Không có gì khác biệt sao?
Khác biệt một trời một vực ấy chứ!
Khuôn mặt già nua của vị thôn trưởng nhăn nhúm lại, biểu lộ một cảm xúc vô cùng phức tạp, tiếng thở dốc nặng nề khiến người ta hoài nghi ông ta có thể ngã quỵ bất cứ lúc nào.
"Nếu như các ngươi thực sự không thể chấp nhận được..."
Lý Ngang kéo dài giọng nói: "Ta còn có vài phương án giải quyết khác."
"Hả?”
Thôn trưởng bừng tỉnh, như vớ được cọng rơm cuối cùng, vội vã hỏi: "Phương án khác? Ngài nói là..."
Lý Ngang xoa xoa tay: "Phương án thứ nhất, là nghiên cứu và phát minh ra một loại dược phẩm khác, khiến hệ thống vị giác và khứu giác của các ngươi trong thời gian ngắn bị biến đổi, không ngửi thấy mùi thối, không cảm thấy buồn nôn, thậm chí còn tưởng mình đang ăn sô cô la hảo hạng."
Lý Ngang nói tiếp: "Mỗi sáng sớm ăn một viên dược hoàn, sau đó có thể yên tâm thoải mái tự cung tự cấp, đi trên đường còn có thể thân thiện chào hỏi hàng xóm láng giềng, hỏi xem đã ăn sáng chưa, ăn món gì, có uống sữa đậu nành không. Chỉ là phải thường xuyên đánh răng súc miệng, và cẩn thận sau này có thể gặp phải dũng giả từ bên ngoài đến, tránh gây hiểu lầm về văn hóa địa phương."
"Cái này..."
Thôn trưởng vẻ mặt đau khổ nói: "Nghe thì có vẻ tốt hơn một chút, nhưng thực tế cũng không khác gì, chẳng phải vẫn là ăn sao?”
"Ăn phân vị sô cô la, dù sao cũng dễ chấp nhận hơn ăn phân vị phân."
Lý Ngang bất đắc dĩ nói: "Nếu không được thì ta còn phương án thứ hai, cho tất cả mọi người trong thôn làm phẫu thuật, khoét một lỗ ở vị trí rốn, dùng ống cao su mềm nối thông qua lỗ đó vào dạ dày. Sau đó chế tạo một loạt giá truyền dịch, cố định ống cao su, để có thể thu hoạch dung dịch chứa hệ vi khuẩn đường ruột từ bình thủy tinh được thiết kế đặc biệt. Về sau mỗi ngày các ngươi sẽ đẩy giá truyền dịch đi khắp nơi, đi đâu truyền nước theo đến đó. Để tránh bị dũng giả bên ngoài phát hiện, các ngươi có thể nói dối rằng giá truyền dịch thực chất là một loại thiết bị duy trì sự sống, giống như bình oxy vậy."
"..."
Thôn trưởng tưởng tượng cảnh cả thôn đẩy giá truyền dịch, đi lại khắp nơi, bỗng lắc đầu. Như vậy quá ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường, mà nếu bị người ngoài nhìn thấy, họ sẽ nghĩ rằng tất cả người trong thôn đều mắc bệnh nan y sắp chết.
"Cái này cũng không được sao?”
Lý Ngang có chút mất kiên nhẫn tặc lưỡi: "Phương án cuối cùng, là thiết bị cấy ghép hệ vi khuẩn đường ruột đơn giản."
"Cấy ghép?"
Thôn trưởng ngẩn người: "Ý là gì?"
Lý Ngang không nói nhiều, lấy từ Nột Giới ra một nắm đất, dùng luyện kim thuật luyện chế thành những bình thủy tinh màu vàng, kích thước tương đương viên thuốc con nhộng, nói: "Thấy mấy cái bình nhỏ này không? Cho dung dịch chứa hệ vi khuẩn đường ruột vào bên trong, dùng nó như một cái nút trĩ, cái bình sẽ liên tục phóng thích hệ vi khuẩn đường ruột, đáp ứng nhu cầu hoạt động một ngày, cắm vào là dùng được, không ảnh hưởng sinh hoạt thường ngày, không gây phản cảm về vị giác và khứu giác, mà từ bên ngoài nhìn vào, cũng khó mà phát hiện ra điều gì bất thường, vô cùng kín đáo..."
"Cái này! Cái này hay đấy!"
Hai mắt thôn trưởng sáng lên, gần như reo lên vì sung sướng: "Chọn cái này đi!"
"...Đương nhiên, để lắp đặt một lớp bảo vệ an toàn và đáng tin cậy, phòng ngừa thiết bị vỡ tan do hoạt động thường ngày, thì thiết bị cấy ghép đơn giản này thực tế sẽ lớn hơn cái bình nhỏ này một chút, nhưng vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được."
Lý Ngang lo lắng nói: "Để tương thích với thiết bị cấy ghép, còn phải nghiên cứu phát minh một cái dụng cụ điện cơ có thể loại bỏ phân và nước tiểu, sau đó tách chiết hệ vi khuẩn đường ruột. Cân nhắc việc chúng ta sẽ không ở lại đây lâu, còn phải nghiên cứu phát minh một dây chuyền sản xuất thiết bị cấy ghép và dụng cụ tách chiết, huấn luyện y sư chuyên nghiệp có thể sử dụng thành thục các dụng cụ, cùng công nhân công nghiệp sửa chữa dây chuyền sản xuất. Chi phí vận hành và bảo trì sẽ cao hơn nhiều so với hai phương án trước."
"..."
Thôn trưởng do dự một chút, nhưng để tránh khỏi số phận đời đời kiếp kiếp ăn phân, ông vẫn kiên quyết gật đầu mạnh: "Chọn cái này đi. Còn về dụng cụ và dây chuyền sản xuất..."
"Ta có thể giúp một tay giải quyết."
Lý Ngang gật đầu: "Thiết bị cấy ghép hệ vi khuẩn đường ruột, nói trắng ra là một cái nút trĩ phức tạp hơn một chút. Còn dụng cụ loại bỏ phân và nước tiểu, thì phải dùng đến máy ly tâm và thiết bị loại bỏ khí, cùng với thiết bị kiểm tra hệ vi khuẩn tương ứng, để phòng ngừa việc cấy ghép phân và nước tiểu tùy tiện, gây ra phản ứng bài xích – quá trình sàng lọc và kiểm nghiệm, có nguyên lý tương tự như hiến máu, cũng cần có kiến thức y học nhất định, có thể nhận biết sự khác biệt và vấn đề. Các nhà nên dùng phân và nước tiểu của người thân trực hệ là tốt nhất, để giảm bớt những nguy cơ tiềm ẩn không cần thiết."
Liệu pháp cấy ghép phân và nước tiểu trong thực tế cần trải qua quá trình sàng lọc vô cùng nghiêm ngặt, cùng thảo luận kỹ lưỡng về các phương án thí nghiệm, chứ không thể làm tùy tiện. Tuy nhiên, thổ dân Thực Thi Quỷ ở thế giới này có tiềm năng và cường độ cơ thể cao hơn người bình thường ở thế giới hiện thực, và họ không lạm dụng kháng sinh, nên sẽ không xảy ra tình trạng "vô tình cấy ghép phải vi khuẩn kháng đa thuốc, dẫn đến chức năng miễn dịch của người nhận cấy ghép suy giảm, dễ bị nhiễm trùng".
Với tinh thần trách nhiệm cao, Lý Ngang kiên nhẫn giảng giải về những ưu nhược điểm và lưu ý của phương án này, vừa giảng giải vừa dùng luyện kim thuật tạo ra một cuốn sổ tay hoàn toàn bằng hình ảnh đơn giản, chi tiết đến từng bước thao tác – không dùng chữ viết, để phòng ngừa đối phương không hiểu sau khi hắn rời đi.
Sau khi giảng giải xong, Lý Ngang thở phào, nhìn thôn trưởng chậm rãi nói: "Theo phương án ta đưa ra, bệnh lão hóa sớm của các ngươi có thể được giải quyết, và sau khi cấy ghép hệ vi khuẩn đường ruột, những thôi thúc khát máu hỗn loạn trong mạch máu của Thực Thi Quỷ cũng có thể sẽ biến mất."
"Thật sự, cảm tạ ngài rất nhiều."
Thôn trưởng chân thành gật đầu lia lịa, có thể chữa trị bệnh lão hóa sớm, mà lại không cần ăn phân, cảm giác như từ Địa Ngục rơi ngược về Thiên Đường.
Ông ta dường như nghĩ ra điều gì, vỗ vỗ đầu, vẫy tay gọi một người lính canh không xa, sau khi người kia đến gần, ông ta ghé tai dặn dò vài câu. Người lính gật đầu, nhanh chóng rời đi. Thôn trưởng quay sang nhìn Lý Ngang, gật đầu nói: "Dũng giả đại nhân mời đi theo ta."
Thôn trưởng chống gậy, dẫn người chơi đến một căn nhà kho, ra lệnh cho lính canh mở cửa, để lộ ra bên trong một đống lớn trang bị và đạo cụ được phân loại và bày biện chỉnh tề.
"Đây đều là những vật phẩm đặc biệt mà thôn chúng ta đã dành dụựm từ trước, chỉ là do lâu năm không được tu sửa, kỹ thuật bị thất truyền, hoặc đơn giản là không còn ai biết cách sử dụng. Chỉ còn lại một số ít vật phẩm vẫn còn sử dụng được.”
Thôn trưởng có chút ngượng ngùng xoa tay: "Việc này thực ra là trái với quy tắc của tổ tiên, nhưng dũng giả đại nhân là ân nhân cứu mạng của thôn chúng ta, ngài có thể tùy ý chọn lấy bốn mươi vật phẩm trong kho hàng này."
p/s: Tác giả chơi ác thật, không đoán được luôn.