Ngọc Thị Xuân Thu

Lượt đọc: 5831 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 19
bói.

❊ ❊ ❊

Trong lúc Ngọc Tử đọc thơ, xe của mấy cô gái này cũng đi theo xe ngựa của đám quý nhân, các xa đoàn người khoảng chừng năm, sáu trăm thước trên một ngọn đồi nhỏ.

Đây là chỗ của đám quý nhân hạ trại.

Vẫn như mọi khi, sau khi các quý nhân hạ trại, đám kiếm khách chia ra làm hai, một phần ở cùng đám người hầu và trâu ngựa, hàng hóa, một phần sẽ ở ngoài trại của đám quý tộc để bảo vệ.

Xe ngựa dần dừng lại.

Đang lúc này, tiếng vó ngựa truyền đến. Một kiếm khách vung roi ngựa, quát lớn: “Đã xem bói, chuyến đi này có nguy nhưng không hiểm!”

Mọi người ngẩn ra, chớp mắt, tính cả ca kỹ, tất cả đều lớn tiếng hoan hô. Tiếng hét của kiếm khách kia còn đang truyền ra, mỗi khi hắn ngừng nói thì đám người lại hoan hô một lần.

Một lát sau, ở khu hạ trại cách đó khoảng năm sáu trăm bước cũng truyền đến những tiếng hét kinh thiên động địa. Trong tiếng hò reo, đám ca nữ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều cười vui vẻ.

Một cô gái tròn mắt nhìn, cười nói: “Nếu được ông trời phù hộ, công tử Xuất sẽ bớt lo lắng, cả đêm vui vẻ rồi…”

Giọng nói của cô gái này mềm mại, kiều mỵ, hàm chứa sự khát vọng và ái muội…

Mấy cô gái còn lại đều động lòng.

Cô gái kia ôm ngực, thì thào: “Có người quân tử tài ba, Tú doanh đá quý che tai đeo vào. Mũ da ngọc sáng như sao”(Bài Kỳ úc đã chú thích ở chương trước) A, trên đời này có ai giống như công tử Xuất, dáng vẻ đường đường, chải chuốt ngọc bội? Cử chỉ thong dong, sang trọng hoa mỹ? A, ta muốn gặp chàng, ta muốn gặp chàng”.

Trong chiếc xe ngựa đó, còn có hai cô gái khác, hai cô thấy đồng bạn quyết định như vậy thì đều vui mừng, hai mắt sáng bừng, cười rất vui vẻ.

Chiếc xe ngựa đó vừa đi, xe ngựa bên cạnh Ngọc Tử truyền đến tiếng hừ lạnh, một ca nữ chậm rãi ngâm lại bài thơ Ngọc Tử vừa đọc rồi phất tay nói với Ngọc Tử: “Ngươi về đi”

“Vâng!”

Ngọc Tử lên tiếng, cung kính trả lại trúc giản rồi chậm rãi lui về phía sau.

Nàng mới đi được vài bước đã nghe nữ tử kia từ tốn nói: “Lần trước để công tử Xuất phất tay áo bỏ đi, lần này muốn nhờ cũng không thể lỗ mãng nữa. Công tử Xuất có lòng phiền muộn, nếu có thể làm cho chàng thoải mái, vui vẻ thì nhất định sẽ được chàng yêu mến”.

Ngọc Tử đi thật xa rồi nhưng vẫn nghe thấy mấy cô gái thấp giọng đọc:

“Xem người hoà hoãn thêm phần khoai thai.

Ôi! Trên xe lẫm lẫm ngồi.

Tính hay đùa cợt nói cười tự nhiên.

Không hề châm biếm gây phiền.”

Ngọc Tử vừa đi vừa thầm nghĩ: Vừa khoan dung vừa hài hước? Công tử Xuất kia thực sự xuất sắc như vậy sao?

Nàng vừa nghĩ đến đó thì lắc lắc đầu, tự phì cười. Nàng quay về chỗ hạ trại của đám người hầu. Bên bờ sông, từng làn khói dần bay lên, từ xa đã ngửi thấy mùi thức ăn. Ngọc Tử vừa ngước mắt lên nhìn đã thấy được Cung.

Lúc này, khắp nơi tiếng hoan hô như sấm, có đến hơn nửa kiếm khách đã cởi áo giáp trúc, vứt trường kích qua một bên, vừa uống sữa vừa đùa giỡn không ngừng. Những giọng nói lớn không hề áp lực đã biểu đạt phần nào sự thoải mái của bọn họ.

Ngọc Tử nhìn thoáng qua đã thấy được phụ thân, lão Cung đang cúi đầu ăn. Ngọc Tử xoay người, đi về phía đội của mình. Lúc nàng tới gần, đám người vốn đang náo động bên đống lửa đột nhiên an tĩnh lại.

Đám người đều ngẩng đầu nhìn Ngọc Tử. Bọn họ nhìn Ngọc Tử một cách cẩn thận như muốn nhìn cho rõ, đứa trẻ bình thường trước mắt này có điểm nào giống quý nhân? Hắn lại biết chữ?

Trong cái nhìn dò xét của mọi người, Ngọc Tử dừng bước. Mũi nàng ngửi thấy một mùi rất khó ngửi, đó là mùi mồ hôi và mùi thức ăn ôi thiu quyện vào nhau.

Ngọc Tử thầm nghiến răng đến gần. Đã tám ngày rồi nàng cũng không tìm được cách nào. Dù có chút nấm nhưng nó cũng không thể thay thế gạo, vì để giữ sức, nàng vẫn phải cùng mọi người ăn.

Suốt tám ngày, mỗi lần ăn cơm nàng đều phải nhịn thở, cố gắng lắm mới dám tới gần. Mỗi lần đều múc một bát canh thập cẩm rồi chạy vội đi. Cố gắng ăn cho xong, lại nín thở múc thêm một bát nữa rồi lại chạy đi.

Ngọc Tử vừa múc được một thìa thì vội đi về phía bờ sông. Nàng đi được vài bước, người ngây ngẩn. Cuối tầm mắt của nàng, sâu trong vùng cây cối um tùm, nàng thấy hai con vật khổng lồ.

Con vật này nàng cũng biết, đó là voi! Trời ạ, ngay tại đây, ở biên giới Tề Lỗ, ở vùng Sơn Đông nàng lại thấy được voi.

Ngọc Tử trợn mắt nhìn phía trước, mãi đến khi con thú lớn kia đi được vài bước, biết mất ở một góc rẽ thì nàng mới quay lại. Nàng quay đầu lại, thấy đám người vẫn đùa giỡn, vẫn nói cười, người ngạc nhiên hình như chỉ có mình nàng.

Ngọc Tử không biết, ở thời Xuân thu chiến quốc, lưu vực sông Hoàng Hà có thảm thực vật phong phú, loài vật to lớn như voi rất thích ở đây.

Trời tối rất nhanh.

Lần này, Ngọc Tử và phụ thân đốt lửa trong rừng cây, chuẩn bị ngủ qua đêm. Ánh lửa bập bùng chiếu sáng đêm đen, trong lúc mơ hồ, tiếng vó ngựa lại truyền đến.

Tiếng vó ngựa dừng ở trước khu hạ trai, sau đó, một giọng nói cực kì vang dội xé toạc màn đêm: “Đứa nhỏ biết chữ đâu, mau ra đây!”

“Đứa nhỏ biết chữ đâu, mau ra đây!”

Tiếng quát đó như chấn động đêm đen, vang vọng thật lâu. Tiếng quát dừng lại, mọi người đều quay đầu nhìn quanh.

Phụ thân kinh ngạc nhìn Ngọc Tử, vẻ mặt hoảng hốt: “Ngọc, rước họa rồi chăng?”

Ngọc Tử lắc đầu, sắc mặt có hơi tái. Tiếng vó ngựa “đát đát” không ngừng truyền tới, kỵ sĩ kia vừa tìm kiếm quanh đống lửa vừa cao giọng quát: “Đứa nhỏ biết chữ đâu?”

Ngọc Tử đi ra khỏi rừng cây, nàng nghiêm mặt, môi mím chặt, giọng nói bình thản: “Là ta”.

Vút vút vút! Mấy trăm người đều quay lại nhìn về phía nàng. Ánh mắt tôn kính trước kia giờ đã biến thành thương hại.

Trong ánh nhìn của mọi người, Ngọc Tử nhìn về người kia, cúi đầu, xoa tay nói: “Ta chính là đứa trẻ biết chữ”.

Người kia thúc ngựa về phía nàng. Vó ngựa dừng, người kia từ cao nhìn xuống Ngọc Tử, hừ lạnh một tiếng: “Thằng nhóc, nhận biết được vài chữ thì đã không biết phân biệt cao thấp, sang hèn?”

Lời này lạnh đến thấu xương.

Ngọc Tử kinh hãi, nàng vội ngẩng đầu lên. Đúng lúc này, lão Cung khẽ gọi, vội vàng, lảo đảo chạy ra. Ngọc Tử vội bước lên ngăn phụ thân lại.

Nàng kéo tay phụ thân, thoải mái nói: “Phụ thân, con không sao, đừng lo lắng”.

Dứt lời, nàng xoay người lại, nhìn người kia, từ tốn nói: “Lời của ngài, ta nghe không hiểu”.

Người kia có chút kinh ngạc nhìn Ngọc Tử, nói: “A! Cử chỉ hiên ngang, có phong phạm quý nhân!” Hắn lắc đầu, thở dài một tiếng, tiếc hận nói: “Man quân gọi ngươi, đi theo ta”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »