Những Điều Nhỏ Bé Vĩ Đại

Lượt đọc: 2620 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ruth

Edison không có ở nhà, và chiếc xe của tôi đã biến mất.

Tôi chờ thằng bé, nhắn tin cho nó, gọi điện và cầu nguyện, nhưng chẳng có câu trả lời nào. Tôi hình dung con trai mình bước trên đường phố, văng vẳng bên tai nó là tiếng nói của tôi. Thằng bé đang tự hỏi phải chăng nó cũng có trong mình khả năng oán giận. Tự hỏi bẩm sinh hay giáo dục quan trọng hơn, phải chăng bị nguyền rủa gấp đôi là số phận nó.

Phải, tôi ghét người cha kỳ thị chủng tộc kia vì đã coi thường tôi. Phải, tôi ghét bệnh viện vì họ đứng về phía người đàn ông nọ. Tôi không biết liệu điều đó có ảnh hưởng tới khả nàng chăm sóc bệnh nhân của mình không. Tôi không thể nói chắc rằng vào thời khắc đó, nó không hề thoảng qua trong trí. Rằng tôi đã không nhìn xuống đứa bé thơ ngây kia và nghĩ tới con quái vật mà bé sẽ trở thành.

Điếu đó có biến tôi thành kẻ ác không? Hay nó nói lên tôi chỉ là một con người?

Và Kennedy. Điều tôi nói ra lúc đó không đến từ bộ óc, nó xuất phát từ trái tim tôi. Tôi không hối tiếc một từ nào cả. Mỗi lần tôi nghĩ tới cảm giác là người bước khỏi căn phòng đó - người có đặc quyền, dù chỉ một lần - tôi thấy choáng váng, như thể đang bay.

Khi nghe tiếng bước chân bên ngoài, tôi lao tới cửa và mở nó ra, nhưng đó không phải con trai tôi - chỉ là Adisa. Chị đứng đó với cánh tay khoanh trước ngực. “Biết em sẽ ở nhà mà,” chị nói, đẩy qua tôi để vào phòng khách. “Sau chuyện đó, chị không nghĩ em còn nấn ná trong tòa án nữa.”

Tự nhiên như ở nhà, chị tôi treo áo lên một chiếc ghế trong bếp, ngồi xuống ghế bành và gác chân lên bàn cà phê. “Chị có thấy Edison không? Tabari có đang ở cùng thằng bé?”

Chị lắc đầu. “Tabari đang ở nhà trông em mà.”

“Em lo quá, Adisa.”

“Về Edison à?”

“Và nhiều chuyện khác.”

Adisa vỗ lên chỗ ngồi cạnh chị. Tôi ngồi xuống, và chị nắm lấy tay tôi. “Edison là một đứa bé thông minh. Thằng bé sẽ tự đứng được thôi.”

Tôi nuốt nước bọt. “Chị... trông chừng thằng bé giùm em nhé? Đảm bảo rằng nó không, chị biết mà, từ bỏ?”

“Nếu em đang lập di chúc của mình, chị phải cho em biết là chị rất thích đôi bốt đen bằng da thuộc.” chị lắc đầu. “Ruth, thư giãn đi.”

“Em không thư giãn được. Em không thể ngồi đây và nghĩ rằng con trai em sẽ vứt đi cả tương lai nó, và đó là lỗi của em.”

Chị nhìn vào mắt tôi. “Vậy thì em chỉ cần đảm bào rằng em sẽ ở đây để trông chừng nó.”

Nhưng cả hai chúng tôi đều biết rõ chuyện đó không phụ thuộc vào tôi. Trước khi kịp nhận ra, tôi đã gập người lại, ruột gan quặn thắt vì một sự thật trần trụi và kinh hoàng đến nỗi tôi không thở được: tôi đã đánh mất quyền kiểm soát tương lai tôi. Và tất cả đều là lỗi của tôi.

Tôi đã không chơi theo luật. Tôi làm điều mà Kennedy bảo tôi không được làm. Và giờ tôi phải trả giá vì đã cất lên tiếng nói.

Chị Adisa choàng tay qua người tôi, áp mặt tôi vào vai chị. Đến lúc đó, tôi mới nhận ra mình đang khóc. “Em sợ lắm,” tôi thổn thức.

“Chị biết. Nhưng em luôn có chị mà,” Adisa hứa. “Chị sẽ nướng cho em một cái bánh nhét giũa ở trong để em vượt ngục.”

Tôi nghẹn cười. “Không, chị không làm vậy đâu.”

“Em nói đúng đấy,” chị đáp, suy nghĩ lại. “Chị có biết nướng cái khỉ gì đâu.” Đột ngột, chị đứng dậy, thò tay vào túi áo khoác. “Chị nghĩ em nên giữ cái này.”

Từ mùi của nó - thoảng chút dầu thơm, nồng đậm hương xà phòng giặt - tôi nhận ra ngay cái chị muốn đưa mình. Adisa ném chiếc khăn choàng may mắn đang cuộn lại của má vào lòng tôi, tại đó nó bung ra như một đóa hồng. “Là chị lấy nó sao? Em đã tìm nó khắp nơi.”

“Ừ, chị lấy đó, vì chị nghĩ hoặc là em sẽ đích thân giữ nó, hoặc chôn nó cùng với má, mà bà ấy đâu cần may mắn nữa, còn Chúa biết chị cần.” Adisa nhún vai. “Và em cũng vậy.”

Chị lại ngồi xuống bên cạnh tôi. Tuần này, móng tay chị tuyền một màu vàng chóe. Móng tay tôi thì bị gặm nham nhở. Chị cầm chiếc khăn lên và quấn nó quanh cổ tôi, thắt nó lại như tôi từng làm cho Edison, rồi đặt tay lên vai tôi. “Được rồi,” chị nói, như thể tôi sắp phải đi vào nơi giông bão.

Sau nửa đêm, Edison về nhà. Mắt thằng bé dáo dác và nó có vẻ bồn chồn; quần áo nó đẫm mồ hôi. “Con đã đi đâu vậy?” tôi gặng hỏi.

“Chạy bộ.” Nhưng ai lại đeo ba lô chạy bộ bao giờ?

“Mẹ con mình phải nói chuyện...”

“Con không có gì để nói với mẹ hết,” thằng bé đáp và đóng sập cửa phòng lại.

Tôi biết hẳn là thằng bé cảm thấy ghê tởm vì cái đã thấy trong tôi hôm nay: nỗi căm giận của tôi, lời thú nhận tôi đã nói dối. Tôi bước tới cửa, áp lòng bàn tay lên cánh cửa ván dăm, nắm tay lại định gõ, bắt con nói chuyện, nhưng tôi không thể. Chẳng còn lại gì trong tôi nữa.

Tôi không kéo giường ra; thay vào đó, tôi thiếp đi ngay trên ghế, chìm vào giấc ngủ chập chờn. Một lần nữa, tôi lại mơ về lễ tang của má. Lần này, bà ngồi cạnh tôi trong nhà thờ, và chúng tôi là những người duy nhất có mặt. Có một cỗ quan tài trên bệ thờ. Thật đáng tiếc, phải không? má tôi nói.

Tôi nhìn bà, rồi nhìn cỗ quan tài. Tôi không thể nhìn qua cái nắp. Vậy nên một cách nặng nhọc, tôi gượng đứng lên, chỉ để thấy chân mình đã bị giữ chặt xuống sàn. Dây leo đã mọc lên qua ván gỗ, quấn quanh cổ chân tôi. Tôi cố gắng giằng ra, nhưng đã bị trói chặt.

Kiễng đôi chân mang giày lên, tôi gắng nhìn qua rìa cỗ quan tài mở để thấy được người nằm bên trong.

Từ cổ xuống, đó là một bộ xương, thịt đã tan rữa hết.

Từ cổ lên, nó có gương mặt của tôi.

Tôi choàng dậy, tim đập thình thịch, để rồi nhận ra tiếng đập vang lên từ chỗ khác. Lịch sử lặp lại, tôi nghĩ trong khi xoay ra phía cửa, nó đang rung lên dưới sức mạnh của những cú gõ. Ngay khi tôi vừa chồm dậy và đưa tay về phía nắm đấm thì cánh cửa bung khỏi bản lề, suýt đẩy ngã tôi. Thế nhưng những cảnh sát tràn vào nhà tôi lần này chỉ đẩy tôi qua một bên. Họ trút hết đổ trong các ngăn tủ ra sàn, lật đổ bàn ghế. “Edison Jefferson?” một người gọi lớn, rồi con trai tôi bước ra, mơ màng và nhàu nhĩ.

Lập tức thằng bé bị bắt lấy, còng tay và lôi ra cửa. “Cậu bị bắt vì phạm tội nghiêm trọng do thù ghét, loại A,” viên cảnh sát thông báo.

Cái gì?

“Edison,” tôi kêu lên. “Chờ đã! Có nhầm lẫn gì rồi!”

Một cảnh sát bước ra từ phòng ngủ Edison, một tay cầm chiếc ba lô mở khóa và tay còn lại cầm một bình phun sơn đỏ. “Trúng phóc,” anh ta nói.

Edison cố gắng rướn người quay lại nhìn tôi. “Con xin lỗi, mẹ, con phải làm thế,” thằng bé nói, rồi người ta lôi nó ra cửa.

“Cậu có quyền giữ im lặng...,” tôi chỉ nghe đến đó, và cũng nhanh khi xuất hiện, đội cảnh sát rút đi.

Sự tĩnh lặng làm tôi tê liệt, đè lên thái dương tôi, cổ họng tôi. Tôi không thở được, tôi đang bị nghiền nát. Tay tôi quờ quạng trên bàn cà phê tìm cái điện thoại đang sạc. Giật nó ra khỏi tường, tôi bấm số, mặc dù giờ đang lúc nửa đêm. “Tôi cần sự giúp đỡ của cô.”

Giọng Kennedy mạnh mẽ và chắc chắn, như thể cô ấy đang đợi tôi vậy. “Có chuyện gì thế?” nữ luật sư hỏi.


Nguồn:
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 1 tháng 6 năm 2023

« Lùi
Tiến »