Ngọc Thị Xuân Thu

Lượt đọc: 5828 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 21
học chữ.

❊ ❊ ❊

Ở xã hội hiện đại, dù đi làm mới được hai năm nhưng Ngọc Tử đã quen với việc lăn lộn, hạ giọng khép nép. Căn bản nàng cũng không biết, sau khi mình suy xét thời thế, quyết định rời đi đã được ca nô nọ coi là sự cao sang mà chỉ có người biết chữ mới có.

Một đêm vô sự.

Ngày hôm sau, hai cha con Ngọc Tử ngủ rất say, nghe thấy tiếng quát lớn thì tỉnh lại.

Đội xe lại khởi hành.

Tối qua Ngọc Tử ngủ không ngon, đầu hơi váng vất, bước chân cũng mềm nhũn, nàng cúi đầu, bước đi hữu khí vô lực.

Có tiếng vó ngựa đi về phía nàng. Khi một bóng đen dừng lại trước mặt nàng thì Ngọc Tử mới lại mệt mỏi ngẩng đầu lên.

Đây là kiếm khách mặt trắng hôm qua. Kiếm khách mặt trắng nhìn nàng, nói từ tốn: “Thằng nhỏ, ở đây lằng nhằng làm chi? Các ca cơ đang chờ ngươi đọc thơ đó!”

Ngọc Tử chắp tay, cố lấy tinh thần đáp: “Vâng”.

Khi Ngọc Tử đi tới chỗ đoàn xe thơm, mấy cô gái đang đùa giỡn, từng tiếng cười duyên dáng truyền qua khiến đám kiếm khách đều ngẩng đầu dáo dác nhìn quanh.

Rèm xe trước mặt xốc lên, ca nô kia vươn đầu qua, nói với Ngọc Tử: “Tiểu nhi, đến gần đây”.

“Vâng”

Ngọc Tử cất bước đi về phía nàng. Ca nô kia vươn đầu, nhìn Ngọc Tử một lúc rồi nhíu mày hỏi: “Cớ chi mà ấm ức không vui?”

Ngọc Tử lắc đầu, lấy lại tinh thần đáp: “Không có chuyện gì”.

Ca nô kia hừ nhẹ một tiếng, đưa cuộn trúc hôm qua tới trước mặt nàng, giọng nói có hơi thấp xuống nhưng cũng có chút ngạo mạn: “Tiểu nhi, đọc thơ xong đừng đi vội, từ từ dạy ta học chữ”.

Dạy nàng ta học chữ. Ngọc Tử giật mình. Nàng vội ngẩng đầu nhìn ca nô kia. Ca nô kia đang cẩn thận nhìn quanh, dường như nàng không muốn để mọi người biết nàng đang nói chuyện với Ngọc Tử.

Quay lại, thấy ánh mắt của Ngọc Tử thì ca nô kia lại mỉm cười hiền lành, nói: “Ngươi chỉ là một người làm tạp dịch, ngày ngày đi lại nhất định là rất mệt mỏi. Ngươi dạy ta biết chữ, ta sẽ cho ngươi ngồi xe”.

Những lời này vẫn mang theo sự ngạo mạn theo kiểu từ trên nhìn xuống. Ngọc Tử nhìn ca nô này.

Lúc này, Ngọc Tử đột nhiên thầm nghĩ: Nhớ lại, Khổng lão phu tử sở dĩ được hậu nhân ghi nhớ là bởi vì ông là người đầu tiên bất kể thân phận địa vị của học trò, luôn thoải mái truyền thụ kiến thức. Mấy ngàn năm qua vẫn được tôn kính là “Thiên địa quân thân sư*”, thầy giáo hình như luôn được người ta tôn kính.

*Thiên địa quân thân sư: Thầy giáo của tất cả mọi người trong thiên hạ.

Cô gái trước mặt chẳng qua cũng chỉ là ca tỳ bị người ta coi như hàng hóa chuyển tới chuyển đi, dựa vào cái gì nàng ta có thể sai bảo ta?

Có lẽ là ánh mắt đánh giá của Ngọc Tử có chút khác thường, ca nô này nhíu mày liễu, nàng chột dạ nhìn quanh rồi mới nhìn lại Ngọc Tử, không nhịn được sẵng giọng khẽ quát: “Ngươi nhìn ta làm chi?”

Nàng vừa dứt lời thì cô gái ngồi cùng xe với nàng ta vươn đầu ra, khẽ cười nói: “Trịnh Thiếu cơ, đúng như lời ngươi nói, người biết chữ là quý nhân, đứa trẻ này dù lưu lạc nhưng dù sao vẫn là quý nhân, yêu cầu này của ngươi hơi quá rồi”.

Trong khi cô gái này giễu cợt thì cô gái ở trong xe đang nghỉ ngơi mở mắt ra liếc qua ba người một cái rồi lại nhắm mắt lại.

Trước mặt bạn bè mình, Trịnh Thiếu Cơ lại rất ôn hòa, nhã nhặn, nàng ta mím môi cười nói: “Quý nhân sa sút thì đã chẳng còn là quý nhân nữa!” Dứt lời quay đầu lườm Ngọc Tử, quát khẽ: “Tiểu nhi, ngươi còn do dự cái gì?”

Ngọc Tử mỉm cười, nàng nhìn Trịnh Thiếu Cơ, nhàn nhạt nói: “Vâng, người sa sút thì không phải là quý nhân. Cơ muốn ta dạy chữ không phải là không thể”.

Nói tới đây, Ngọc Tử cười cười, thấp giọng, từng từ từng chữ vô cùng rõ ràng: “Dạy một chữ thu mười đao tệ!”

Nàng thực không quá thấp giọng. Trong chốc lát, tiếng gió vun vút vang lên, là mấy cô gái đều xốc rèm xe ra nhìn. Hơn nữa, ngay cả kiếm khách gần đó cũng đều quay đầu nhìn Ngọc Tử.

Trong cái nhìn của mọi người, vẻ mặt Ngọc Tử vẫn bình thản nhưng Trịnh Thiếu Cơ kia thì mặt lúc xanh lúc trắng, có chút khó xử.

Quả nhiên, sau khi chúng nữ mắt to trợn mắt nhỏ thì đều bật cười: “Trịnh Thiếu Cơ, ngươi muốn tiểu nhi này dạy chữ?”

“Thôi đi, biết chữ là chuyện của quý nhân, Trịnh Thiếu Cơ, cho dù ngươi biết chữ thì có thể làm được gì?”

“Hôm qua cầu kiến công tử Xuất, Trịnh Thiếu Cơ, câu “thơ” của ngươi còn chưa nói ra miệng thì đã bị công tử Xuất đuổi về, có đúng không? Chậc chậc”.

“A! Ta hiểu rồi. Trịnh Thiếu Cơ học chữ là để đọc thơ, để chiếm được cảm tình của công tử Xuất?”

Câu cuối cùng vừa nói xong, mấy cô gái đều tỏ vẻ đã hiểu. Các nàng trừng mắt nhìn Trịnh Thiếu Cơ, trên nét mặt ai nấy ít nhiều đều có chút phòng bị, cảnh giác nhưng nữ tử ngồi cùng xe với Trịnh Thiếu Cơ lại cười vui nói: “Trịnh Thiếu Cơ muốn học chữ thì để nàng ấy học. Như ta lại chỉ mong học được điệu múa bay lượn để công tử Xuất vui vẻ”.

Chúng nữ lại cười rộ, trong tiếng đùa giỡn, Ngọc Tử lui về phía sau vài bước.

Nàng hơi nghiêng người, vừa đi theo xe ngựa vừa thỉnh thoảng lật cuộn trúc trong tay.

Trong tiếng nói chuyện ríu rít của chúng nữ, Ngọc Tử biết, Trịnh Thiếu Cơ kia lườm nàng một cái.

Nhưng Ngọc Tử cũng chẳng sợ.

Hôm qua suy nghĩ cả đêm, lại thêm với điều hôm nay gặp, Ngọc Tử đã hiểu. Ở thế giới này, không phải như kiếp trước của nàng, thương đội này cũng chẳng như công ty của nàng. Người ở đây vô cùng coi trong tôn nghiêm. Nếu một người quá mức thấp giọng cầu xin thì chỉ khiến người ta càng xem thường.

Trịnh Thiếu Cơ trước mặt này chẳng qua chỉ là một ca nô, căn bản không có quyền lợi sai bảo gì mình!

Như tối hôm qua, mình không làm gì sai thì cũng không cần sợ Man quân. Bởi vì, hậu quả tệ nhất chẳng qua cũng chỉ là bị đuổi ra khỏi thương đội mà thôi.

Đương nhiên, nếu nàng làm gì sai thì đến giết nàng đối phương cũng có quyền làm. Trong tiếng nói chuyện ồn ào của mấy cô gái, mấy kiếm khách lại nhìn Ngọc Tử đánh giá nàng. Ánh mắt của bọn họ không giấu được sự bất ngờ.

Kiếm khách mặt trắng kia lui về sau vài bước, sóng vai đi cùng Ngọc Tử. Hắn cúi đầu nhìn công tử, đột nhiên nói: “Dạy một chữ thu mười đao tệ? Ta cũng không biết, người quý nhân mới có thể biết chữ giờ lại thành người mua bán, có thể trao đổi được?”

Trong giọng nói của kiếm khách mặt trắng này chứa đựng sự trào phúng rõ ràng.

Hẳn là vậy. Những lời này của Ngọc Tử là lần đầu tiên trong cuộc đời bọn họ nghe được. Trong lòng mọi người, tri thức là thần thánh cao quý, không thể bị coi như hàng hóa trao đổi được.

Ngọc Tử vừa ngẩng đầu thì đã thấy hơi mười kiếm khách đang nhìn nàng với vẻ châm chọc.

Nhìn thẳng vào ánh mắt khác lạ của mọi người, Ngọc Tử cười, giọng nói lanh lảnh: “Ta cơm áo khó khăn, cơm không thịt, đi không xe. Trong lúc này, dựa vào sở học của ta để mưu cầu lấy áo cơm chẳng phải vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao?”

Đám kiếm khách nhìn nhau, suy nghĩ về câu nói này của nàng. Khỏi nói, bọn họ càng nghĩ thì càng thấy có lý.

Còn Ngọc Tử vẫn tiếp tục cầm cuộn trúc đi về phía trước.

Đi được một lúc, Ngọc Tử cầm cuộn trúc, cao giọng nói: “Các ca cơ, nếu các ngươi không cần ta đọc thơ thì ta phải về đội đây”.

Một ca nô liếc nhìn Ngọc Tử, nói: “Đọc thơ thì có tác dụng gì? Công tử Xuất ngay cả nhìn chúng ta cũng chẳng nhìn”.

Ngọc Tử nghe vậy, gật đầu, nàng nâng cuộn trúc lên, đưa trả Trịnh Thiếu Cơ.

Trịnh Thiếu Cơ lườm nàng mấy lần rồi mới bực bội cầm cuộn trúc về.

Đúng lúc này, Ngọc Tử đột nhiên lại khen Trịnh Thiếu Cơ: “Cơ cũng là người thông tuệ.”

Lời ca ngợi này của nàng quá bất ngờ. Lập tức chúng nữ đều cúi đầu nhìn lại, nhìn tiểu nhi bẩn thỉu ở bên xe ngựa kia.

Ngọc Tử mỉm cười nói với Trịnh Thiếu Cơ, cao giọng nói: “Nữ tử xinh đẹp trong thiên hạ đều dựa vào vẻ đẹp để được trượng phu yêu quý. Chỉ có Cơ là khác, cơ muốn học chữ, chắc hẳn là muốn học để giúp quý nhân phân ưu giải sầu. Quý nhân không còn ưu sầu nhất định sẽ càng yêu mến Cơ? Cơ là người thông tuệ”.

Ngọc Tử thấy một lời của mình khiến đám ca cơ đều trầm ngâm suy nghĩ thì không khỏi cong khóe miệng, mắt híp lại lộ ra vẻ tươi cười đắc ý rồi mới từ từ lui đi.

Nàng vừa đi về vừa thầm nghĩ: Cũng không biết câu nói kia của ta có tác dụng gì không? Nếu lừa được đám ca tỳ kia học chữ thì chẳng phải ta có thể dễ dàng kiếm được mấy trăm đao tệ rồi sao?

Ngọc Tử nghĩ nghĩ, lòng lại nóng lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »