Ngọc Thị Xuân Thu

Lượt đọc: 5875 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 80
bày kế.

❊ ❊ ❊

Ngọc Tử hít sâu một hơi, hai tay chắp lại nhìn về phía công tử Tử Đê, chậm rãi nói: “Thần sở dĩ tới đây, là vì nghe nói công tử gặp nạn.”

Công tử Tử Đê ngẩng đầu nhìn Ngọc Tử. Mờ mịt mà nhìn chằm chằm vào nàng, hắn lắc lắc đầu, thở dài: “Nỗi khổ của ta, không người nào có thể hiểu nỗi.”

Dứt lời, hắn cúi đầu ngồi lại xuống sập, khi hắn ngồi xuống, bờ vai của hắn khe khẽ run run, có tiếng nghẹn ngào khe khẽ truyền đến. Đường đường là thái tử một quốc gia, lại là người làm cái trò khóc lóc ngay trong “lần đầu gặp mặt” nàng như vậy.

Ngọc Tử thầm than một tiếng.

Nàng tự ý đi tới trước mặt công tử Tử Đê, ngồi xuống sập.

Sau khi ngồi xuống, nàng nhìn công tử Tử Đê, nói: “Thần biết, Tần Lỗ muốn tấn công Tề, Ngụy ượn đường. Công tử là thái tử nước Ngụy, nhất định sẽ nhận đủ cơn thịnh nộ của Tề vương.”

Nàng nói đến đây, công tử Tử Đê càng nghẹn ngào, hắn lấy tay áo che miệng, khóc thút thít.

Ngọc Tử chờ lúc tiếng khóc của hắn dần ngừng lại thì mới nói tiếp: “Nhưng công tử bây giờ cũng không phải là đã rơi vào đường cùng! Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng!”

Thở hắt ra một tiếng, công tử Tử Đê nâng khuôn mặt đầy nước mắt nhìn nàng. Khuôn mặt như lê hoa đái vũ này, quả thực đẹp kinh người, rực rỡ đến độ khiến Ngọc Tử không tự chủ được mà phải nghiêng đầu đi không dám nhìn thẳng.

Ngọc Tử lại lần nữa hít sâu một hơi, cho đến khi nàng cảm thấy vẻ mặt của bản thân đã đủ nghiêm túc thì mới quay đầu nhìn công tử Tử Đê, “Xin hai bên…”

Công tử Tử Đê tinh ý, hắn khàn giọng phất phất tay, “Lui ra, đều lui cả ra đi.”

Mọi người trong điện nhất nhất rời đi. Bọn họ vừa ra khỏi cửa điện, một kiếm khách đi lên, sau khi hắn nhìn Ngọc Tử chăm chú một hồi rồi quay đầu lại nhìn Cung cúi đầu không nói, ngổn ngang trăm mối mà trừng mắt nhìn một cái.

Khi mọi người rời đi, công tử Tử Đê liền bước ra khỏi sập, tới gần Ngọc Tử hai bước, vội vàng mà nói: “Xin quân chỉ dạy…” Mới nói được đến đấy, giọng hắn khàn khàn, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Ngọc Tử, thì thào: “Quân trông rất quen mặt.”

Ngọc Tử không để ý đến điều này, nàng nhìn thẳng vào ánh mắt của công tử Tử Đê, gằn từng tiếng mà nói: “Họa lần này của công tử, nguyên nhân chính là vì chuyện Tề vương dựa vào việc Ngụy quốc ượn đường, giận cá chém thớt lên công tử. Công tử tại sao không cầu kiến Tề vương, thể hiện lòng trung thành?”

Khi công tử Tử Đê nghe thế, lắc lắc đầu, khàn khàn giọng mà nói: “Hôm nay mới diện kiến, vô dụng.”

Ngọc Tử cười sâu xa, nàng chậm rãi nói: “Công tử khóc cầu ngài, tất nhiên là vô dụng.” Dừng một chút, nàng tăng thêm ngữ khí, “Nếu như công tử diện kiến Tề vương, nói với ngài, người có một kế có thể khiến Tần Ngụy nảy sinh hiềm khích, Tề vương lúc đó sẽ làm thế nào?”

Công tử Tử Đê trợn to hai mắt, hắn nhìn chằm chằm vào Ngọc Tử. Hắn nhanh chóng đứng dậy, vái thật sâu với Ngọ Tử rồi run giọng nói: ” Xin tiên sinh cứu ta.”

Ngọc Tử cười cười, nàng nâng hắn dậy, nói: “Công tử xin hãy lắng nghe.”

“Vâng.”

“Công tử đến gặp mặt Tề vương, hiến kế phản gián: Tề vương tung tin đồn cho người Tần, nói: Tề và Ngụy sớm đã có ước định. Ngụy cho Tần mượn đường, là muốn đến khi Tần và Tề đại chiến sẽ đồng thời đột nhiên chặn đường đi của Tần. Tới khi đó, Tần không còn đường về nước, khi lương thảo dùng hết cũng chính là lúc diệt vong.”

Tần mượn đường tấn công Tề, trên binh pháp là phạm vào sai lầm trầm trọng. Trước kia khi Ngọc Tử xem TV từng nghe được từ “Xa thân gần đánh*” nhiều lần. Mấy ngàn năm qua, các quốc gia đều tuân theo một truyền thống, đối với các quốc gia ở xa mình thì giao hảo, đối với các nước láng giềng, liền tấn công đề phòng.

* xa thân gần đánh, giao kết nước xa, tấn công nước gần (liên kết với nước xa, tấn công nước gần. Vốn là chính sách ngoại giao của nước Tần thời Chiến quốc, nước Tần dùng chính sách này mà thống nhất sáu nước, lập nên một vương triều thống nhất. Sau này, dùng chỉ thủ đoạn đối nhân, xử thế)

Mà vượt qua nước láng giềng đi tấn công các quốc gia phương xa, là mất nhiều hơn được. Khi Ngọc Tử vừa nghe đến Tần, Lỗ công Tề, cảm giác có chỗ không thỏa đáng.

Công tử Tử Đê khẽ “A” một tiếng, chỉ trong chớp mắt, nét mặt của hắn đã tỏa sáng, vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc.

Cho dù hắn không có nhiều kiến thức chính trị, khi nghe đến kế sách này của Ngọc Tử cũng lập tức hiểu được rằng bản thân được cứu rồi. Hắn là một công tử nước Ngụy, dâng lên một mưu kế bất lợi cho Ngụy, đủ để chứng minh bản thân là trung thành.

Thấy công tử Tử Đê vui mừng, Ngọc Tử âm thầm thở dài một hơi, thầm nghĩ: việc này nếu như xử lý không thoả đáng, công tử Tử Đê ngươi sẽ hoàn toàn đắc tội với mẫu quốc Ngụy quốc của mình. Ai da, ta trong bụng chỉ có cách này mà thôi, thật sự không có cách nào nghĩ ra một kế sách hoàn mỹ hơn.

Khi Ngọc Tử âm thầm thổn thức thì công tử Tử Đê đã đứng lên.

Hắn xoay người nhìn ra phía ngoài, vừa đi, hắn vừa vội vàng nói: “Ta, ta phải nhanh chóng cầu kiến Tề vương.”

Mới vừa vọt tới ngoài cửa, hắn liền dừng bước, quay đầu nhìn về phía Ngọc Tử, thi lễ thật cung kính, xấu hổ nói: “Tiên vương đã cứu mạng cho ta, Tử Đê vô cùng cảm kích. Xin tiên vương đợi chút. Khi công tử trở về, nhất định lấy lễ đón tiếp quốc sĩ để đãi tiên vương.”

Lễ đón tiếp quốc sĩ?

Ngọc Tử hoảng sợ, nàng theo phản xạ mà nói: “Không cần không cần. Người chỉ cần cho ta một ít hoàng kim, không, không đúng, ngươi chỉ cần cho ta một người mà thôi.” Đầu óc của nàng, cuối cùng từ giữa ánh vàng rực rỡ hấp dẫn của hoàng kim mà dần tỉnh táo lại. Lập tức, Ngọc Tử nhìn về phía công tử Tử Đê, vái dài rồi nói: “Khi quân gặp Tề vương, không thể nói kế sách này do ta dâng lên được.”

Chuyện quốc gia này và quốc gia kia quan hệ lẫn lộn như vậy, nàng không muốn liên lụy vào. Vạn nhất dẫn dụ thích khách tới thì làm sao bây giờ?

Quan trọng là, kế sách này hiệu quả như thế nào,còn không biết. Hiện tại chào giá cao, đến lúc đó khó mà ăn nói.

Xuất thân tiểu thị dân, Ngọc Tử quen ngày ngày yên ổn, chỉ muốn làm một con rùa đen giàu có vui vẻ, trong nháy mắt nghĩ tới hơn mười lý do, đều chỉ muốn trở thành một người “không phải là cao nhân một đời.”

Công tử Tử Đê thi lễ thật sâu, cất cao giọng nói: “Xin nghe lệnh!”

Giọng hắn cất lên thật thanh thúy: “Người đâu!”

“Vâng.”

“Lấy một mâm hoàng kim đến đến.”

Hoàng kim đó, nàng có hoàng kim rồi. Thoáng ồn ào một chút, Ngọc Tử nuốt nước miếng.

Lúc này, công tử Tử Đê nhìn về phía nàng, hỏi: “Quân tìm người nào? Là Yến cơ mới nhập phủ sao? Phu nhân này có sắc đẹp khuynh quốc, lại là xử nữ. Ta đem nàng cùng với bảy mĩ cơ đến, đều đưa hết cho quân.”

“Không cần không cần.” Ngọc Tử xua tay lia lịa, cười nói: “Ta chỉ cần một thực khách bên cạnh công tử tên là Cung.”

“Được.”

Giọng hắn vang lên, quát: “Mời Cung vào.”

Ngoài điện, mọi người ngẩn ra, người gác cổng kia quay đầu nhìn về phía Cung, cười lạnh nói.

“Lão tẩu, to chuyện rồi, công tử nổi giận rồi!”

Cung không trả lời, hắn chỉ là nghi hoặc mà nhìn về phía trong điện, giờ khắc này, vẻ mặt của hắn thực sự không hề hoảng loạn. Tiến của một kiếm khách, “Nghe giọng công tử vui mừng, cũng không tức giận.”

Cung cất bước đi vào trong điện, hắn lo lắng nhìn thoáng qua Ngọc Tử, thấy nàng tươi cười, vừa nghi hoặc nhưng trong lòng cũng an ổn lại. Hắn hai tay chắp lại, nói: “Bái kiến công tử.”

Công tử Tử Đê nhìn về phía Ngọc Tử, cười nói: “Cung lão? Từ nay về sau, vị tiên sinh này là chủ nhân của ngươi.”

Hả?

Lúc này, miệng Cung há hốc có thể nhét vừa một quả trứng chim. Hắn nhìn chằm chằm Ngọc Tử, môi giật giật, rất muốn tiến lên hỏi thăm nhưng rồi lại do dự.

Lúc này, một kiếm khách đang cầm một cái khay bước vào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang