Phần thưởng đến rồi.
Lý Ngang mắt sáng rực, đảo mắt nhìn quanh nhà kho.
Đồ đạc ở đây chắc chỉ còn lại vài món dùng được, nhưng dù tất cả đều là phế phẩm, nếu mang về thế giới thực tại cho các tổ chức lớn, hoặc để tự mình nghiên cứu,
Cũng có thể nắm bắt được lượng lớn kỹ thuật mới lạ, hoặc ít nhất là có thêm những suy luận, khai phá mạch suy nghĩ trong phương diện nghiên cứu và phát minh khoa học kỹ thuật.
"Chuyện phần thưởng có thể bàn sau,"
Lý Ngang hắng giọng, nói: "Trước tiên phải lo liệu chu toàn việc điều trị."
"Hả?"
Thôn trưởng ngớ người, "Chẳng phải đã sắp xếp xong hết rồi sao?"
"Đó là dây chuyền sản xuất cấy ghép trang bị và loại bỏ dụng cụ,"
Lý Ngang bình tĩnh nói: "Trước đó, việc đầu tiên cần giải quyết là vấn đề nguồn phân và nước tiểu.
Đây mới là mấu chốt, để có được một quần thể vi khuẩn đường ruột khỏe mạnh, ổn định ban đầu.
Sau khi có được 'Nguyên sơ chi phân', có thể thông qua cấy ghép bồi dưỡng,
Để đạt được phân khỏe mạnh đời thứ hai, rồi lại từ đời thứ hai, tiếp tục cấy ghép bồi dưỡng,
Đạt được phân khỏe mạnh đời thứ ba...
Cứ thế lặp đi lặp lại, cả thôn sẽ có được một quần thể vi khuẩn đường ruột khỏe mạnh và ổn định."
"Nói cách khác, vấn đề hiện tại là tìm phân, đúng không?”
Thôn trưởng ngẫm nghĩ, hỏi một cách không chắc chắn: "Phân súc vật... có được không?"
"Sẽ khá là phiền phức."
Lý Ngang xòe tay: "Gia cầm nhỏ như gà vịt thì lượng phân và nước tiểu không đủ nhiều,
Còn gia súc lớn như trâu ngựa lại có chế độ ăn khác biệt lớn so với con người, tính đa dạng của quần thể vi khuẩn đường ruột cũng khác.
Nói tóm lại, hiệu suất thu được quần thể vi khuẩn đường ruột có ích sẽ rất thấp,
Và cũng không thể đảm bảo về sau sẽ không thiếu hụt một loại khuẩn có ích nào đó, dẫn đến chứng sớm già tái phát."
"À, ra vậy."
Thôn trưởng gật gù, ánh mắt lướt đến chỗ đám người chơi, ngập ngừng một hồi, xấu hổ hỏi: "Vậy... các dũng giả đại nhân..."
Hả?
Định Chân Tự nãy giờ chỉ đứng nghe, giật mình.
Hắn không tham gia vào kế hoạch "ăn phân cứu thế" của Lý Ngang, nhưng nghe giọng điệu của thôn trưởng, chẳng lẽ lão ta thèm thuồng "mấy thứ" trong bụng đám người chơi?
"Xét thấy thực đơn chủ yếu của Thực Thi Quỷ nguyên thủy là con người, 'hàng tồn kho' của đám ngoại nhân chúng ta chắc là dùng được."
Lý Ngang chậm rãi gật đầu: "Nhưng gần đây tôi đang ăn kiêng, bụng rỗng không, e là chẳng moi ra được thứ gì hữu dụng đâu."
Uy, ông ăn uống điều độ từ bao giờ thế? Chẳng phải vừa mới quyết định ăn kiêng vài ngày thôi à?
Định Chân Tự thầm oán.
Nghe Lý Ngang nói vậy, thôn trưởng đành chuyển ánh mắt sang David, đôi mắt tràn đầy mong chờ.
David vội xua tay: "Xin lỗi, mọi người biết đấy, tôi thẳng tính, bụng dạ không chứa được gì, dạ dày còn kém hơn cả dân làng quý thôn nữa, tôi còn phải mặc quần áo lót đặc biệt để lỡ có 'xả' ra thì không bị rơi vãi đấy."
Ai thèm biết ông thẳng tính? Chúng ta mới quen nhau chưa được nửa ngày! Cứ hở ra là "xả", ông là chim mòng biển không kiểm soát được cơ thắt à? Cần gì phải liều mạng đến mức ấy vì không muốn cho phân?
Đinh Chân Tự điên cuồng lẩm bẩm trong lòng.
"Vậy... vị đãng giả này thì sao?”
Thôn trưởng nhìn sang Umberlee, đôi mắt có chút van nài.
Umberlee đang cười hề hề bỗng vô thức lùi lại nửa bước, cười gượng: "Tôi vừa mới cắt ruột thừa..."
Thôn trưởng nghi hoặc: "Ruột thừa hình như không ảnh hưởng đến đường ruột mà?"
"...Bác sĩ phẫu thuật sau khi cắt ruột thừa vẫn thấy chưa đã, tiện tay cắt luôn cả đại tràng, ruột non các kiểu của tôi, thay bằng ống nhựa plastic."
Umberlee mặt không đổi sắc nói dối: "Tuy sau đó tôi đã đấm cho gã bác sĩ kia dính tường, nhưng việc cắt bỏ đường ruột vẫn gây ra tác động tiêu cực rất lớn cho tôi, thinh thoảng lại ho ra máu, khụ khụ khụl!”
Nói rồi, Umberlee đột nhiên che miệng, ho sặc sụa một hồi, đưa tay ra, để lộ một bãi máu đen sền sệt trên lòng bàn tay.
"Thấy chưa?"
Umberlee dùng khăn giấy lau đi vết máu, tiếc nuối lắc đầu: "Tôi cũng đành chịu thôi."
Thật sự thổ huyết rồi kìa?!
Trong khoang điều khiển cơ giáp Quỳ Ngưu, Đinh Chân Tự ngớ người.
Máy cảm biến của cơ giáp cho thấy rõ ràng, Umberlee vừa dùng ám kình, điều khiển cơ bắp trong cơ thể, nhẹ nhàng đánh vào dạ dày, tạo ra màn phun máu một cách hợp lý.
Không thể tin được, lại dùng kỹ năng kiểm soát cơ bắp của võ thuật gia hàng đầu vào chuyện này, đúng là đám người chơi top đầu có vấn đề thật.
"..."
Thôn trưởng há hốc mồm, muốn nói rồi lại thôi, vẻ mặt đau khổ nhìn Đinh Chân Tự: "Vị dũng giả đại nhân, ngài có..."
"Tôi?"
Đinh Chân Tự vừa định trả lời thì chợt khựng lại.
Lý Ngang, David, Umberlee, đều không muốn cho phân...
Bốn mươi món vật phẩm siêu phàm từ thế giới khác với công dụng chưa rõ, nói thế nào cũng là một gia tài khổng lồ.
Nếu tính theo giá trị quy đổi lạnh lùng, chắc chắn hơn đứt một đống phân.
Chăng lẽ chỉ là ngại tìm chỗ "giải quyết”? Vô lý.
Người bình thường ai chẳng phải ăn ngủ nghỉ.
Trừ phi... bọn họ có lý do riêng.
Đinh Chân Tự giật mình hiểu ra, bản chất của việc không muốn cho phân, thực ra là không muốn tiết lộ thông tin di truyền.
Một đống phân thì chẳng đáng giá gì,
Nhưng tế bào cơ thể trong phân lại chứa đựng thông tin di truyền vô cùng quan trọng.
Người chơi cấp thấp thì không sao,
Nhưng người chơi cấp cao cần cân nhắc đến những nguy hiểm tiềm tàng – ví dụ như có ai đó dùng tế bào của mình để nguyền rủa,
Hoặc dùng vật liệu di truyền để nhân bản ra bản sao,
Hoặc biến tế bào thành tế bào sinh sản để thụ tinh ống nghiệm, rồi âm thầm nuôi ra một lũ con cháu mang gen của mình, thậm chí là sinh vật biến dị.
Những vụ việc tương tự thế này đầy rẫy trên diễn đàn người chơi, đặc biệt là những bê bối liên quan đến công ty khoa học kỹ thuật sinh vật Gen-Sys — công ty này từng bị phanh phưi vì lén thu thập thông tin gen của nhân viên người chơi để điều chế vũ khí sinh học.
Nhiệm vụ hiện tại cấm sử dụng kỹ năng và trang bị triệu hồi, cũng không cho phép lấy ma sủng ra,
Nghĩa là người chơi không thể dùng thú triệu hồi thông thường để làm nguồn cung cấp phân và nước tiểu.
David, Umberlee và những người chơi top đầu không cần phải mạo hiểm để lộ thông tin di truyền,
Hơn nữa, kể cả khi họ bằng lòng hiến phân, cũng phải qua khâu điều chỉnh và thử nghiệm của Lý Ngang – Lý Ngang có vẻ rất am hiểu kỹ thuật cải tạo sinh vật,
Còn điên cuồng hơn cả thành viên Liên Minh Các Nhà Khoa Học Điên Toàn Ác, không thể kiểm soát được,
Rủi ro quá lớn, vượt quá giá trị kỳ vọng.
"Tôi..."
Đinh Chân Tự bỗng ngập ngừng, nhìn ánh mắt mong chờ của thôn trưởng, kiên trì nói: "Dạ dày tôi dạo này cũng không được tốt lắm..."
"Ối dào, Tiểu Đinh, cậu không cần khiêm tốn."
Lý Ngang vỗ vỗ đùi cơ giáp Quỳ Ngưu: "Trong đám này, chỉ có dạ dày cậu là khỏe nhất, ăn gì cũng thấy ngon, ăn được ia được."
"Đúng đấy, đúng đấy."
Umberlee hùa theo: "Theo cổ ngữ phương Đông, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, huống chi là cứu cả một thôn.
Cậu đừng từ chối, đem hết hàng tồn kho trong bụng giao ra đi.
Ừm... tôi nhớ khoang điều khiển của cơ giáp này có trang bị duy trì sự sống di động mà nhỉ? Bình thường cậu đâu cần ra ngoài để bài tiết.
Nghĩa là đâu đó trong cơ giáp phải có một hộp chứa chất thải.
Mau giao hộp đó ra đi."
Đừng lay tôi!
Đinh Chân Tự mếu máo, muốn đẩy Umberlee và Lý Ngang đang gõ gõ đập đập vào cơ giáp Quỳ Ngưu để tìm hộp chứa chất thải, nhưng hai người này khỏe một cách kỳ lạ,
Quỳ Ngưu ở chế độ công suất thấp căn bản không cựa quậy nổi.
Đúng lúc ba người đang cãi nhau thì Hoenheim khẽ hắng giọng: "Thực ra tôi có một cách..."
"Ngài?"
Ánh mắt thôn trưởng sáng lên: "Chẳng lẽ ngài bằng lòng hiến tế?"
Không hiểu sao, dù thôn trưởng chỉ là một sinh vật bình thường mang dòng máu Thực Thi Quỷ mỏng manh, ánh mắt khát khao của lão ta lại tạo ra áp lực không nhỏ cho Hoenheim. Anh hắng giọng che giấu sự xấu hổ, nói: "Không phải tôi hiến tế, mà là cái này..."
Nói rồi, Hoenheim lấy ra một cái túi cỡ trung bằng tôn kẽm, tỏa ra mùi kỳ lạ.
Chính là cái túi thứ hai mà Cloud, gã quái nhân ba tay đã giao cho anh trong rừng.
P/S: Hắt xì