Ngọc Thị Xuân Thu

Lượt đọc: 6036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 3
nhận cha.

❊ ❊ ❊

Thật khó khăn mới thoát khỏi miệng hổ, gặp được người, thế nhưng, nàng vẫn phải ở lại nơi đáng sợ này như trước.

Ngọc Tử vừa hoảng sợ vừa cảnh giác, lập tức không nghĩ tới chuyện nghỉ ngơi nữa, cất bước đi theo hướng xe ngựa đã rời đi. Từ giờ đến tối, còn khoảng thời gian nửa ngày, đi theo vết xe ngựa của bọn họ, nói không chừng tới khi mặt trời lặn có thể tới được trong thành.

Hai bên cây cối vẫn cao lớn rậm rạp như trước, một cơn gió thổi qua, khiến cho nàng thấy vô cùng thoải mái khoan khoái. Thế nhưng lúc này, Ngọc Tử hoàn toàn không thích cái cảm giác thoải mái khoan khoái này, con đường gần rừng cây thế này, nhất định sẽ có thêm hổ xuất hiện, nàng thật không dám tưởng tượng, qua đêm ở chỗ này sẽ như thế nào.

Khi nàng đi được một canh giờ, hai bên nàng vẫn là rừng cây rậm rạp, mà lúc này, bụng nàng khẽ sôi ùng ục, hai chân vừa mềm nhũn lại vừa nặng như chì. Thật sự rất muốn, rất muốn được nghỉ ngơi. Dần dần, phía trước trở nên sáng ngời. Đúng rồi, cây cối trở nên thưa thớt, nàng đã đi ra khỏi rừng cây.

Ngọc Tử nhấc chân lên, người cũng có thêm khí lực. Đúng lúc này, một hồi tiếng người nói trầm thấp theo gió bay vào trong tai nàng. Có người! Ngọc Tử mừng rỡ! Bước chân nàng nhanh hơn, vội vàng đi đến hướng âm thanh truyền đến. Âm thanh xuất phát từ bên trái rừng cây, hết sức nhỏ. Ngọc Tử đi nhanh hai trăm bước, rồi rón ra rón rén tới gần phía người đó. Vừa rồi thiếu niên anh tuấn kia cảnh giác với nàng, khiến cho nàng chú ý rằng: có lẽ thói đời ở đây là phải đề phòng đối với người khác, nàng vẫn nên cẩn thận một chút. Đồng thời, lúc này nàng không khỏi nghĩ tới, từ xưa tới nay, kinh doanh kỹ viện vốn là một ngành sản xuất thịnh vượng, nàng còn là một cô gái tuổi thanh xuân tay trói gà không chặt, nếu gặp phải người có ý đồ xấu, thì chẳng phải là khóc không ra nước mắt sao. Băng qua cây cối dần dần thưa thớt, dần dần, trước mắt nàng xuất hiện những gò đất cao thấp khác nhau. À, đây không phải là gò đất, đó là những mộ phần san sát.

Âm thanh là từ phía ngôi mộ gần nhất truyền đến. Ban ngày ban mặt, ánh nắng rực rỡ, Ngọc Tử đối với những mộ phần này không có gì phải sợ. Bước chân của nàng nhanh hơn, cẩn thận bước vài bước đến gần chỗ người kia. Chỉ chốc lát, khuôn mặt người đó đã hiện ra trước mắt nàng.

Đó là một ông lão chừng năm mươi tuổi, trên trán đã đầy nếp nhăn, bởi vì gầy yếu, da trên mặt đã chảy xuống phía dưới. Trong đôi mắt đùng đục của lão chứa đầy nước mắt, trên mặt ngập tràn đau khổ.

Ngọc Tử nấp ở trong bụi cỏ, tỉ mỉ quan sát ông ta. Ông già trước mắt này, ngũ quan cũng không phải xấu, chắc là, khi tuổi còn trẻ cũng là một người đẹp trai. Y phục trên người ông ấy, giống như y phục trên người Hổ mà nàng vừa nhìn thấy, áo ngắn phía trên liền với y phục bên dưới, bên hông có đeo một thanh kiếm, trên đầu cũng đội mũ giống thế. Ông lão khóc thật sự thương tâm, ông ấy dùng khăn tay lau đi lệ nơi khóe mắt, dùng một loại khẩu âm mà Ngọc Tử hoàn toàn nghe hiểu được, giọng nói êm ái, trầm trầm thì thào thổ lộ, “Con của ta, con còn nhỏ như vậy mà đã rời khỏi nhân thế, cũng không từng thấy thế giới ngoài phạm vi năm dặm của Tề cung. Con của ta, con phụng sứ mệnh của quỷ thần giáng sinh tới bên cạnh ta, vì sao lại vội vàng rời đi như vậy? Là đức hạnh của ta còn không đủ sao? Khiến cho con không muốn ở lại bên cạnh ta, khiến cho con để cho cha già này cô đơn ở lại thế gian, nếm trải cơ khổ và bất lực của thế gian hay sao? Con của ta, con của ta, con của ta…”

Ông lão khóc không thành tiếng. Ngọc Tử nhìn thấy ông ấy chậm rãi nằm xuống đất, mặt dán sát trên cỏ xanh trước mộ phần, nước mắt rơi thành chuỗi. Lúc này, một trận gió lạnh thổi tới, thổi lên quần áo giầy rơm mới vừa được đốt ở trước mộ phần, bụi đen kia cuốn lên rơi xuống khắp đầu, khắp người ông lão.

Ngọc Tử nhìn thấy, nước mắt cũng rơi như mưa. Tôi cũng biến mất như vậy, cũng không biết cha tôi mẹ tôi, hiện tại sẽ đau lòng tới như thế nào? Nước mắt mới rơi xuống, đau xót giống như hồng thủy ào ào lao tới, muốn ngăn cũng không ngăn được.

Ông lão cảnh giác ngẩng đầu. Ông ta nhìn bốn phía xung quanh, quát: “Người nào đang khóc?” Tiếng quát của ông ấy vừa vang lên, liền nhìn thấy trong bụi cỏ ở phía đông, một cô gái khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi nước mắt đầy mặt đang đứng.

Người thiếu nữ trước mắt này, mặc cẩm y quý nhân mới có, làn da trắng mịn, ngũ quan đẹp đẽ, vừa thấy là biết xuất thân bất phàm. Thế nhưng, trên chân nàng, là một đôi guốc gỗ phủ đầy bụi đất, đầu tóc thì rối bù, vừa nhìn đã biết rất lâu rồi không rửa mặt chải đầu. Dưới chiếc váy gấm có vài chỗ rách, hiển nhiên là bị cỏ dại nhiều lần cào rách, trên gương mặt trắng mịn là nước mắt giàn giụa, ánh mắt lộ vẻ bất lực và bi thương.

Nhìn thấy cô gái này, trong lòng ông ấy mềm nhũn, nhìn thoáng qua tả hữu một lần, hỏi “Kiều Kiều từ đâu đến vậy? Vì sao lại một thân một mình ở nơi hoang dã này?” Giọng nói của ông ấy vô cùng ôn hòa.

Ngọc Tử vừa khóc vừa nói: “Cháu không biết. Sáng sớm tỉnh lại, cháu đã thấy mình xuất hiện ở nơi hoang dã. Cháu, cháu không biết mình là ai, cũng không biết tại sao lại xuất hiện ở nơi đó.” Lí do thoái thác cũ rích này, là Ngọc Tử chuẩn bị suy nghĩ khá lâu mới ra. Ngọc Tử vẫn không phát hiện ra, từ sau khi nàng tỉnh lại, phàm là gặp được người ngoài, giọng nói của nàng sẽ thay đổi, từ giọng nói vùng Hồ Nam của nàng, biến thành là lạ như thế này, âm điệu êm ái mà chậm rãi.

Ông lão nhìn nàng, ánh mắt càng ôn hòa, ông thì thào nói: “Cô nhất định là người nhà giàu, khi ta còn trẻ, cũng từng gặp cô gái tuổi còn trẻ lại xinh đẹp như cô nương vậy, bị người ta vứt bỏ ở nơi hoang dã. Tất cả những người đó, đều chẳng còn chút sức lực nào, cũng chỉ có một kết cục là chết.”

Ông lão mới nói tới đây, Ngọc Tử đã đi đến trước mặt ông, bịch một tiếng, Ngọc Tử quỳ rạp xuống đất. Nàng quỳ gối trước chân ông lão, ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ nhìn ông, cầu xin: “Ông ơi, cầu xin ông thu nhận cháu. Nơi này trời đất bao la, cháu, cháu không biết phải đi đâu!” Nàng nói tới đây, bỗng nhiên lại thêm bi thương, không nén được, che mặt, lớn tiếng khóc.

Lúc này nàng khóc, hiển nhiên là chạm tới đáy lòng ông lão. Ông đưa tay xoa đầu Ngọc Tử, từ ái nói: “Đứa bé ngốc, đứa bé ngốc, hà tất phải bi thương như thế?”

Trong sự an ủi của ông ấy, tiếng nghẹn ngào của Ngọc Tử càng thêm vang dội. Ông lão đưa mắt nhìn nấm mồ trước mặt, lại đưa mắt nhìn Ngọc Tử, trong cặp mắt đùng đục của ông, có chút sương mù. Ông ngẩng đầu lên, giơ hai tay hướng phía bầu trời kêu lên: “Con của ta, là con của ta làm sao? Là con thương ta một mình cô đơn khổ cực, nên ban cho ta một đứa con gái sao? Là con của ta làm sao?”

Ngọc Tử nghe thấy, tiếng khóc ngừng lại, ngẩng đầu khỏi mặt đất một chút, rồi dập đầu thật mạnh, kêu lên: “Con gái xin bái kiến phụ thân, con gái bái kiến phụ thân.”

Ông lão lấy khăn tay lau đi nước mắt trên mặt, bước lên nâng Ngọc Tử dậy, thở dài: “Đứa bé ngốc, con đột nhiên xuất hiện ở trước mộ phần con ta, lại không biết bản thân mình là ai, đây chính là ý trời. Ý trời muốn con trở thành con gái của ta, điều đó không thể trái được, nếu không sẽ có điềm xấu. Con à, con dập đầu thêm ba lần nữa đi, từ nay về sau, ta là cha con, con là con gái ta.”

Ngọc Tử nghe vậy, vội vàng dập đầu thêm ba lần trước ông lão. Dập đầu xong, ông lão vội vàng nâng nàng dậy. Ông quan sát Ngọc Tử, trìu mến nói: “Con của ta, con một thân một mình ở nơi hoang dã này, nếu chẳng may gặp bọn bất lương, chắc chắn bị bọn họ bắt đi, không bị làm nô lệ, cũng bị đưa vào quán kỹ nữ. May mà con gặp ta.”

Ngọc Tử nghe đến đó, liên tiếp gật đầu.

Ông lão còn nói thêm: “Con à, con mặc dù mặc xiêm y của người giàu, nhưng con đột nhiên xuất hiện ở nơi hoang dã này, nhất định là bị người ta vứt bỏ. Con tạm thời theo lão phu trở về, một ngày nào đó nếu tìm được kí ức, gặp được người thân, con đương nhiên có thể bỏ ta đi, không cần phải nhớ mong ta.”

Ngọc Tử liên tục lắc đầu, quyết đoán nói: “Một ngày làm cha, cả đời làm cha.”

Ông lão nghe vậy, vô cùng cảm động, trong đôi mắt đùng đục của ông, ứa ra hai giọt nước mắt, Cúi đầu lau đi nước mắt, ông lão nghẹn ngào nói: “Nếu thật sự là như thế, con đúng là do con ta thương ta một mình cô quạnh, gửi tới cho ta.”

Ngọc Tử cúi đầu, âm thầm nghĩ: tôi trở thành con gái của ngài, có phải do con của ngài gửi tới hay không, tôi đây không biết. Nhưng tôi biết, tôi là một khách tha hương, hành tẩu không mục đích ở thế gian mênh mông này, cần một chốn dung thân. Tôi cần người hiền lành thiện lương như ngài, lại có chút kiến thức. Sở dĩ phán đoán ông già này có kiến thức, là Ngọc Tử nghe được ông ta nói ông ta đã từng ở cung Tề.

Ngọc Tử là người trời sinh đã có giác quan thứ sáu nhạy bén, phán đoán đầu tiên của nàng là ông lão này hiền lành thiện lương, tiếp đó nhanh chóng dứt khoát “dựa vào” ông ấy. Hai người khóc lóc một lúc, ông lão đưa ột đôi giầy rơm, bảo Ngọc Tử đốt ở trước ngôi mộ, rồi ở trước ngôi mộ gọi vài tiếng “Đại huynh”. Sau đó, hai người dìu nhau, đi từng bước một ra ngoài.

Trên đường ngoài bìa rừng, có đỗ một chiếc xe lừa tồi tàn cũ nát. Xem ra, đó chính là chiếc xe mà ông lão đã đi tới đây. Hai người trèo lên xe lừa, ông lão ngồi ở vị trí lái xe, chiếc roi dài vung lên, một tiếng hét to, chiếc xe lừa liền chậm rãi chuyển động. Ông lão có vẻ rất vui vẻ, vừa điều khiển xe lừa, vừa cười nói: “Con à, phụ thân của con, trước đây đã ở trong hoàng cung Tề quốc hầu hạ hầu hạ hai vị Tề vương, đã được ba mươi năm đấy.”

Ba mươi năm? Vậy sao lại sa sút đến nông nỗi phải gian nan kiếm kế sinh nhai như thế này? Ngọc Tử đang suy nghĩ, ông lão còn nói thêm: “Phụ thân vốn xuất thân là nô lệ, Mông tiên vương rất yêu thích, nên ban cho làm thứ dân, sau lại thăng lên thành kẻ sĩ*. Trong ba mươi năm này, phụ thân luôn được quân vương ưu ái.” Ông ấy nói tới đây, thở dài một tiếng, giọng nói thấp xuống rất nhiều, “Nhưng mà, phụ thân cuối cùng cũng chỉ là một bế nhân**, không có đất phong, không có gia thần. Tiền tài tuy nhiều, nhưng vừa ra khỏi hoàng cung, đều bị kẻ xấu cướp đi. Kẻ xấu đó, kẻ xấu đó…” Nói tới đây, giọng nói đầy căm hận, không cách nào nói tiếp được nữa.

*Kẻ sĩ: người có học thức.

**Bế nhân: người có thân phận thấp hèn nhưng được vua yêu thích.

Ngọc Tử đặt bàn tay lên bả vai ông lão, nhẹ giọng nói: “Phụ thân, chuyện đã qua rồi, không cần nghĩ tới nữa.”

Ông lão liên tục gật đầu, cầm khăn tay lau khóe mắt, thấp giọng nói: “Đã qua, đã qua. Vợ của ta, con của ta, đều là quá khứ. Chỉ có ta vẫn còn sống, nhưng mà, hiện tại ta lại có thêm một đứa con gái, ta lại có một đứa con gái.” Ông ấy nói đến đoạn sau, giọng nói đã càng lúc càng thêm phấn chấn.

Ngọc Tử nhìn ông lão lúc thì bi thương, lúc thì vui mừng, không khỏi nhớ tới cha mẹ hiền lành chất phác của mình cả đời sống ở vùng nông thôn, trong lòng lại thấy đau xót.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »