Ngọc Thị Xuân Thu

Lượt đọc: 6042 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 5
nhà.

❊ ❊ ❊

Chiếc xe lừa càng chạy càng sâu vào trong ngõ nhỏ. Chỉ chốc lát sau, trong tầm mắt Ngọc Tử xuất hiện một bức tường bằng đá, bên ngoài bức tường mọc đầy cỏ dại, ngay cả trên tường cũng mọc đầy rêu xanh. Xe lừa dừng lại ở cửa lớn hình vòm ngoài bức tường.

Cung nhảy xuống xe lừa, đẩy thật mạnh chiếc cổng vòm, kẽo kẹt một tiếng, một loạt nhà gỗ cổ xưa giữa đám cỏ dại và cây cối xuất hiện ở trong tầm mắt Ngọc Tử. Mười gian nhà gỗ, tạo thành một hình vòng tròn. Ở tâm vòng tròn có một cái giếng và một cái bếp ở ngoài trời. Ngọc Tử nhìn ngó quan sát, cảm thấy là có điểm quen mắt, nàng cúi đầu nhìn hồi lâu, cũng không nhìn ra là quen mắt ở chỗ nào.

Nàng không biết, nhà gỗ là phổ biến nhất trong thời đại này, đồng thời trong mấy ngàn năm lịch sử, cũng là ảnh hưởng lớn nhất tới âm dương và kiến trúc của Trung Quốc.

Nhà gỗ rất cũ kỹ, giống như tường bao, nơi nơi đều loang loang lổ lổ, chỗ nào cũng đều có lỗ thủng lớn, từ cửa phòng rách nát nhìn vào bên trong, là có thể nhìn thấy bên trong tích tụ một lớp bụi thật dày. Dù là như thế, Ngọc Tử vẫn liếc mắt một cái là nhìn ra, nơi này trước kia cũng từng phồn hoa. Chỗ có cỏ dại và cây cối rậm rạp kia, trước kia nhất định là một hoa viên không nhỏ. Nhà gỗ cổ xưa, được phủ một lớp nước sơn màu xanh, màu vàng sáng bóng tươi tắn, tuy rằng hiện tại đã là những mảng gỗ mục loang lổ.

Cung vội vàng từ xe lừa đi tới hướng sân. Ông ấy vừa đi, vừa nhìn Ngọc Tử, có chút hổ thẹn nói: “Con gái, chỗ ở của phụ thân thật là tồi tàn quá.”

Ngọc Tử vội vàng lắc đầu, nàng nhẹ giọng trả lời: “Con không chê mẹ xấu, chó không chê chủ nghèo, đây chính là nhà của con.”

Ánh mắt của ông lão sáng lên, không khỏi nhìn chăm chú vào nàng nói: “Con không chê mẹ xấu, chó không chê chủ nghèo, lời con nói thật là văn chương hoa mỹ.”

Ngọc Tử cười hi hi, có chút ngượng ngùng.

Ông lão nghĩ một chút, lắc đầu thở dài: “Tiếc là, con lại là con gái.”

Ngọc Tử cười cười, rồi nhìn qua một lượt mười hai gian phòng ốc, phát hiện ra hai gian vẫn còn nguyên vẹn chưa bị hư hại gì, một gian là phòng ngủ của ông lão, một gian là nơi ông lão chất những đồ đạc linh tinh.

Ngọc Tử tìm một hồi, cuối cùng nhìn trúng một gian phòng tận cùng phía bên phải, gian phòng này chỉ có hai cái lỗ thủng lớn ở hai bên vách tường chính giữa, dùng mấy thứ đồ vật gì đó chắn lại là có thể ở được. Hơn nữa, hiện tại đang là đầu hạ, vào mùa này, có hai lỗ thủng như vậy, trong phòng còn mát mẻ chút, coi như mở thêm hai cánh cửa sổ.

Sau khi ăn hai nắm cơm, cả tối đó Ngọc Tử dọn dẹp gian phòng của nàng, sau khi quét sạch sẽ, dùng lá cây và cỏ khô trải ra trên mặt đất, làm một cái có thể coi như là ổ chó, cũng tạm ngủ được qua một đêm.

Ngọc Tử tỉnh lại trong một tràng tiếng chim hót chiêm chiếp liên tiếp. Khi nàng mở mắt ra, phát hiện mình vẫn nằm ở trên đống cây cỏ, rất lâu mà chưa có điều kỳ diệu gì xảy ra. Sau một lúc lâu, nàng nhắm hai mắt lại, thở dài một tiếng. Là thật rồi, rốt cuộc không trở về được rồi!

Nàng ngồi dậy, thì nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng quét dọn. Ngọc Tử vội vàng đứng lên, đẩy cửa phòng ra. Đập vào mắt nàng, là màu xanh biếc của cây cối rậm rạp tươi tốt. Cung đang khom lưng, cố sức dọn dẹp mảnh đất trống nhỏ phía trước nhà gỗ.

Dưới ánh mặt trời sáng sớm, Cung búi tóc cao cao, mặc quần áo vải bố, trên chân là đôi giầy rơm, cùng với cảnh tường đổ chung quanh, tạo thành hình ảnh một bức tranh chưa bao giờ từng xuất hiện ở trong mơ của Ngọc Tử.

Khi Ngọc Tử đang ngây người đứng đó, Cung quay đầu, nhìn nàng cười đầy yêu mến, gọi: “Ngọc nhi, dậy rồi sao?”

“A, vâng, dậy rồi, rồi ạ, rồi ạ.” Sau khi lên tiếng một hồi lung tung lộn xộn, Ngọc Tử vội vàng chạy đến bên giếng nước, múc một thùng nước rửa mặt, khi nàng dùng cái bát gốm múc nước chuẩn bị súc miệng, đột nhiên phát hiện không có đồ dùng đánh răng rửa mặt.

Nghĩ một lát, Ngọc Tử nhớ ra, dường như người thời đại này, đều dùng muối để súc miệng.

Nàng thò đầu ra, theo hướng Cung đang dọn dẹp trong sân, gọi: “Phụ thân, có muối không ạ?”

“Muối?” Cung chống cái chổi, nói, “Muối, trong phòng bếp còn một chút, có thể dùng ba ngày.” Nói tới đây, ông ấy nhìn về phía Ngọc Tử, ngạc nhiên nói, “Sáng sớm, vì sao lại hỏi muối?”

Ngọc Tử nghẹn lời.

Cung nhìn ánh mắt nàng, giống như là hiểu được gì đó. Ông ấy lắc lắc đầu, thở dài một tiếng, không nhiều lời thêm nữa.

Ngọc Tử đi đến hướng phòng bếp. Muối đựng ở trong một cái bát gốm, chỉ còn có một nhúm nhỏ chừng ngón tay cái, một chút muối như vậy, dùng ăn cũng không đủ, làm sao có thể súc miệng? Ngọc Tử đi vào trong phòng chứa đồ. Lương thực có kê và lúa mạch, còn chưa tới ba cân, hơn nữa ba cân này giữa kê và lúa mạch, còn có lẫn một lượng lớn trấu cám. Trong trong ngoài ngoài, không chỉ nói đồ ăn, ngay cả bóng dáng của dầu mỡ cũng không thấy.

Tay vịn khung cửa, bụng Ngọc Tử bắt đầu réo lên. Đêm qua, nàng chỉ ăn hai nắm cơm, hai nắm cơm đó chỉ nhỏ bằng nắm tay trẻ con, bụng nàng đã sớm đói.

“Ngọc, phụ thân lâu nay đã khốn cùng, cơm áo đã khó duy trì.” Phía sau Ngọc Tử, truyền đến tiếng thở dài khàn khàn của Cung.

Ngọc Tử quay đầu lại, khi đối diện với ánh mắt áy náy của Cung, trong lòng khẽ rơi lộp bộp một tiếng, âm thầm nghĩ: tôi là một người trưởng thành có tay có chân, ở trong nhà một ông lão, cũng không thể còn muốn ông lão vất vả lao động để nuôi sống chứ? Nàng nghĩ đến đây, vội vàng nhìn Cung cười thật tươi, cất giọng vang dội nói: “Phụ thân, con gái có thể làm việc mà.”

Cung ngẩn ra, cất tiếng cười ha hả, vừa cười, cũng vừa lắc đầu.

Nhìn thấy vẻ mặt không tin của Cung, Ngọc Tử thật là có điểm không phục. Nàng ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Phụ thân, con bằng lòng làm việc mà.” Hừ, tôi là ai? Tôi chính là người đang sống trong cái xã hội coi trọng vật chất, lăn lộn đi kiếm tiền cũng được vài năm, lão già nhà ông lại có thể xem thường tôi!

Lúc này nàng tuyệt đối không thể ngờ tới, hóa ra chuyện lấp đầy bụng thật sự là một chuyện thập phần gian nan. Từ lời của lão Cung, nàng mới biết được, ở thời đại này, lương thực là vật tư quân dụng, ở trên chợ rất ít bán. Đồng thời bách tính có thói quen là lấy vật đổi vật, ở chợ giao dịch trao đổi bằng tiền là hết sức ít. Đương nhiên, ở trong nhà ông lão căn bản cũng không có tiền để mà đi mua bán. Thu nhập của Cung dựa vào việc đảm nhận hộ vệ thương đội. Ở nước Tằng, kiếm thuật của ông lão cũng có chút danh tiếng, cũng có thể miễn cưỡng kiếm được miếng ăn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »