Ngọc Thị Xuân Thu

Lượt đọc: 5911 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 20
trêu đùa.

❊ ❊ ❊

Mất khoảng một khắc, hai người đi tới doanh trại trên đồi. Chỗ của Man quân và công tử Xuất đều ở giữa đồi.

Ngọc Tử đến rồi, người kia dặn dò: “Ở đây đợi một lát, ta vào báo cho Man quân”.

“Vâng”

Người kia đi rồi, Ngọc Tử liền nhìn xung quanh bốn phía. Tất cả những trướng bồng và những đống lửa các kiếm khách đang nằm đều lấy ngọn đồi này làm trung tâm, bố trí theo vòng tròn.

Trước chỗ Ngọc Tử đứng, mười mấy võ sĩ đang ngồi dưới đất, vừa đốt lửa vừa uống sữa, vừa nói chuyện phiếm. Trường kích của bọn họ đặt bên chân, trên người vẫn mặc trúc giáp, bội kiếm lại càng không rời khỏi người.

Đó hẳn là hộ vệ của Man quân?

Ngọc Tử đứng một hồi, chân đã hơi mỏi, nàng đi lại vài bước, nhìn trướng của Man quân cách nàng khoảng năm mươi bước thầm nghĩ: “Sao còn chưa ra?”

Dường như chỉ trong nháy mắt, bầu trời hiện lên vô số ánh sao không thể đếm xuể, những đám mây bay như những sợi bông trên bầu trời.

Vào hạ cũng đã được hai mươi mấy ngày rồi. Đến đêm, gió mát mơn man khiến người man mát, chỉ là mát được một lúc thì rõ ràng là muỗi cũng bắt đầu kéo đến.

“Bốp” một tiếng, Ngọc Tử vỗ mạnh vào má, sau đó nhìn qua ánh lửa, tay trống trơn, căn bản không đánh chết được muỗi.

Lại “Bốp” một tiếng, lần này một con muỗi nhỏ nằm gọn trong bàn tay Ngọc Tử. Nàng bực bội vứt con muỗi đi, Ngọc Tử có chút nóng lòng: Gần được một giờ rồi, sao Man quân kia còn không gọi nàng vào?

Man quân không triệu kiến cũng khiến Ngọc Tử thoải mái hơn một chút, cái này cũng chỉ là kéo dài thời gian xử lý thôi. Chỉ là kiểu kéo dài này cũng khiến người ta lo lắng.

Lúc này, dậm chân, dậm cho bớt ngứa được một chút thì bắt đầu nhảy loạn.

“Bốp, bốp, bốp”, những tiếng vỗ muỗi vang lên, Ngọc Tử vừa xua muỗi trên người vừa nhìn trướng bồng của Man quân, thầm nghĩ: “Đến giờ cũng đã hơn hai giờ rồi, sao còn chưa có người ra gọi ta?”

Ánh trăng đã treo cao lên giữa trời, vô số đốm lửa đã tắt, người gọi nàng đến vẫn không xuất hiện.

Ngọc Tử suy nghĩ một chút, đi đến bên một võ sĩ, chắp tay nói: “Nghe nói Man quân triệu kiến nên đến, nhưng mãi không được gặp Man quân, là sao vậy?”

Võ sĩ kia liếc nhìn nàng rồi miễn cưỡng nói: “Không biết”

Ngọc Tử cúi đầu thật sâu thi lễ với hắn, đang định hỏi một tiếng nữa thì, vút một tiếng, gió lạnh vụt tới, cũng chính là võ sĩ nọ vung tay lên, trường kích lạnh băng trong tay hắn chỉ vào mặt của nàng.

Ngọc Tử vội lui về phía sau vài bước. Thấy nàng lui ra, võ sĩ kia cười lạnh một cái rồi buông trường kích, cũng chẳng buồn nhìn nàng một cái.

Ngọc Tử nhíu mày mím môi, nhìn chằm chằm vào trướng bồng của Man quân. Bên trong thoáng có tiếng cười của phụ nữ.

Nàng nhìn lên trời, ánh trăng đã đến giữa trời, sắp đến giờ Tý rồi? Nàng suy nghĩ một chút, xoay người đi về. Động tác của nàng rất dứt khoát, khi nàng đi được hai mươi bước thì võ sĩ vừa vung kích khi nãy quát nàng: “Tên kia, ngươi dám tự tiện rời đi?”

Ngọc Tử quay đầu. Nàng như chẳng thấy sự vô lễ của võ sĩ kia, vái chào hắn thật cung kính, bình thản trả lời: “Đêm đã khuya, trăng treo giữa trời, vạn vật đều ngủ, không dám quấy rầy Man quân nghỉ ngơi. Xin cho ta đi”.

Dứt lời, nàng vung tay áo, xoay người nhanh chóng bước đi.

Đám võ sĩ hai mặt nhìn nhau, bọn họ trừng mắt nhìn bóng Ngọc Tử càng đi càng xa, thật lâu không nói nên lời. Hồi lâu sau, từ trong bóng tối có một cô gái bước ra.

Cô gái này là người trong đám ca nữ kia, cũng chính là người đưa cuộn trúc, ra lệnh cho nàng đọc thơ. Đám võ sĩ thấy nàng đi ra thì đều quay đầu, vẻ mặt bọn họ từ giận lại thành cười, ánh mắt của bọn họ vô cùng nóng bỏng.

Cô gái kia nhìn Ngọc Tử đang bước vội đi, nhíu mày nghi hoặc nói: “Công tử Xuất nói, biết chữ có thể khiến con người sang quý, thanh sạch. Ta cũng không tin. Không ngờ, đứa bé chỉ làm việc nặng nhọc cùng đám người làm công kia lại có thể không sợ không hoảng, tiến lùi thoải mái. Đây là nhờ biết chữ?”

Một võ sĩ đứng lên, hắn vươn tay sờ soạng vạt áo của ca nô này, miệng lại cười nói: “Biết chữ thì sao? Sao cơ* không ở lại, cùng ta vui vẻ một đêm”

*Cơ: Chỉ những người con gái thời xưa, nhất là con gái xinh đẹp, như: Triệu Cơ, Hạ Cơ…

Bàn tay thô của hắn đã sắp sờ đến ngực của ca nô kia.

Ca nô kia né đi. Nàng tái mặt lườm võ sĩ kia một cái, hừ nhẹ nói: “Ngươi thật to gan, người của công tử Xuất mà cũng dám động?”

Võ sĩ kia cười hề hề, chắp tay, nhìn ca nô kia, nuốt nước miếng nói: “Công tử Xuất là công tử của nước lớn, có tiếng hiền tài. Người như vậy sẽ không vì một ca nô mà nổi giận với tráng sĩ”.

Ca nô kia nghe vậy, dậm mạnh chân, nàng liếc đôi mắt quyến rũ qua mọi người, giọng nói có chút lạnh lùng: “Ca nô? Sẽ có một ngày ngươi phải gọi ta là phu nhân!”

Dứt lời, nàng lắc mông quay về trướng bồng của mình. Vừa đi vừa thầm nghĩ, từ mai trở đi, sẽ theo người kia học chữ. Ta cũng có thể trở nên sang quý, thanh sạch, công tử Xuất nhất định sẽ yêu thương ta, chưa biết chừng sẽ lấy ta làm thê tử. Nghĩ tới đây, nàng bưng má, vẻ mặt si mê.

Ngọc Tử bước vội đi cũng không biết chuyện này từ đầu tới cuối chỉ là một trò đùa mà thôi. Khi nàng quay về, lão Cung đang ngẩng cao đầu nhìn chăm chú ra ngoài, thấy nàng xuất hiện, lão Cung vội bước đến trước người Ngọc Tử.

“Sao vậy?”

Lão Cung có hơi vội vã, cũng như lão Cung, người chờ Ngọc Tử trả lời cũng không ít.

Ngọc Tử mím môi, từ tốn nói: “Người kia truyền lệnh đưa con tới cửa trướng bồng của Man Quân rồi không thấy đâu nữa. Con đứng đó chờ hai giờ nhưng không có ai gọi vào, hỏi võ sĩ cũng không ai để ý. Dỏng tai lắng nghe thì có thể nghe thấy trong trướng của Man quân có tiếng cười đùa của nữ tử. Con thấy đêm đã khuya, nghĩ chắc cũng không sao nên về trước, đợi lần sau triệu kiến”.

Những lời này của nàng, câu từ cẩn thận, không chỉ là nói cho Cung nghe mà cũng nói ọi người nghe. Ngọc Tử vừa nói xong, một tiếng vỗ tay “Bốp bốp” thanh thúy vang lên.

Trong tiếng vỗ tay, Á đứng lên bên đống lửa, nhìn lão Cung cười nói: “Cung, con của ông rất có phong phạm như ông”.

Lão Cung cũng cười ha hả, ông ngẩng cao đầu, vỗ mạnh vào kiếm, lớn tiếng nói: “Bất kể là đối mặt với ai, nếu ta không sai thì luôn đứng thẳng lưng. Con ta làm việc rất thỏa đáng, rất thỏa đáng. Ha ha”.

Bất kể là Cung hay Á đều là những người có chút kiến thức, mọi người xung quanh thấy họ nói vậy thì ánh mắt nhìn Ngọc Tử từ vui sướng khi người gặp họa đã trở thành tôn kính.

Trong tiếng cười vui vẻ, hai cha con lại quay về bên đống lửa.

Mãi cho đến lúc phụ thân ngủ rồi, Ngọc Tử vẫn chưa ngủ. Nàng nhìn ngọn lửa hồi lâu mới thở dài, thầm nghĩ: Về cũng đã về rồi, nghĩ chuyện đó làm gì? Ta nên nghĩ xem phải làm sao để kiếm chút đao tệ đây.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »