Ngọc Thị Xuân Thu

Lượt đọc: 5940 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 87
bắt trúng kế.

❊ ❊ ❊

Mĩ cơ nói tới đây, thản nhiên cười nói: “Thái tử yên tâm, thiếp gặp Lỗ cơ, nhất định sẽ xin lỗi nàng.” Mĩ cơ này rõ ràng là Ngô Tụ. Tề thái tử còn đang nhìn chằm chằm vào Ngọc Tử, hắn nhíu mày, ánh mắt như ngưng đọng. Trực tiếp nhìn chằm chằm vào con đường tắt, Ngọc Tử đang rất bận rộn, giọng vừa trong vừa giòn tan, nét mặt tươi cười, hắn cúi đầu mà nói: “Hồn không giống cố nhân….” Giọng của hắn rất nhẹ rất thấp, Ngô Tụ không nghe rõ, nàng tò mò đưa lỗ tai nhích lại gần Tề thái tử, không dám hỏi lại hắn.

Sau một lúc lâu, Tề thái tử phất phất tay, nói: “Trở về đi thôi!”

“Quay về?”

“Đúng.”

Bốn thùng sữa bán hết, trong tay hai cha con có một trăm hai mươi đao tệ, nếu không đưa cho tên quan lại kia ba mươi đao tệ thì thu nhập hôm nay được chừng một trăm bốn năm mươi đao tệ.

Ngồi trên xe bò, Ngọc Tử ngồi bên canh phụ thân, cười híp mắt nói: “Phụ thân, mặt trời đã xuống núi, chúng ta đi thuê một cửa hàng đi.”

Cung cười ha ha, nói: “Rất tốt.”

Xe bò không nhanh không chậm đi về phía một con đường tắt, đi qua đường tắt này là một con đường khác, Ngọc Tử nhớ mang máng, chỗ này có thể thuê một cửa hàng.

Xe bò vừa chạy vào, bên tai của Ngọc Tử truyền đến tiếng rao khàn khàn ồ ồ “Bán sữa đây, sữa ngon đây……”

A, lại cũng có người đang rao hàng! Ngọc Tử ngẩng đầu nhìn, người rao hàng kia chính là hán tử thuê cửa hàng nàng từng thuê. Hán tử kia kêu vài tiếng, mặt hơi ửng hồng mà giọng cũng nhỏ đi mấy phần.

Lúc này, bên cạnh của hàng của hắn, cũng truyền đến một tiếng rao “Bán đồ ăn ướp sẵn đây, đồ ăn ướp muối đậm đà đây” tiếng rao này, là của một người đàn bà trung niên.

Cung quay đầu, cười nói: “Con, từ đây ra đằng sau, có rất nhiều người rao hàng.”

Ngọc Tử cười cười, gật đầu nói: “Đúng, chuyện gì cũng thế chỉ cần có hiệu quả, tất có người làm theo.” Ngọc Tử khe khẽ nói: “Xem ra, nhất định phải tạo hiệu ứng nhãn hiệu mới được.” Phong trào theo sau sẽ càng ngày càng nhiều, phương pháp nấu sữa của nàng cũng không biết có thể giữ bí mật tới khi nào.

May mắn chính là, Ngọc Tử biết rõ, thông tin ở thời đại này truyền bá vô cùng vô cùng chậm. Cùng là một chiêu số, cho dù ở Lâm Truy dùng đến tả tơi, tới thành trì khác, quốc gia khác, có thể sao chép mà không có sai sót thì hơi khó.

Mua cửa hàng rất dễ dàng. Ngọc Tử có hơn một trăm đao tệ, ở một con đường tấp nập, sau khi thuê một của hàng nửa tháng rồi đem hai ba mươi đao tệ còn lại mua đậu nành và gạo, chuyển về nhà gỗ đang thuê. Ngọc Tử đem phương pháp nấu sữa tỉ mỉ nói cho Cung một lần, định bụng từ ngày mai, hai cha con chia nhau tiến hành song song, nấu thật nhiều sữa. Tranh thủ trong thời gian ngắn nhất kiếm được nhiều đao tệ nhất.

Chào Cung mà về, sắc trời đã tối muộn, bầu trời phía tây được ánh tà dương chiếu đỏ, cực kỳ tươi đẹp, Ngọc Tử thấy công tử Xuất không sai bảo cái gì, liền quay lại phía sau núi, chặt hơn mười cây trúc, làm ba mươi mấy ống trúc.

Khi nàng trở lại tẩm điện, ánh tà dương cuối cùng bắt đầu chìm vào phía chân trời, Ngọc Ngọc Tử đốt than bếp nấu nước, tiếp tục dùng nước ấm ngâm cái mũi sưng to của nàng.

Nàng cúi đầu, nghiêm túc ngâm nước.

Đột nhiên, trước mắt của nàng tối sầm lại, một người đi đến gần nàng. Tiếp theo một giọng nói cùng với câu hỏi nghi ngờ khó hiểu truyền đến, “Ồ, sao cơ lại nấu mặt trong đỉnh?” Than lửa dưới cái đỉnh vẫn còn đang cháy bừng bừng, như vậy trông thật giống nàng đang nấu mặt.

Lời nói này là giọng của một nam tử xa lạ.

Ngọc Tử cả kinh, vội vàng bụm mũi ngẩng đầu lên. Không đợi nàng nhìn rõ người tới là ai thì ngoài cửa điện đã truyền đến giọng của công tử Xuất “Hữu Sư, sao chậm chạp vậy?” Thiếu niên Hữu Sư này lớn tiếng trả lời: “Xuất, mĩ cơ của ngươi đang nấu mặt, thật là thú vị, để ta nhìn coi khuôn mặt của nàng ta!”

Còn nhìn mặt nữa, ta đâu phải là đồ chơi.

Ngọc Tử lén lườm một cái. Người tới quay lưng về phía cửa điện, gương mặt ẩn trong bóng tôi, nàng liếc mắt một cái, không nhìn rõ ngũ quan. Lập tức nàng hành lễ qua loa rồi tiếp tục bụm mũi, cung kính mà nói: “Xương mũi thiếp bị thương, dùng nước ấm ngâm cho khỏi.” “Ngâm nước ấm?” Người kia ha ha cười nói: “Thường nghe người giết gà nói, dùng nước nóng ngâm qua, lông con gà chỉ cần kéo một cái là sạch, lời của cơ, cũng là như vậy.”

Ngọc Tử cúi đầu, chán nản trả lời: “Quả đúng là lí lẽ này.” Người kia mừng rỡ, tay phải vỗ mạnh vào đùi. Trong tiếng bốp bốp, tiếng cười của hắn không dứt. “Xuất, vị cơ thiếp này cũng thật thú vị, nếu không, ngươi cho ta đi, lấy hai cơ thiếp của ta đổi lấy cơ thiếp này của ngươi.” Ngọc Tử cả kinh, nàng vừa lảo đảo lùi về phía sau một bước thì giọng nói lạnh lùng của công tử Xuất lại truyền đến, “Không đổi”.

Lúc này đây, hắn nói như đinh đóng cột, đương nhiên tiếng cười cũng không giống lúc trước, bộ dạng rất hiền hoà. Hữu Sư hừ nhẹ một tiếng, nói: “Không đổi thì thôi, hung dữ với ta làm gì?” Dứt lời, hắn nổi giận đùng đùng mà chạy ra ngoài.

Ngọc Tử thấy bóng dáng Hữu Sưđi xa, chờ lúc hắn chạy ra dưới ánh mặt trời, nàng mới nhìn rõ, đây là nam tử khoảng mười sáu mười bảy tuổi, còn chưa đội mão, cách ăn mặc như một đồng tử, tóc xõa hai bên.

Ngâm nước khoảng nửa canh giờ, lúc này Ngọc Tử không chỉ mũi mà cả khuôn mặt cũng bị nước ấm ngâm cho ửng hồng, ướt át xinh đẹp.

Nàng cầm lấy gương đồng, nhìn nhìn, phát hiện cái mũi so với buổi sáng thật sự là khá hơn phân nửa, có lẽ qua hai ngày sẽ lại khôi phục như cũ.

Lúc này, giữa gương đồng xuất hiện một bóng người. Người nọ ra phía sau nàng, tay phải kéo kéo tay áo của nàng, cắn môi, cúi đầu cầu xin: “Ngọc cơ, thuật dụ dỗ kia của ngươi, có thể dạy ta không?” Khuôn mặt thanh tú này chính là Hàn công chúa.

Ngọc Tử ngạc nhiên mà quay đầu, nói: “Ta không có…”

Không đợi nàng nói xong, Hàn công chúa đã nước mắt lưng tròng, nàng cúi đầu nức nở đưa tay nắm tay áo của Ngọc Tử, lau chóp mũi một cái, sau khi lau nước mũi, lúc Ngọc Tử trợn mắt há hốc mồm mà nhìn đến ngẩn người, nàng cầu xin: “Thuật của cơ, làm sao mới chịu dạy cho ta? Nghe nói ngươi thích vàng, ta cho ngươi vàng nhé?” Nói tới đây, Hàn công chúa lại hưng phấn, giọng của nàng cất cao, vội vàng mà nói: “Ngươi dạy ta thuật dụ dỗ, ta cho ngươi vàng, ta cho ngươi rất nhiều vàng!”

Rất nhiều vàng? Ngọc Tử hai mắt sáng ngời, lời cự tuyệt bên miệng muốn nói ra nhưng lập tức nuốt ngược về. Nàng ho khan một tiếng, hỏi: “Ngươi muốn học thuật dụ dỗ?”

“Đúng, đúng, ta ái mộ công tử Xuất, nhất định phải được như ngươi, làm hắn mỉm cười, đối xử dịu dàng.”

Lời này, Ngọc Tử không có nghe vào tai trong lòng của nàng, còn đang vang vọng mấy từ “Rất nhiều vàng”, nàng nuốt nuốt nước miếng, thì thào hỏi: “Nếu như dạy ngươi thuật dụ dỗ, ngươi cho ta bao nhiêu vàng?”

“Rất nhiều vàng, rất nhiều vàng.”

“Rất nhiều vàng là bao nhiêu vàng?”

“Nếu được công tử yêu thương, trăm vàng nghìn vàng cũng có!”

Trăm vàng nghìn vàng, tim thình thịch nhảy lên tận cuống họng, giữa sức hấp dẫn của vàng, nàng vẫn kịp thời bảo vệ được lý trí, hỏi: “Công tử có yêu thương ngươi hay không, ta không thể cam đoan, đúng, thuật dụ dỗ này, có thể dạy.”

Trong lời nói của nàng, trong con mắt lấp lánh có ánh lửa bùng cháy, “Ta muốn mười đĩnh vàng, thế nào?”

Hàn công chúa vui mừng mà nhếch miệng cười, nàng còn vui vẻ. “Tiếng vỗ tay “bốp bốp” thanh thúy vang lên, trong tiếng vỗ tay, giọng ai đó có chút lạnh, có chút thản nhiên từ cửa điện truyền đến, “Mười đĩnh vàng học được thuật dụ dỗ để quyến rũ ta? Ồ, giá cả này không cao. Đúng rồi, Ngọc cơ nếu có khả năng này, sao không lấy trăm vàng nghìn vàng để ta yêu thương nàng?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »