Vào buổi sáng ngày mở phiên tòa, tôi ngủ quên. Tôi lao ra khỏi giường như một viên đạn đại bác, vốc nước tạt lên mặt, túm tóc thành búi sau cổ và nhét mình vào chiếc quần tất cùng bộ vét màu thủy thủ đẹp nhất của mình. Chỉ mất ba phút chỉnh trang là tôi đã vào nhà bếp, nơi Micah đang đứng bên bếp lò. “Sao anh không đánh thức em dậy?” tôi cự nự.
Anh mỉm cười và trao tôi một cái hôn thật vội. “Anh cũng yêu em, vầng trăng của đời anh,” anh nói. “Lại ngồi cạnh Violet đi nào.”
Con gái chúng tôi đang ngồi tại bàn, giương mắt nhìn tôi. “Mẹ ơi? Mẹ đang mang hai chiếc giày khác kiểu.”
“Ôi, Chúa ơi,” tôi lẩm bẩm, quay phắt lại chạy vào phòng ngủ, nhưng Micah đã giữ lấy vai tôi và dẫn tôi lại chỗ ngồi.
“Em sẽ ăn hết chỗ này khi nó còn nóng. Em cần năng lượng để đánh bại một gã da đầu và vợ của hắn ta. Nêu không, em sẽ kiệt sức và anh biết từ kinh nghiệm cá nhân là lựa chọn thức ăn duy nhất ở cái tòa án đó là một thứ nâu nâu họ vờ là cà phê, với một cái máy bán hàng toàn thanh ngũ cốc từ thời kỷ Jura.” Anh đặt lên bàn một cái dĩa - hai quả trứng chiên, bánh mì nướng với mứt, lại có khoai tây xắt sợi chiên giòn. Tôi đói đến nỗi đã xực xong phần trứng trước khi anh kịp đặt xuống món cuối cùng - latte bốc khói trong chiếc cốc khoa Y trường Harvard cũ của anh. “Xem này,” anh đùa, “anh thậm chí còn phục vụ em cà phê trong chiếc cốc Đặc quyền Da trắng.”
Tôi phá ra cười. “Vậy thì em sẽ mang nó theo trên xe lấy hên. Hoặc lấy làm tội lỗi. Hoặc gì đó.”
Tôi đặt một cái hôn lên đỉnh đầu Violet và chụp đôi giày hai chiếc giống nhau từ tủ đồ phòng ngủ, cùng với điện thoại, dây sạc, máy tính và cặp hồ sơ. Micah đang chờ tối ở cửa với cốc cà phê trong tay. “Nói thật lòng nhé? Anh tự hào về em lắm.”
Tôi để mình có được một khoảnh khắc này. “Cảm ơn anh.”
“Tiến lên và hãy là Marcia Clark.”
Tôi nhăn mặt. “Bà ấy là công tố viên mà. Em có thể là Gloria Allred không?”
Micah nhún vai. “Cứ tiêu diệt hết bọn họ.”
Tôi đã dợm bước về phía lối xe chạy rồi. “Em khá chắc rằng đó thứ cuối cùng anh nên nói với một người sắp cãi vụ giết người đầu tiên,” tôi đáp, và lách vào ghế tài xế mà không làm đổ một giọt cà phê nào cả.
Ý tôi muốn nói, đó phải là một tín hiệu, phải không?
Tôi lái xe quanh qua phía trước tòa án chỉ để quan sát cảnh tượng đang diễn ra, mặc dù đã sắp xếp gặp Ruth ở chỗ tôi biết cô sẽ không bị phóng viên bu lại phỏng vấn. Một đám xiếc, đó là cách duy nhất để mô tả cảnh đó. Ở một đầu công viên, Wallace Mercy quái quỷ đang truyền hình trực tiếp, giảng đạo cho cả đám đông qua một cái loa. “Vào năm 1691, từ người da trắng lần đầu được dùng ở tòa. Khi đó, đất nước này theo quy luật một giọt[59],” tôi nghe ông ta oang oang. “Bạn chỉ cần một giọt máu để được coi là người da đen ở đất nước này...”
Ở đầu kia công viên là một đám người da trắng. Thoạt đầu, tôi tưởng họ đang xem Wallace làm trò, và rồi tôi thấy một người đang giơ cao bức ảnh của đứa bé đã chết.
Họ bắt đầu diễu qua nhóm người đang nghe Wallace. Có những tiếng nguyền rủa, xô đẩy, và một nắm đấm vung ra. Cảnh sát lập tức lao vào cuộc ẩu đả, đẩy những người da đen và da trắng tách ra.
Nó gợi cho tôi nhớ tới trò ảo thuật tôi từng làm năm ngoái để lấy le với Violet. Tôi rót nước vào một cái dĩa bánh nướng tròn, và rắc tiêu lên trên. Rồi tôi bảo con bé rằng hạt tiêu sợ xà phòng Ivory, và đúng như vậy, khi tôi nhúng thanh xà bông vào tô, mớ hạt tiêu dạt hết ra lề.
Với Violet, đó là phép màu. Dĩ nhiên tôi biết rõ hơn - cái khiến cho mớ hạt tiêu tránh xa xà phòng là sức căng bề mặt.
Và thật sự, đó cũng là điều đang diễn ra ở đây.
Tôi lái tới nhà giáo sĩ trên phố Wall. Lập tức, tôi thấy Edison, đang đứng canh chừng - nhưng không thấy Ruth. Tôi ra khỏi xe, nghe trái tim mình chìm xuống. “Có phải mẹ cháu...?”
Thằng bé chỉ qua phía bên kia bãi đậu, tới chỗ Ruth đang đứng trên lề đường, nhìn đám đông người ở đối diện. Cho tới lúc này, chưa ai trông thấy cô ấy, nhưng đó là một mối nguy hiểm. Tôi tới kéo Ruth lại, chạm vào tay cô, nhưng cô ấy giũ tôi ra. “Cho tôi một phút,” cô ấy nghiêm trang nói.
Tôi lùi lại.
Các sinh viên và giáo sư bước qua, cổ áo dựng lên tránh gió. Một chiếc xe đạp vút ngang; và rồi cái thân hình khủng long của một chiếc xe buýt thở hắt một hơi bên vệ đường, ợ ra vài hành khách trước khi đi tiếp. “Tôi cứ có những... suy nghĩ thế này,” Ruth lên tiếng. “Suốt mấy ngày cuối tuần rồi, cô biết không. Tôi nghĩ còn bao nhiêu lần mình được đi xe buýt nữa? Còn bao nhiêu lần được nấu bữa điểm tâm? Đây có phải lần cuối cùng tôi ký séc trả tiền điện? Liệu tôi có chú ý hơn khi thủy tiên hoa vàng nở rộ vào tháng Tư năm ngoái, nếu biết trước mình sẽ không còn thấy lại chúng lần nào?”
Ruth bước một bước lại gần hàng cây con thẳng tắp mới trông. Tay cô vòng qua ôm một thân cây nhỏ như đang bóp nghẹt nó, rồi cô ngẩng mặt lên những cành cây trơ trụi phía trên.
“Nhìn bầu trời kia kìa,” Ruth nói. “Đó là màu xanh cô tìm thấy trong những tuýp sơn dầu. Như màu sơn, rút lại chỉ còn phần tinh túy nhất.” Rồi cô quay sang tôi. “Phải mất bao lâu mới quên được cảnh này?”
Tôi choàng tay qua vai Ruth. Cô ấy đang run rẩy, và tôi biết nó chẳng liên quan gì tới nhiệt độ ngoài trời. “Nếu tôi có gì để nói về điều đó,” tôi đáp, “cô sẽ chẳng bao giờ biết được đâu.”
Chú thích:
[58] Nhân vật chính và cũng là tên một vở hài kịch của Aristophanes, được trình diễn ở Athens năm 411 TCN. Trong vở kịch, để chấm dứt cuộc chiến tranh Peloponnesus, Lysistrata đã thuyết phục phụ nữ Hy Lạp bắt chồng nhịn chuyện ái ân cho đến khi họ chịu đàm phán hòa bình.
[59] Một quy định xã hội và pháp lý để xếp loại chủng tộc từng được dùng ở Mỹ. Theo đó, chỉ cần tổ tiên có một người gốc phi Hạ Sahara (một giọt máu đen) là có thể được cho là người da đen rồi.