Ngọc Thị Xuân Thu

Lượt đọc: 5869 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 83
tái đấu.

❊ ❊ ❊

Đối mặt với ánh mắt nén giận của Hàn công chúa, nụ cười trên mặt của Ngọc Tử cuối cùng cứng lại. Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt u oán mà nhìn công tử Xuất. Nhìn nhìn, Ngọc Tử lại cúi đầu xuống, lấy tay áo che khuôn mặt, cúi đầu khóc: “Thiếp thân là cơ thiếp, vì là nữ nhân Lỗ quốc, biết chữ biết lễ, mới được công tử coi trọng, mang theo bên cạnh.” Những lời này, là giải thích cho Hàn công chúa và các nữ nhân khác nghe. Lập tức, Hàn công chúa liền tỏ vẻ bừng tỉnh. Ngọc Tử cúi đầu, với tay áo lau lau khóe mắt, còn cúi đầu khóc. “Đúng, thiếp là cơ thiếp, sao xứng cùng công chúa ở chung một phòng?” Nói tới đây, nàng nhìn công tử Xuất rồi chậm rãi quỳ xuống, dập đầu xuống đất, khóc lóc cầu xin: “Thiếp nguyện quay về ở chỗ cũ, cầu xin công tử tác thành.”

Đến lúc này, Hàn công chúa nhìn về phía Ngọc Tử, trong ánh mắt đã rất vừa lòng. Nàng cho rằng dưới tình huống này không ai chú ý nên nhếch miệng cười, cười đến mức cực vui vẻ cực vừa lòng, thầm nghĩ: coi như người thức thời.

Ngọc Tử quỳ trên mắt đất, tiếng khóc đứt quãng, khóc hết sức chân thật.

Nàng đang chờ câu trả lời của công tử Xuất.

Nàng đã nghĩ, dưới tình huống như vậy, hắn còn không để nàng quay về ở chỗ cũ. Hứ! Nàng còn lâu mới thích bị kẹp ở giữa một đám nữ nhân, tranh ân sủng nhé.

Công tử Xuất cuối cùng cũng mở mắt.

Hắn lẳng lặng mà đánh giá Ngọc Tử, khóe miệng khẽ nhếch, cười như không cười.

Hắn nhìn nàng chằm chằm, nhìn nàng chằm chằm, sau đó, hắn quay đầu lại tiếp tục nhắm mắt.

Hắn đúng là không thèm quan tâm đến lý lẽ của Ngọc Tử!

Ngọc Tử dập đầu trên đất như vậy, rất không thoải mái. Hơn nữa, khóc lóc thế này, chỉ khóc hai tiếng còn có thể, nếu khóc nhiều hơn thì lại rất mệt.

Chết tiệt, vì sao hắn còn không mở miệng?

Hàn công chúa chớp chớp mắt, chờ mong nhìn công tử Xuất, giống như Ngọc Tử, đang đợi hắn mở miệng.

Mà công tử Xuất nhắm hai mắt, bộ dạng nhàn nhã, rất nhàn nhã…

Thời gian trôi qua, tiếng đồng hồ cát chảy, ở thời điểm này có vẻ rất rõ ràng.

Chờ chờ, Hàn công chúa bại trận đầu tiên. Nàng mếu máo, buồn bã cúi đầu, tiếp tục thỉnh thoảng lại đấm chân cho công tử Xuất.

Ngọc Tử cũng muốn bại trận, nhưng nàng không thể, nàng phải cứng rắn lên.

Tới lúc này, nàng sao còn không hiểu tính toán của công tử Xuất? Người này chơi xấu! Lại không để ý đến chuyện này! Thôi đi! Ta khinh!

Dập đầu xuống đất rất lạnh, đây chính là mùa đông mà, hàn khí dưới mặt đất, từng đợt truyền đến trán. Quan trọng nhất là cúi đầu như vậy, cổ của nàng cứng ngắc, đau quá, máu chảy ngược, làm hại hai tai nàng ong ong.

Còn nữa, nàng không khóc nổi nữa…

Ngọc Tử cứng người một lúc lâu rồi chậm chậm rãi rãi ngẩng đầu lên.

Sau đó, nàng lén lén lút lút ngồi thẳng dậy.

Sau khi ngồi thẳng, Ngọc Tử vẫn làm làm tịch. Nàng dùng tay áo nhẹ nhàng lau lau khóe mắt. Quay đầu giống như con chuột thập thò, lén lút đi qua trước bếp than. Lúc này, rượu kia sớm đã mở, mĩ cơ kia đã lấy ra, trước khi đi, nàng còn khinh bỉ nhìn Ngọc Tử một cái.

Ngọc Tử nhìn thấy ánh mắt xem thường của mĩ cơ kia.

Nàng hừ nhẹ một tiếng ở trong lòng, mệt mỏi thầm nghĩ: ngươi còn khinh bỉ ta! Có bản lĩnh, ngươi cùng tên kia giao đấu thử xem?

May mắn chính là, công tử Xuất có mặt vào lúc này không trách nàng chưa được phép đã tự tiện đứng dậy.

Sau khi đau khổ, Ngọc Tử đột nhiên phát hiện, hết chuyện này lại đến chuyện khác. Rượu cũng nấu được rồi, dựa theo lệ thường, nàng cần phải trở lại quỳ bên cạnh chân công tử Xuất.

Nhưng mà, nơi đó vẫn không có chỗ của nàng!

Lần này, Ngọc Tử cũng bất chấp xấu hổ. Nàng lén lút liếc mắt nhìn công tử Xuất một cái.

Ngay khi nàng liếc mắt một cái, công tử Xuất vừa lúc mở mắt ra, lập tức, chuẩn xác mà đón lấy sóng mắt của nàng!

Hắn cong môi cười.

Hắn như đang nhịn cười.

Ngọc Tử hoài nghi, lại nhìn về phía hắn.

công tử Xuất liếc về phía cái trán hơi thâm của của nàng, môi cong lên, sau khi cho nàng một nụ cười cực kỳ sáng lạn, Ngọc Tử hít thở sâu, giong nói thanh nhã của hắn vang lên trong đại điện u tối, “Ngọc Tử, lại đây.”

“Vâng.”

Ngọc Tử đứng lên, chầm chập đến gần hắn.

“Ngồi trong lòng ta.”

A!

A! A! A!

Vù một tiếng, bốn nữ nhân đồng loạt ngẩng đầu lên.

Ngọc Tử khó khăn khép lại cái miệng nhỏ nhắn, miễn cưỡng cười, đối công tử Xuất đang ôn nhu nhìn về phía mình, thì thào đáp: “Vâng.”

Lúc này, nàng đáp “Vâng” mà không phải đáp “Dạ”, là muốn nói cho các nữ nhân, nàng là bị bức bách, đây là lệnh cưỡng chế!

Các nàng hiển nhiên không cảm nhận được sự khổ sở của nàng. Các nàng oán hận mà nhìn nàng chòng chọc một cái, cúi đầu.

Nàng chậm rãi mà di chuyển từng bước một, rì rì xoay người, rì rì mà đem cái mông, đặt vào lòng công tử Xuất.

Vừa tiếp xúc với cái ôm ấm áp của hắn, Ngọc Tử cứng đờ người.

Mà lúc này, một tay hắn đặt trên thắt lưng của nàng. Tay phải của công tử Xuất cầm ly rượu, tay trái ôm nàng trong lòng, đến lúc đem Ngọc Tử cứng ngắc hoàn toàn đặt vào trong lòng, hắn mới cúi đầu, ánh mắt trìu mến mà nhìn về phía cái trán của nàng, hơi thở thở ra nhè nhẹ từng đợt khiến tóc gáy nàng dựng đứng, thấm vào lỗ chân lông của nàng. “Sao lại cứng người như vậy? Hả.”

Lời nói ôn nhu như nước, hắn còn vươn tay trái cao quý thon dài của hắn, khẽ ấn lên trán nàng.

Lần này, Ngọc Tử có thể thề: nàng thực sự nghe được tiếng nghiến răng của Hàn công chúa!

Ngọc Tử nhắm hai mắt lại, nhưng khi nàng nhắm mắt lại, nàng phát hiện, tiếng tim đập mạnh mẽ của công tử Xuất trong y phục của hắn xuyên qua lưng của nàng, truyền vào trong tai nàng, cùng đập theo tim nàng.

Ngọc Tử phát hiện, cổ họng của mình khô khốc. Nàng vội vàng mở mắt ra, cử động nhỏ cũng không dám.

Giữa tiếng “Thình thịch” mạnh mẽ, đột nhiên, một tiếng nghẹn ngào nho nhỏ vang lên trong điện.

Ngọc Tử ngẩn ra, nàng tò mò cúi đầu.

Công tử Xuất nhíu mày, theo tiếng vang nhìn lại.

Người phát ra tiếng nghẹn ngào chính là Hàn công chúa.

Nàng cúi đầu, vừa khóc thút thít lại thỉnh thoáng đấm đấm chân cho công tử Xuất. Đến lúc này, Ngọc Tử mới phát hiện, Hàn công chúa đang đấm chân, dùng sức cực kỳ không đều, khi nặng khi nhẹ, còn xoa xoa về phía cơ bắp quan trọng kia. Trời ạ, công tử Xuất lại có thể luôn luôn làm bộ dạng dường như không có việc gì! Thật đúng là khó nhọc!

Hàn công chúa khóc rất nhiệt tình, nàng đấm vài cái, liền lấy tay áo lau lau nước mắt, sau đó, đem đấm đấm cho công tử Xuất. Chỉ một thời gian, Ngọc Tử liền thấy trên y phục màu ngọc thạch của công tử Xuất, có vài chỗ ươn ướt.

Việc này công tử Xuất cũng có thể nhẫn nhịn? Bội phục bội phục!

Ngay khi Ngọc Tử bội phục đến độ quên mất tim đang đập loạn thì Hàn công chúa đột nhiên oa oa khóc lớn lên. Giữa tiếng khóc lớn, nàng đúng là khó nhịn, vội lùi lại!

“Ầm.”

Cùng lúc với tiếng đánh nặng nề truyền đến là tiếng kêu nhịn đau!

Ngọc Tử đang xem diễn, cái mũi nhỏ bị cái gáy của Hàn công chúa đập vào. Lần đụng này rất nặng, lập tức, nước mắt của nàng liền ào ào rơi xuống. Tuy vừa rồi nàng giả bộ khóc lâu như vậy nhưng ngay cả một giọt nước mắt cũng không có.

Lần này đụng phải quá nặng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngọc Tử đau đến vặn vẹo, cái mũi nhanh chóng bị bầm tím.

Mà công tử Xuất ôm lấy nàng, khi bị Ngọc Tử đụng phải, lập tức đẹp mắt mà nghiêng người qua bên, thả Ngọc Tử bị tấn công ra.

Hắn liếc mắt nhìn Ngọc Tử đang nước mắt ràn rụa, mũi càng ngày càng xanh, không đành lòng, nhắm mắt lại quay đi. Đương nhiên, nếu như khóe miệng của hắn chưa từng nhếch lên, nụ cười không xán lạn như vậy thì rất có thành ý.

Hàn công chúa từ từ đứng lên, sau khi đụng cho Ngọc Tử thất điên bát đảo như vậy, quay người lại, nâng váy, lấy tay áo che mặt, khóc lớn mà chạy ra khỏi cửa điện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »