵn sàng duyệt kiến nghị tuyên bố trắng án của bên biện hộ.”

Howard đưa mắt nhìn tôi từ bên trên đầu Ruth. Cái gì?

Quỷ thần ơi. Ông ấy sẽ sử dụng cái búa thoát hiểm mà tôi trao cho ông theo thủ tục. Tôi nín thở.

“Tôi đã nghiên cứu luật pháp, và đã xem xét chứng cứ của vụ kiện này hết sức cẩn thận. Không có bằng chứng đáng tin cậy cho thấy cái chết của đứa trẻ này là hậu quả từ hành động hoặc việc không hành động của bị cáo.” Ông đối mặt với Ruth. “Tôi rất tiếc vì những việc cô đã phải trải qua ở chỗ làm, thưa cô.” Ông gõ búa. “Tôi duyệt kiến nghị của bên biện hộ.”

Trong giờ phút khiêm nhường này, tôi học được rằng không những mình không thể nghĩ như một công tố viên, tôi cũng trật lất một cách đáng buồn về cơ chế hoạt động của bộ óc một thẩm phán. Tôi quay lại, một tiếng cười ngỡ ngàng dâng lên trong họng. Cặp chân mày của Ruth nhíu lại. “Tôi không hiểu.”

Thẩm phán không tuyên bố ngộ pháp. Ông ấy đã tuyên bố trắng án.

“Ruth,” tôi nói, toét miệng cười. “Cô có thể tự do đi rồi.”


Nguồn:
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 1 tháng 6 năm 2023

« Lùi
Tiến »