Lý Ngang dùng mũi nhọn của cây Bá Giả Hoành Lan Sóc nhẹ nhàng gõ lên phiến gạch đá.
Mũi kim loại chạm vào bề mặt đá, phát ra tiếng vang thanh thúy.
"Con ma thú kia sau khi trộm gạch đá thì nuốt vào bụng, cho đến bây giờ."
Lý Ngang trầm ngâm, chậm rãi nói: "Nhưng nguyên nhân là gì?"
"Có lẽ bản thân gạch đá có tính chất đặc biệt, ngoài việc mở cửa Thánh Sơn?"
Liễu Vô Đãi bình tĩnh nói: "Giống như một số thiên tài địa bảo, nuốt vào có thể giúp yêu ma tiến hóa."
"Không giống lắm."
Lý Ngang lắc đầu, "Âm ảnh ma thú này chịu ảnh hưởng từ tích thi khí, thời gian dài ở trạng thái ngủ đông gần như không trao đổi chất, dạ dày đương nhiên không khởi động chức năng tiêu hóa.
Ngoài những vệt máu sền sệt, bề mặt gạch đá không có dấu hiệu bị ăn mòn – kể cả là thiên tài địa bảo, cũng phải tiêu hóa mới có tác dụng chứ?
Trừ phi đây là chất phóng xạ, chỉ cần phóng xạ là có thể gây biến dị cho sinh vật."
Sau khi tấn giai Bán Thần, khả năng vận dụng sinh vật mẫu bản và kiểm soát cơ thể của Lý Ngang tăng lên một bậc, đần đần cảm nhận được tế bào đặc biệt ở một khu vực nào đó.
Không giống khái niệm "nội thị" huyền ảo trong thần bí học phương Đông, Lý Ngang cảm thấy khi ý thức chìm vào cơ thể,
Giống như có thể dùng kính hiển vi quét hình cơ thể một cách rõ ràng, điều khiển tế bào ở một khu vực nhất định hợp nhất, tách rời, phân hóa, thậm chí chết đi.
Khả năng kiểm soát này chưa tiến hóa đến mức Tích Huyết Trùng Sinh hay tế bào tức ta,
Nhưng cũng đủ dùng.
Biểu hiện ra bên ngoài, Lý Ngang có thể tự do điều chỉnh cơ thể, cải tạo nhanh hơn trước, nếu cảm giác và thể chất cao hơn, có thể còn cải thiện được nữa.
Lúc này, Lý Ngang đặt tay lên phiến gạch đá, không cảm thấy gì khác thường.
Dần dần rút ngắn khoảng cách, đến khi chạm hẳn vào gạch đá, vẫn vậy.
Trong lúc Lý Ngang và Liễu Vô Đãi thăm dò gạch đá, ngọn núi hài cốt giữa phòng lại sụp đổ – mất đi tích thi khí, hài cốt nhanh chóng mục nát thành tro.
Cả ngọn đồi như bị móc rỗng từ bên trong, đổ sụp, bốc lên đám mây tanh hôi nồng nặc.
Vì hài cốt thực chất đã hóa thạch, Lý Ngang không hứng thú thu thập mẫu vật sinh học. Anh bảo Liễu Vô Đãi lấy gạch đá, còn mình tiếp tục giải phẫu xác âm ảnh ma thú.
"Cỗ thi thể này rất kỳ lạ..."
Lý Ngang nhìn gân cơ da thịt bị xẻ của âm ảnh ma thú, cau mày, "Từng bộ phận của nó như được cắt ra từ hàng chục sinh vật khác nhau, rồi ghép lại."
"Ý là sao?"
Liễu Vô Đãi nhíu mày, "Kiểu quái vật Frankenstein?"
« Frankenstein » là tiểu thuyết khoa học viễn tưởng của nữ tác gia người Anh Mary Shelley thế kỷ XIX. Khác với hiểu lầm thường thấy, Frankenstein là nhà sinh vật học tạo ra quái vật khâu từ xác chết, còn sinh vật bị cho là Frankenstein đó thực ra không có tên.
"Có điểm giống."
Lý Ngang gật đầu, "Các bộ phận cơ thể có nguồn gốc rất vụng về, cũng không mạnh lắm.
Nhưng thủ thuật ghép lại cực kỳ cao minh, các bộ phận cân đối, không hề có phản ứng bài xích, thậm chí còn hoàn hảo hơn sinh vật được chọn lọc tự nhiên.
Kẻ tạo ra nó rất lợi hại, cực kỳ lợi hại."
Liễu Vô Đãi nghĩ ngợi, hỏi: "Có thể không có ai tạo ra, mà là một loài sinh vật đặc biệt?
Tôi từng thấy hồ sơ ở Đặc Sự Cục, có loài yêu ma khi còn bé giống rắn giun, trong quá trình trưởng thành, có thể nuốt các sinh vật khác để tăng thêm những bộ phận mới lạ.
Dẫn đến mỗi cá thể trưởng thành, vì môi trường sống và mục tiêu săn bắn khác nhau,
Có hình dạng khác biệt lớn, khó mà tưởng tượng chúng cùng loài."
"Loài đặc hữu trong Tù Ma quật?"
Lý Ngang nhướng mày, có chút hứng thú, nhưng anh không phải người của Đặc Sự Cục, ngại hỏi thêm, bèn nói: "Chắc không phải.
Âm ảnh ma thú này có lẽ do người tạo ra, không phải loài nguyên sinh.
Vì nó không có phía dưới."
Lý Ngang chỉ vào giữa hai chân âm ảnh ma thú, bình tĩnh nói: "Đồng thời trên thân cũng không có cơ quan sinh sản rõ ràng.
Trừ phi thứ này giống Pick Đại Ma Vương, đẻ trứng bằng mồm."
Liễu Vô Đãi nghĩ ngợi, "Nếu nó có người tạo ra,
Thủ đoạn cải tạo sinh vật của người đó so với anh thì sao?"
"Phong cách khác nhau. Tôi thiên về chủ nghĩa thực dụng, chạy nhảy được là được. Thân thể ma thú này thì tinh tế hơn nhiều. Trông như con chó đen ngốc nghếch cẩu thả, nhưng tràn ngập chi tiết và mỹ cảm nghệ thuật."
Lý Ngang nghĩ ngợi, thành thật nói.
Thực ra, ngoài việc tự điều chỉnh và tiến hành thử nghiệm với não trùng, giải phẫu cải tạo sinh vật cho khách hàng của Vô Cấu Dung Lô không hoàn hảo lắm.
Sớm thì nửa năm một năm, muộn thì vài chục năm, những người được giải phẫu cải tạo có thể sẽ phát hiện bộ phận cơ quan và cơ thể có vấn đề.
Hoặc cơ thể già yếu, mà bộ phận cơ quan hấp thụ quá nhiều năng lượng, khiến người dùng suy yếu thêm,
Hoặc bộ phận cơ quan không theo kịp độ cường hóa của cơ thể.
Giống như điện thoại không cần thiết phải tốt quá, bền quá, dù sao vài năm người dùng cũng muốn đổi mới.
Điện thoại dễ vỡ, dễ mòn, dễ hết pin, ngược lại thúc đẩy người dùng mua sản phẩm mới – Lý Ngang, chủ xưởng vô lương, am hiểu quy tắc ngầm của ngành sản xuất hàng tiêu dùng nhanh.
Anh không đồn hết tâm huyết vào những khách hàng chú trọng giải phẫu cải tạo.
Dù sao một ca giải phẫu cải tạo tối đa cũng chỉ đáng mấy ngàn tiền trò chơi, đòi hỏi gì nhiều.
Lý giáo sư ra tay giải phẫu, người tiêu dùng nên cảm thấy biết ơn mới phải.
"Nếu so sánh, người tạo ra con ma thú này ngang tài ngang sức với tôi trong lĩnh vực cải tạo sinh vật."
Lý Ngang xoa tay, ngứa ngáy khó nhịn, muốn gặp người tạo ra xác ma thú này, "Ừm... Xét đến việc trước đó ta thấy bích họa ở cung điện dưới lòng đất, có lẽ thứ này do linh pháp sư ở thế giới này tạo ra cũng không chừng."
"Ờ... Cái đó...”
Đinh Chân Tự đứng bên cạnh không xa nhịn không được giơ tay, nói: "Nếu con ma thú này có người tạo ra, mà người đó lại mạnh vô cùng,
Thì trọng điểm không phải là nghiên cứu tạo chủ của nó là ai, và hắn sẽ gây ra mối đe dọa gì cho chúng ta sao?
Tại sao hắn lại để ma thú đi đánh cắp gạch đá cửa Thánh Sơn, rồi lại không lấy gạch đá đi, mà để ma thú nuốt hòn đá, đợi ở cung điện dưới lòng đất tận năm mươi năm?"
"Cái này thì..."
Lý Ngang thờ ơ nói: "Có quá nhiều khả năng, thông tin quá ít, phân tích cũng vô nghĩa.
Có lẽ vị linh pháp sư kia muốn bắt chước Đại Vũ, khiến đội dũng giả trên thế giới này ba lần qua cửa nhà mà không vào.
Có lẽ người tạo ra nó không phải linh pháp sư, mà là một Druid từng đến hòn đảo này, đi đến đâu gieo rắc tình yêu đến đó,
Sau một bữa tiệc thác loạn với nhiều loài dã thú và mỹ nữ, hắn đã sinh ra một con ma thú con lai,
Rồi bỏ rơi đứa con, khiến nó ôm hận trong quá trình trưởng thành, cố ý ngồi chờ ở cung điện dưới lòng đất, chuẩn bị tự tay giết cha khi phụ thân quay lại."
Sao anh có thể biên ra một đoạn kịch gia đình luân lý kỳ ảo phương Tây dài ít nhất ba mươi tập trong chưa đầy một phút vậy?
Đinh Chân Tự muốn nói lại thôi, cười khổ nhịn nhà rãnh dục vọng.
Lúc ba người đang tán gẫu, bộ đàm phát ra tiếng của Hoenheim, "Chúng ta đến rồi."
Kẹt kẹt ——
Cánh cửa gỗ tận cùng trong phòng bật mở, ba người đồng đội còn lại xuất hiện.
David và Umberlee trông vẫn ổn, quần áo không dính bụi bặm.
Hoenheim thì hơi chật vật, áo khoác ngoài có vết cháy đen do ăn mòn.
"Gạch đá đã đến tay."
Lý Ngang gật đầu với ba người, ánh mắt tập trung vào áo khoác bên trái của Hoenheim, "Ơ? Túi đâu?"
Khi thăm dò địa cung, để phòng ngừa túi phát ra mùi làm phiền quái vật, Hoenheim dùng ba lớp vải đặc chế bọc ba cái túi lại,
Buộc vào áo khoác để tự mình bảo quản.
Nhưng giờ chỉ còn hai cái túi, cái nhỏ nhất biến mất không dấu vết, không chỉ rơi mất mà còn bị vứt bỏ.
"Dùng rồi."
Hoenheim cười khổ, giải thích.
Khi chạm vào hắc vụ, anh bị dịch chuyển đến một căn phòng lớn như mê cung đầy cạm bẫy.
Chông đâm, tên nỏ, nọc độc, hỏa diễm, cưa, cát bựi, hàn khí...
Dù Hoenheim có Sa Chi Thư và danh sách pháp thuật dài dằng dặc, anh vẫn khá chật vật trong môi trường phải tiết kiệm ma lực, ít năng lượng.
Đến khi anh vất vả trốn ra khỏi căn phòng cạm bẫy, định cùng David, Umberlee nhanh chóng tụ hợp,
Thì lại gặp phải vật thể bùn đỏ đen tấn công trong một căn phòng khác.
Đống bùn khổng lồ đó tạo thành từ vô số huyết thủy và tàn chi,
Giống thực vật mà cũng giống động vật, thể tích lớn, lực lớn vô cùng, lại có kháng vật lý và pháp thuật cao đến bất thường.
Hoenheim tung ma pháp vào, chỉ bắn lên chút bùn, tái sinh ngay, không gây ra sát thương lớn – nếu ở kịch bản nhiệm vụ bình thường, đem đi làm trùm cuối nguồn gốc cũng thừa sức.
Đường cùng, Hoenheim nhớ đến Cloud, quái nhân ba tay gặp trong rừng, và ba cái túi Cloud đưa theo giao kèo.
Theo Cloud nói, cái túi đầu tiên phải mở khi gặp phải vật dơ bẩn tà ác tấn công.
Bị bùn máu thịt vây khốn ở góc phòng, lại không muốn tiêu hao quá nhiều ma lực, Hoenheim đành mở túi đầu tiên,
Kết quả từ túi phóng ra ánh sáng chói lóa hàng trăm triệu lumen, đốt đống bùn máu thịt chỉ còn một cục, bị Hoenheim dễ dàng kết liễu rồi rời khỏi phòng, thành công tụ hợp với David, Umberlee.
"Dựa theo hình tượng lúc đó, cái túi đầu tiên hẳn chứa một loại vật phẩm tiêu hao,"
Hoenheim chậm rãi nói: "Tôi từng thấy đạo cụ tương tự ở cửa hàng trong trò chơi, có thể trong thời gian cực ngắn phóng ra năng lượng có cường độ chiếu sáng và thuộc tính chính diện sánh ngang mặt trời thu nhỏ."
"Sau đó chúng tôi quay lại phòng đó quan sát, phát hiện có lượng nhỏ huyết thủy thấm xuống từ khe gạch, khe hở trên trần nhà."
David nói thêm, "Căn cứ lộ tuyến đến của chúng ta, phòng đó hẳn ở ngay dưới căn phòng này – con sinh vật bùn máu thịt đó,
Chắc sinh ra do ảnh hưởng từ ngọn núi hài cốt trong căn phòng này."
David nhìn quanh phòng, nói ra suy nghĩ của mình, giống Lý Ngang, cho rằng căn phòng này được bố trí để thu thập tích thi khí.
Mọi người trao đổi thông tin, rồi dự định rút khỏi địa cung.
Theo thăm dò của Hoenheim, trong cả cung điện dưới lòng đất, chỉ có âm ảnh ma thú và con bùn máu thịt ở phòng dưới,
Ngoài ra, địa cung không có sinh vật sống, tất cả thi thể ma thú nguyên sinh đều biến thành ngọn núi hài cốt.
Mọi người nín thở chịu mùi thối, lực soát cẩn thận căn phòng,
Xác nhận cả địa cung, bao gồm nơi ở của âm ảnh ma thú, không có bảo vật đáng giá nào,
Bèn rời phòng, đi về phía cửa vào địa cung.
Đáng chú ý là phiến gạch đá và xác âm ảnh ma thú đều được đánh dấu là 【 vật phẩm nhiệm vụ 】 không thể cho vào ô ba lô,
Vì vậy, người chơi cho gạch đá vào vật chứa đặc chế, David bảo quản,
Còn Định Chân Tự đừng lưới thu nạp chế thức của Đặc Sự Cục (vật tạo khoa học kỹ thuật xuất hiện từ lâu, có thể nén vật phẩm lớn lại. Hiện đã phát triển đến đời thứ năm)
Ép xác ma thú thành hình vuông, bọc vải chống nước, vác trên lưng Quỳ Ngưu cơ giáp.
Một đoàn người đi về phía thôn.
Bên ngoài thôn vẫn phủ một lớp ngụy trang quang học, khi Lý Ngang đến gần cửa thôn, lớp ngụy trang bị thủ vệ hủy bỏ – đám thủ vệ dùng ánh mắt kinh ngạc đến khó tin nhìn đội người chơi trở về không sứt mẻ gì,
Nửa ngày mới phản ứng, vội dẫn người chơi về báo cáo thôn trưởng. Dọc đường, dân làng không ngừng thò đầu ra từ cửa sổ các nhà, hiếu kỳ, kinh ngạc, sùng kính nhìn Lý Ngang.
Điều này cũng bình thường thôi, vì theo lời thôn trưởng và quét hình của Đinh Chân Tự, dân làng này mắc bệnh già sớm bẩm sinh, khó sống qua ba mươi tuổi.
Đội dũng giả xuất hiện trong thôn, chắc là chuyện từ kiếp trước nữa rồi.
Lý Ngang bình tĩnh đi trên đường phố, thỉnh thoảng phun cầu vồng nước suối để tăng hiệu ứng "khí thế như hồng",
Chẳng mấy chốc đã đến trước cửa trụ sở thôn trưởng.
"Mời vào! Mời các vị dũng giả đại nhân vào!"
Thôn trưởng tóc bạc phơ tươi cười mời người chơi vào nhà.
"Chúng tôi mang gạch đá cửa Thánh Sơn đến rồi, đây này."
Hoenheim không nói thừa, bảo David mở vật chứa, đặt gạch đá lên bàn gỗ, "Nếu không có vấn đề gì, giờ chúng tôi xin chìa khóa thông đến Thánh Sơn được không?"
"Không vấn đề, không vấn đề. Theo ghi chép của tổ tiên, mở cửa Thánh Sơn không khó, chắc là trả gạch đá về là dùng được."
Thôn trưởng nhìn đám người chơi phong trần mệt mỏi, liếm môi, ngập ngừng dùng giọng điệu khiêm tốn nói: "Nhưng trước đó, tôi có một thỉnh cầu mạo muội, không biết có nên nói hay không..."