"Nếu âm ảnh ma thú là Ken, vậy phần lớn vấn đề đều có thể giải thích được.”
Lý Ngang thản nhiên nói: "Vì âm ảnh ma thú từng là con người, thi thể của hắn rời khỏi địa cung không biến mất do cơ chế làm mới.
Vì âm ảnh ma thú là tạo vật của thần, nó có thể tồn tại hơn năm mươi năm.
Trong lần thí luyện đầu tiên của đội dũng giả, Ken bị thương khá nghiêm trọng.
Có lẽ trong hoặc sau thí luyện, Ken chết.
Đội dũng giả dùng một lần cơ hội cầu nguyện để phục sinh hắn.
Không rõ cỗ máy cầu nguyện không muốn lãng phí năng lượng,
hay việc phục sinh con người quá khó, khiến cỗ máy cũng bất lực,
hoặc thi thể Ken quá vụn vặt,
hay đơn giản cỗ máy thích trêu ngươi.
Tóm lại, Ken được phục sinh không "hoàn chỉnh' như đội dũng giả mong muốn.
Đội dũng giả rời Thánh Sơn, dành trọn một năm sau đó để
tìm cách chữa trị hoặc bù đắp cho
Ken, người không còn ở trạng thái bình thường."
Lý Ngang dừng lại, lạnh nhạt nói: "Hơn một năm sau, đội dũng giả quyết định leo lên Thánh Sơn lần nữa.
Vì Ken vốn được phục sinh bằng cơ chế cầu nguyện, đó là trạng thái tốt nhất có thể, nên cầu nguyện lần nữa cũng vô ích.
Lần này, đội dũng giả không cầu nguyện về Ken,
mà quay lại nguyện vọng ban đầu, giúp Teresa giải đáp giấc mơ.
Nhưng câu trả lời khiến đội dũng giả kinh hãi, thậm chí sợ hãi.
Lamont Jones, cung tiễn thủ Hunter Oak, pháp sư Solomon, mục sư Teresa tự nguyện ở lại Thánh Sơn.
Tử linh pháp sư Finn một mình rời khỏi khu vực Thánh Sơn, tìm cách phá hủy cổng Thánh Sơn, ngăn các đội dũng giả sau này tiến vào.
Finn báo tin cho Ken, Ken hóa thành âm ảnh ma thú, đột phá phòng tuyến của thôn thủ hộ, cướp gạch đá cổng Thánh Sơn, phong kín đường tắt vào Thánh Sơn.
Cho đến năm mươi năm sau, khi chúng ta, những dũng giả mới xuất hiện."
Những người chơi khác nhảy ra khỏi đường hầm, thấy đại sảnh giống trận tế tự, Lamont ngồi cạnh thanh kiếm đang cháy, và cánh cửa sương mù phía sau Lamont.
"Đội dũng giả có lẽ ở lại Thánh Sơn để ngăn những nhà thám hiểm sau này cầu nguyện.
Một mặt, Solomon và Teresa tiếp tực nghiên cứu về thi biến.
Mặt khác, họ thăm dò Thánh Sơn, chờ ở mỗi phòng dẫn lên tầng trên, liên kết với cơ quan trong phòng, tạo chướng ngại vật cho nhà thám hiểm.
Vì Thánh Sơn có cơ chế hấp thụ ma lực, đội dũng giả phải phân tán.
Do cơ chế này, họ nhanh chóng chết.
Solomon và Teresa, người chứa nhiều ma lực nhất, suy vong trước.
Cung tiễn thủ Hunter, ít ma lực hơn, chết sau.
Lamont, người gần như không có ma lực, sống lâu nhất, thậm chí đến nay."
Lý Ngang nhìn Lamont, người ngồi im như tượng đá, chậm rãi nói: "Tuy nhiên, giả thuyết này vẫn có vài điểm đáng ngờ.
Ví dụ,
Đội dũng giả, những người siêu phàm mạnh nhất thế giới, đã nghe được gì mà cam tâm hy sinh, ở lại Thánh Sơn, cùng nó suy tàn?
Và Finn, tử linh pháp sư đã trốn khỏi Thánh Sơn, giờ ở đâu?”
Két... két...
Tiếng kim loại ma sát the thé vang lên, tượng người mặc giáp đỏ chậm rãi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm những người chơi.
Im lặng rất lâu,
Từ sau mặt nạ, một giọng trầm khàn vang lên, "Chẳng phải... các ngươi đã biết rồi sao..."
sống... à còn ậy m. Vậy
Đinh Chân Tự, người lái Quỳ Ngưu cơ giáp, chấn động.
Theo kết quả từ máy truyền cảm của Quỳ Ngưu cơ giáp, sự sống của bộ giáp đỏ rất yếu, không khác gì xác chết, mà vẫn phát ra được âm thanh.
"Biết thì hơi tự tin, chỉ là có suy đoán thôi."
Lý Ngang không ngạc nhiên trước câu trả lời, tùy ý nói: "Nhật ký của Teresa có ghi, ngày 13 tháng 7 năm 1035, đội dũng giả vào địa cung thí luyện.
Mọi người đều bị thương ở mức độ khác nhau.
Ngực Finn bị một con ma thú kỳ dị cắn, vết thương hoại tử nhẹ, như trúng độc, nhưng vẫn kiểm soát được sau khi chữa trị.
Các thành viên đội dũng giả đều sẵn sàng hy sinh, anh ta sẽ không bỏ rơi đồng đội, rời khỏi Thánh Sơn quá xa.
Anh ta sẽ tiếp tục thực hiện lời hứa, giúp đồng đội phong tỏa những nhà thám hiểm sau này.
Người phù hợp nhất với những điều này là...
"Cloud.”
Hoenheim chậm rãi thở ra, lạnh lùng nói: "Kẻ quái dị ba tay luôn lang thang trong rừng, thực lực cao cường.
Hắn hoàn toàn có thể giết những nhà thám hiểm muốn vào khu vực Thánh Sơn.
Một cánh tay của hắn mọc ra từ ngực, khớp với mô tả của Teresa về việc Finn bị ma thú cắn vào ngực, vết thương bị hoại tử.
Finn và Cloud là cùng một người."
David híp mắt, chậm rãi nói: "Vì hắn luôn tìm kiếm nhà thám hiểm trong rừng, nên càng ngày càng ít người vào được thôn thủ hộ.
Và vì hắn là thành viên của đội, hắn hiểu rõ về Thánh Sơn và thí luyện."
David suy tư một chút, chậm rãi nói: "Nhưng tại sao hắn lại chỉ cho chúng ta đường đến thôn thủ hộ,
và cho chúng ta gói đồ đầu tiên có thể gây sát thương lên năng lượng âm?"
"Vì hắn biết, chúng ta mạnh hơn hắn.
Nếu đánh nhau, sáu đánh một thì hắn chỉ có chết, thậm chí chưa chắc gây được sát thương.
Dù không có hắn chỉ đường, chúng ta cũng chỉ tốn thời gian để ra khỏi khu rừng.
Còn về gói đồ,
Tôi nghĩ, vì Ken dưới hình dạng âm ảnh ma thú đã mất ý thức.
Finn, hay Cloud, không muốn đồng đội mất bản thân, biến thành ma thú,
nhưng cũng không muốn tự tay giết chết anh ta.”
"... Ngươi... nói... cái... gì..."
Bộ giáp đỏ từ từ đứng lên, bàn tay kim loại nắm lấy chuôi thanh kiếm đang cháy, "Ken bị các ngươi giết chết..."
p/s: não tác ghê thật