"Cô độc, là một dạng cuồng hoan."
Ánh mắt Lý Ngang trống rỗng, tựa lưng vào thành ghế, ngón tay lơ đãng vuốt ve ly rượu đỏ, thản nhiên nói: "Khi gu thưởng thức của ngươi càng khác biệt, đồng nghĩa với việc ngươi cảm thụ sự vật, tình cảm, nghệ thuật càng ít phổ biến. Ngươi càng hiểu rõ bản thân, thì càng ít người có thể đồng cảm với ngươi, khoảng cách với đám đông tự nhiên càng ngày càng xa."
"Sao cậu lại nói vậy? Cậu là ai? Mục đích của cậu là gì, ai sai khiến cậu, động cơ của cậu là gì? Nếu cậu không trả lời được, xin lỗi, lần này tôi chỉ có thể đánh rớt cậu."
Ngồi cạnh, Vương Tùng San đột nhiên ra tay, giật tai nghe của Lý Ngang, đeo lên tai mình.
Cô nghe được bản "Air on the G String" của Bach vang lên, nhìn ứng dụng nghe nhạc quen thuộc trên màn hình điện thoại, nhíu mày, "Giữa ban ngày mà đã mở NetEase Cloud Music rồi à."
"Cậu không hiểu."
Lý Ngang lắc đầu, khẽ lắc ly rượu, bọt khí Cocacola sủi lên rồi vỡ tan trên thành ly, "Thời niên thiếu, ai mà chẳng từng có giấc mộng trở thành nhà văn.
Mỗi khi nghe một bài hát, tôi đều không kìm được mà tưởng tượng, những người cùng nghe bài hát này khi đó đang cảm thấy gì, bi thương, vui sướng, chết lặng, cay đắng hay bình tĩnh.
Tôi muốn dùng ngòi bút, khái quát cuộc đời của họ, viết nên những thăng trầm.
Tôi gọi đó là, khí chất văn nhân bẩm sinh."
"Đây chăng phải là lý do hồi bé cậu dùng mấy bài như "Bố tôi là khu trưởng", "Cậu tôi là chủ tịch công ty", "Dì tôi là tổng biên tập tòa soạn” để lừa tiền nhuận bút của báo dành cho học sinh tiểu học à?”
Vương Tùng San hừ lạnh một tiếng, không chút nể nang vạch trần quá khứ của Lý Ngang.
Thanh mai trúc mã là thế đấy, quá quen thuộc rồi. Kỳ thật Lý Ngang cũng không muốn vậy, nhưng mà tiền nhuận bút báo học sinh ở Ân Thị lại khá cao.
Nếu không tự kiếm tiền ăn ngon, đủ chất dinh dưỡng, tập thể dục thì sao mà có sức khỏe được.
"Người làm công tác văn hóa sao có thể dùng từ 'lừa gạt' được chứ."
Lý Ngang bất đắc đĩ nhếch miệng, 'Ít nhất những thứ tôi viết đều mạch lạc, câu cú trau chuốt, kết cấu rõ ràng? Hành văn lập ý đều thuộc hàng tuyển chọn?
Suýt chút nữa là được chọn vào đề đọc hiểu ngữ văn cấp hai, cấp ba ở Ân Thị rồi đấy, đăng báo là chuyện đương nhiên.
Không thể trọng dụng người tài mới là tổn thất lớn? Mai một tài năng.
Hơn nữa? Tôi nhớ không nhầm, trước kia cậu ăn mỳ cá vàng, bánh bao cua nhỏ, chè thanh mát tôi mời bằng tiền nhuận bút rất vui vẻ mà?"
"Cùng lắm là ăn có một lần thôi, mà tiền trà sữa với tiền xe đi dạo phố là tôi trả đấy nhé? Tính AA đi?"
Vương Tùng San liếc xéo cậu, vô tình nhìn thấy bài kiểm tra Lý Ngang để trên bàn, khóe miệng giật giật.
Đúng lúc vừa rồi, điểm thi thử liên trường cuối kỳ vừa có?
Thằng cha Lý Ngang này lại suýt soát điểm tuyệt đối, còn cao hơn một bạn thiên tài nào đó ở trường khác một điểm, đứng nhất toàn thành phố, nở mày nở mặt cho chủ nhiệm lớp và chủ nhiệm khối.
Chắc chắn lát nữa bảng tuyên dương học sinh xuất sắc cuối kỳ sẽ có ảnh của cậu ta treo ở cổng trường (tiện thể nhắc luôn, câu nói cửa miệng của Lý Ngang là "Chỉ cần chúng ta không dừng lại, con đường phía trước sẽ còn kéo dài mãi").
Ừm… Dựa theo những gì Vương Tùng San biết về Lý Ngang, chắc chắn dạo này cậu ta ngủ gật, đi muộn về sớm nhiều quá nên hơi chột dạ? Lần này thi tốt để đổi lấy chút "đặc quyền" ấy mà.
"Cậu nói là? Vậy coi như? Không cãi.”
Lý Ngang giơ hai tay đầu hàng, đột nhiên giật lấy bài kiểm tra trên bàn Vương Tùng San, một tay ngăn cô nàng xấu hổ giận dữ định "cào cấu" mình.
Liếc qua điểm các môn, cậu lắc đầu thở dài: "Có thế này thôi à?
Này cô em, điểm kém quá đấy. Sắp lớp 12 rồi, đếm ngược 365 ngày động viên đang vẫy gọi cậu kìa,
Có muốn cân nhắc mời tôi làm gia sư không?"
"Cút đi, mời không nổi.”
Vương Tùng San giật lại bài kiểm tra, mặt hằm hằm, "Phiền chết đi được."
Cô nhét bài kiểm tra vào ngăn bàn, khoanh tay trước ngực, lẩm bẩm: "Thi thử… Điểm thi thử có đáng tin không chứ?
Đáng ghét, nếu không phải dạo này mất ngủ…"
Lý Ngang nhếch miệng cười.
Vương Tùng San bảo mời không nổi vì đạo gần đây, tiền lương gia sư của cậu lại tăng. Do cải cách chương trình học, học sinh Ân Thị bây giờ phải học cả chương trình giáo dục thích ứng toàn diện.
Nói đơn giản, học sinh bây giờ phải học kiến thức tự cứu phòng tai giảm nhẹ thiên tai, sơ cứu cơ bản, biết cách xử lý khi có tai nạn xảy ra.
Ngoài ra, trường còn khuyến khích học sinh học lập trình, chế tạo máy móc, thậm chí cả cưỡi ngựa, trải nghiệm lái xe vân vân.
Những môn này đều được đưa vào phạm vi thi, tính điểm đàng hoàng.
Vốn dĩ từ góc độ phụ huynh mà nói, loại giáo dục toàn diện này vô hình trung làm tăng thêm gánh nặng cho họ, kéo dài khoảng cách giai cấp (gia đình bình thường lấy đâu ra thời gian, tiền bạc cho con học thêm).
Nhưng lần cải cách giáo dục này, thái độ của chính phủ rất nghiêm túc, trợ cấp cực lớn.
Trường học được Cục Đặc Sự giám sát chỉ huy, hoàn toàn có thể cung cấp môi trường giáo dục toàn diện tốt đẹp, không cần phụ huynh quá quan tâm.
Chỉ có số ít phụ huynh có điều kiện mới lo xa, trả cho Lý Ngang mức lương cao hơn để cậu tiện kèm cặp con mình học lập trình…
Hiện tại, khoảng cách thông tin giữa người thường và siêu phàm ngày càng lớn.
Người siêu phàm biết, nguyên nhân thực sự của những biến động ngầm trong thế giới hiện thực là do tình hình trò chơi sát tràng không mấy khả quan, hay nói đúng hơn là vô cùng nghiêm trọng.
Còn người thường chỉ có thể thu thập những tin tức nhỏ nhặt từ các kênh thông tin, mơ hồ cảm thấy mọi thứ ngày càng bất ổn, lòng người nóng nảy, nhưng không biết nguyên nhân.
"Nói đi thì nói lại, nếu mình đốt được thần hỏa, trở thành thần linh thực thụ, có phải có thể ban thần lực xuống cho người thường, mở lớp huấn luyện 【Chủ thần thuật huyết nhục và đầm lầy】 không nhỉ?
Học luyện thi, cố gắng học tập, là có thể lĩnh ngộ thần thuật, trở thành người siêu phàm.
Chắc chắn lớp luyện thi này sẽ hot lắm."
Lý Ngang nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, chán nản suy nghĩ vẩn vơ: "Ừm… Hình như không cần chờ thành thần, bây giờ cũng có thể mở lớp rồi.
Nào là Pháp Hô Hấp Ba Văn, luyện kim thuật, dị năng tâm linh.
Với trình độ hiện tại của mình, dạy người thường chút sức mạnh hệ thống sơ cấp là dư sức.
Ấy, nghĩ vậy mới thấy, Cục Đặc Sự hình như chưa hề thúc đẩy việc phổ cập sức mạnh siêu phàm.
Có phải vì chưa có hệ thống sức mạnh nào đủ phù hợp (phải đáp ứng các điều kiện như dễ tiếp cận, tiềm năng lớn, dễ truyền bá, vô hại, ôn hòa, dễ kiểm soát)?
Hay là họ lo lắng sức mạnh siêu phàm lan tràn quá nhanh trong thời gian ngắn, ảnh hưởng đến trật tự xã hội?
Khả năng thứ hai có vẻ lớn hơn.
Nhưng đến khi cánh cửa mở ra, liệu họ có còn kiểm soát được không…"
Lý Ngang nghịch cục tẩy, nhìn ra ngoài cửa sổ suy nghĩ vẩn vơ, không để ý tiếng chuông vào học, và Thạch Thanh Tùng, chủ nhiệm lớp mặt mày nghiêm nghị bước vào phòng học.