Vương Tùng San khẽ gật đầu.
Lý Ngang, hay nói đúng hơn là Sài đại tiểu thư, chợt nhớ ra điều gì đó, vỗ trán một cái, "À, phải rồi, lúc trước cậu nói chuyện mình trở thành người chơi..."
"..."
Vương Tùng San im lặng một lát, khẽ nói: "Là thật."
"Cậu thật sự nghe thấy thông báo hệ thống?”
Lý Ngang tặc lưỡi, "Chuyện xảy ra khi nào?"
Vương Tùng San đáp: "Ngay sau khi bọn họ tìm tới tớ không lâu."
"Ra là vậy..."
Lý Ngang mím môi, "Không sao đâu, trở thành người chơi cũng không có gì tệ. Hơn nữa cậu là 'con ông cháu cha' chính hiệu, bố là cảnh sát hình sự, mẹ là nhân viên chính phủ, chị họ lại là cán bộ tuyến đầu của đội cơ động đặc nhiệm, lý lịch không có vấn đề gì. Đặc Sự Cục luôn công bằng và giảng lý lẽ, chuyện của tớ không liên quan đến cậu. Cậu chỉ cần tiếp nhận huấn luyện là được..."
Đồ n gốc.
Vương Tùng San nhỏ giọng ngắt lời: "Lúc này rồi cậu còn nghĩ cho bản thân mình được à?!"
"Haha,"
Lý Ngang cười gượng, "Tớ không sao, mấy chuyện này tớ thấy nhiều rồi."
Hắn an ủi Vương Tùng San qua tần số liên lạc, rồi mới cúp máy, chậm rãi tháo thiết bị liên lạc xuống và ném ra khỏi kết giới.
Các cán bộ Đặc Sự Cục Hồng Lĩnh Đái vẫn giữ thái độ quan sát từ bên ngoài, không hề tỏ vẻ khó chịu vì Lý Ngang cứ như đang "nấu cháo điện thoại”.
Một người trong số họ bắt lấy thiết bị liên lạc, một vệt hồng quang lóe lên trong tay, xác nhận Lý Ngang không thay đổi trạng thái của thiết bị, rồi gật đầu, nói: "Vậy, mời đi theo chúng tôi."
Anh ta đưa còng tay và xiềng chân vào trong kết giới.
Lý Ngang nhận lấy, tùy ý nhìn lướt qua, "Cái này dùng thế nào?"
"Sau khi đeo vào, khóa sẽ tự động đóng."
Cán bộ Hồng Lĩnh Đái nhìn Lý Ngang bình tĩnh tự đeo còng tay vào, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy trang bị và trao đổi vài câu với đồng nghiệp. Chiếc trực thăng dán logo đài truyền hình Ân Thị lơ lửng trên khu nhà chậm rãi hạ xuống, tiến gần đến vị trí phòng khách.
Tiếng động lớn như vậy hiển nhiên không thể qua mắt những hộ gia đình khác trong khu nhà. Nhiều cư dân thò đầu ra từ cửa sổ sát đất phòng khách để quan sát, một số người còn lấy điện thoại ra quay phim, chụp ảnh.
Tuy nhiên, Đặc Sự Cục đã có kế hoạch từ trước, khóa chặt mạng dân dụng trong khu vực, đảm bảo không có tin tức nào lọt ra ngoài. Sau khi sự việc kết thúc, sẽ có cán bộ đến từng nhà để tiến hành xóa ký ức.
Trình độ kỹ thuật của Đặc Sự Cục hiện nay đã được nâng cao đáng kể, cả về quy mô xóa ký ức lẫn phong tỏa thông tin, đều tiên tiến hơn so với các kỹ thuật trước đây.
Tuy nhiên, vì đây là khu dân cư, một số người có thể lớn tuổi, sức khỏe yếu, nên cách tốt nhất là sử dụng thiết bị can thiệp sóng não từ xa trên diện rộng, trực tiếp thôi miên toàn bộ cư dân, khiến họ rơi vào trạng thái hôn mê, cho đến khi Đặc Sự Cục hoàn thành công việc và khôi phục trật tự.
“Ông...”
Lý Ngang đeo còng tay và xiềng chân, một đạo hào quang đỏ rực lóe lên. Hai tay và hai chân trong nháy mắt nặng trĩu, không khí xung quanh dường như đặc quánh lại.
"Ư..."
Lý Ngang, hay nói đúng hơn là Sài đại tiểu thư, nhíu mày. Bộ Thanh Nga giáp cô mặc có thuộc tính đặc biệt, về bản chất có thể coi là cơ giáp, không bị ảnh hưởng bởi hiệu quả giam cầm.
Nhưng cô vẫn cảm nhận được tốc độ lưu chuyển âm khí trong cơ thể mình chậm đi đáng kể. Các kỹ năng từ «Kế Đô Ám Sư Cửu U Dẫn» cũng có cảm giác mơ hồ là không thể thi triển được.
Tuy nhiên, những điều này không quá quan trọng.
Lý Ngang bẻ bẻ cổ, thản nhiên nói: "Đi thôi."
"..."
Thấy vẻ mặt bình tĩnh của hắn, cán bộ Hồng Lĩnh Đái im lặng, sắc mặt hơi ngưng trọng. Tám đồng nghiệp vũ trang đầy đủ khác cầm vũ khí, đứng ở những góc khuất trong phòng khách.
Sau khi đếm ngược ba, hai, một, họ cùng nhau tháo dỡ các trụ kim loại neo giữ kết giới dưới sàn nhà.
Kết giới biến mất trong nháy mắt, nhưng hiệu quả của còng tay và xiềng chân đặc chế vẫn còn. Lý Ngang cũng không có ý định phản kháng bạo lực.
*Hô hô hô hô...*
Tiếng cánh quạt trực thăng dần dần lớn hơn. Lý Ngang thấy hai cán bộ Đặc Sự Cục mặc áo giáp nặng nề ngồi ở ghế lái phía trước, còn ở khoang hành khách phía sau là một nhân viên tiếp ứng khác.
*Răng rắc.*
Trực thăng chậm rãi hạ xuống, cho đến khi song song với cửa sổ sát đất phòng khách.
Sàn kim loại của khoang hành khách phía sau tự động kéo dài sang bên trái, bắc lên ban công, tạo thành một chiếc cầu treo không rộng lắm.
Nhân viên tiếp ứng bước lên cầu treo hẹp, tiện tay xé nát lan can kim loại ban công và ném sang một bên, dọn đường.
Vì tiếng ồn quá lớn, nhân viên tiếp ứng ra hiệu cho cán bộ Hồng Lĩnh Đái, báo hiệu có thể hành động.
Các cán bộ trong phòng cách một khoảng, vây quanh Lý Ngang, đi theo hắn chậm rãi ra khỏi phòng khách, nhìn hắn bước lên bàn đạp hẹp.
Lý Ngang im lặng đi vào khoang hành khách, ngồi xuống đối diện với nhân viên tiếp ứng. Cán bộ Hồng Lĩnh Đái cũng theo sau, cả ba ngồi vào hàng ghế sau của khoang hành khách.
x ⁄ x F4 “Răng rắc răng rắc.”
Bàn đạp tự động thu lại, trực thăng nghiêng sang bên phải, tăng tốc bay lên, nhanh chóng rời khỏi khu dân cư.
"..."
Sài đại tiểu thư nghiêng đầu, nhìn khu dân cư Vạn Hòa càng lúc càng nhỏ dần trong tầm mắt, thở ra một hơi dài.
Từ khi được đưa trở về thế giới thực, cô hiếm khi rời khỏi khu dân cư. Nếu có ra ngoài, cũng là đi cùng Lý Ngang, hoặc là thực hiện nhiệm vụ ngụy trang, sống cuộc sống hai điểm giữa trường học và khu dân cư.
Nhưng bây giờ, cuộc sống quen thuộc đã tan vỡ, và có lẽ sẽ không còn cơ hội trở lại căn phòng đó nữa.
"Hô..."
Lý Ngang thở dài, liếc nhìn hai cán bộ Đặc Sự Cục đang im lặng như tượng đá, tùy ý nói: "Những người khác không lên cùng sao?"
"Họ còn phải tiếp tục lục soát căn phòng đó."
Cán bộ Hồng Lĩnh Đái từ tốn nói. Lý Ngang là một người chơi mang thuộc tính thần tính, tiềm ẩn khả năng gây hại rất cao, phải cực kỳ thận trọng.
Sau khi trực thăng rời khỏi khu dân cư, các đồng nghiệp khác chưa lộ diện, đang ẩn nấp xung quanh, sẽ lập tức kích hoạt các thiết bị khác, tiếp tục phong tỏa các yếu tố siêu nhiên trong khu vực, ngăn ngừa sự cố bất ngờ xảy ra. Ví dụ như Lý Ngang có thể đã giấu giếm một kế hoạch dự phòng, và khi hắn rời khỏi khu dân cư, nó sẽ kích hoạt một vụ nổ đường ống, rò ri thần lực, hoặc ô nhiễm mô nhân.
Đồng thời, trực thăng sẽ cố gắng bay lên cao, tránh xa các tuyến do thám của các thế lực đối địch như tập đoàn công nghiệp nặng Châu Âu ở Ân Thị, và đề phòng Lý Ngang nổi dậy, gây tổn hại cho dân thường vô tội.
"Đừng làm loạn đồ của tôi."
Sài đại tiểu thư hóa thân thành Lý Ngang ngả người ra sau, tựa vào lưng ghế, thản nhiên nói.
Trong phòng không có nhiều đồ vật đáng giá hay quan trọng. Lý Ngang luôn cẩn thận, mỗi khi ra ngoài đều mang theo "toàn bộ gia tài", sau khi dùng máy tính đều xóa sạch dữ liệu duyệt web, và không có thói quen xấu là viết nhật ký.
Chi cần não trùng Song Đao Gà Tây không bị phát hiện, họ có lục tưng lên cũng không tìm thấy thứ gì có giá
Chờ đã!
Sài đại tiểu thư nhớ ra điều gì đó, cơ thể đột nhiên cứng đờ.
Trong tủ quần áo phòng ngủ của Lý Ngang, hình như có quần áo nữ của Sài Thúy Kiều...