Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2751 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 87
chương 87: động phòng.

❊ ❊ ❊

Trời đã về đêm,các bàn tiệc vẫn ồn ào cười nói không ngớt.Vô số cây nến lớn màu đỏ đã được thắp lên trên bàn tiệc,đám nam nữ kia vẫn đang chén tạc chén thù,hắn cũng vậy,cũng uống rồi lại tự động ép nó ra khỏi cơ thể.Bạch y lão miêu nữ cất lời.

- Các vị quan khách,bằng hữu.Đã về khuya,giờ nên để cho đôi uyên ương vui hoan cá nước.Không nên ép rượu mà hỏng ngày vui a!

- Đưa vào động phòng,đưa vào đông phòng…!

Dám nam nhân ồ ồ hô lên đầy kích động,đám nữ nhân thì khúc khích đẩy vai nhau.Hiểu Nga mặt đỏ ửng liếc mắt nhìn tới hắn,chỉ thấy hắn ngẩn ngơ nhìn đám người xung quanh hô hào.Rất nhanh,vài người xách đèn lồng tới dẫn đường cho hai người,bỏ lại nơi tiệc tùng ầm ỹ kia mà rời đi.Họ dẫn hai người tới một gian phòng lớn,tách riêng hoàn toàn với các khu nhà khác.Phía ngoài là vô số đèn lồng đỏ cùng với chữ hỷ được trưng ra,các nữ nhân dẫn đường dẩy cửa vào,sau đó cúi mình mời hai người.Hắn theo sau Hiểu Nga bước vào,chỉ thấy trong căn phòng lớn,trên cái bàn được đặt chiếu ngay của vào có vô số hoa quả,bánh mứt cùng một bình rượu và hai cái chén ngọc.Xa hơn một chút là hai cây nến lớn màu đỏ đang cháy rần rật,chiếu sáng chữ hỷ lớn được treo trên tường.Hắn ngó nghiêng xung quanh một hồi,chỉ thấy toàn bộ đều là một màu đỏ.Chăn đỏ,gối đỏ,mành liếp cũng là một màu đỏ,chậu nước nơi góc phòng cũng rải vô số cánh hoa hồng đỏ…hắn ngẩn ngơ mà cười.

Mấy nữ nhân dẫn đường nhanh tróng lui ra,khép cửa lại mà rời đi,dọc đường không khỏi bàn nhau khúc khích không ngớt.Trong phòng lúc này chỉ còn lại Hiểu Nga và hắn,nàng mỉm cười,uyển chuyển tới bàn rót ra hai chén rượu,cầm tới đặt vào tay hắn một chén.Mỉm cười mà nói.

- Hai ta uống rượu giao bôi,nhưng mà chàng cấm có được dùng bí thuật đẩy rượu đi đâu đấy nhé!

- Bí thuật?

Hắn ngây ngốc hỏi lại,Hiểu Nga thì phì cười,nàng nắm cổ tay hắn mà chỉ vào.

- Là cái cách chàng đẩy rượu ra cho khỏi say ấy.Rượu này là rượu giao bôi,chàng mà không thật tâm uống ta hận chàng cả đời!

Hắn gật gật đầu,hai người vòng qua tay nhau rồi cùng nâng chén lên uống cạn.Hắn ho lên dữ dội như bị sặc,Hiểu Nga thì cười thầm “Xem ra hắn rất nghe lời mình a!”.Hai người chậm rãi ngồi lại trên bàn,nàng lại ép hắn uống thêm hai chén nữa.Sắc mặt cả hai lúc này đều đỏ bừng,nói chuyện có chút khó khăn,hiển nhiên là trong rượu có pha thêm xuân dược.Hắn chỉ cảm thấy toàn thân phừng phừng,hạ thể u lên một cục vô cùng bí bách khó chịu.Hắn dùng ánh mắt cầu xin,van lơn hướng tới Hiểu Nga.Trong lòng hắn thực sự không hề có dâm ý,chỉ là hắn cho rằng vì Hiểu Nga ép hắn uống nên mới làm cho cơ thể hắn khó chịu như thế này,hắn đang cầu xin nàng để cho hắn bình thường trở lại.Còn Hiểu Nga lại ngược lại,nàng cho rằng hắn đang cầu khẩn được hoan ái nên má càng đỏ bừng hơn.Nàng chậm rãi tiến tới cạnh giường,nhẹ nhàng trút bỏ bộ quần áo cưới cầu kì,sau đó chui vào trong giường.Thủ thỉ gọi

- Hùng lang,mau tới đây với thiếp!

Hắn làm theo như một cái máy,tới bên ngoài giường.Theo hướng dẫn của nàng mà cởi bỏ đi bộ áo cưới rườm rà nọ.Lúc này hắn chỉ còn mặc một bộ áo lót màu trắng,Hiểu Nga trước ánh mắt tròn xoe kinh ngạc của hắn mà dần cởi bỏ lớp y phục thứ hai,ném vào một góc giường.Lúc này nàng chỉ còn mặc một lớp sa y mỏng manh màu xanh,thậm chí nàng còn không mặc yếm.Dưới ánh sáng mờ mờ ảo ảo của hai cây nến phía xa,một phong cảnh thanh sơn thủy tú hiển hiện trước mắt hắn.Đảm bảo là bất cứ tên nam nhân nào cũng liều mạng nhào tới.Hiểu Nga tuy không có nước da trắng,nhưng thân thể nàng cũng thuộc vào hàng vưu vật hiếm có a.Nhất là cặp đào tiên khiến cho đám nam nhân không khỏi nuốt bọt them thuồng,giờ thì tất cả ẩn ẩn hiện hiện phơi bày trước mắt hắn.Hai má nàng hồng ửng,dùng ánh mắt như xấu hổ mà như câu dẫn liếc nhìn tới hắn.

Hắn vẫn cứ tròn mắt ra nhìn,như vậy nàng lại càng đỏ mặt hơn.Nhưng chợt nhớ ra hắn đã bị phế đi kí ức nên nàng lại cười bản thân mình,nàng nhẹ nhàng kéo tay hắn lên giường.Thật sự không phải Minh Tiến ngắm nàng tới mức ngơ ngẩn xuất thần,mà trong lúc ấy hắn hại lóe lên trong đầu một tia sáng.Hắn đã từng thấy một thân hình nữ nhân như vậy,có điều nàng ta không có ngực lớn như Hiểu Nga.Nàng ta cũng không dùng ánh mắt như Hiểu Nga mà lại dùng một ánh mắt xấu hổ xen lẫn giận dữ mà nhìn hắn. “Tại sao thế nhỉ?Mà người đó là ai?”.Hắn ngẩn ngơ hồi lâu,tay chân thì mặc Hiểu Nga dẫn dắt.

Hắn nằm đó,tay ôm lấy Hiểu Nga theo đúng lời nàng ta nói.Hiểu Nga thì nằm im lặng mà nghe tim mình đập thình thịch như hươu chạy,trong lòng lại hiện lên chút chán ghét cùng xấu hổ. “Hắn quên mất mọi thứ,như vậy lại là mình phải chủ động a!...”.Nàng leo lên người hắn,đánh liều trùm lên môi hắn mà hôn,hai tay nàng thoát y áo hắn.Hắn vẫn im lặng,mặc kệ nàng ta.Hiểu Nga dùng lưỡi mình cuốn lấy lưỡi hắn,như con rắn đang cuốn lấy con mồi.Đột nhiên nàng bị đẩy ngược lên bởi hai cánh tay lực lưỡng,lại thấy hắn đang chăm chú nhìn nàng thì hai má đỏ ửng thêm,khe khẽ thoát y.Hắn chợt rùng mình,hắn chợt hoa mắt,hắn chợt run rẩy,trong đầu hắn vừa có một tia sét lớn.Hiểu Nga thì lại cho rằng hắn đã hứng tình,nàng ta nhẹ nàng vươn tay tới hạ thân đang gồ lên dưới bụng hắn.Hắn giật mình,hắn run rẩy mãnh liệt.Trong thâm tâm hắn đã thấy hình ảnh này,hắn thấy có một nữ nhân cũng làm thế với hắn,phía sau nàng ta là những cái đuôi trắng muốt.Nhưng hắn không thấy mặt nàng ta, “rốt cuộc đó là ai?...Ta muốn biết…ta muốn biết…”.Hắn định hét lớn,nhưng miệng hắn đã bị Hiểu Nga dùng miệng bít lại…

Bạch y lão miêu nữ đang ngồi uống trà,nơi sân kia tiệc vẫn chưa tàn.Đột nhiên bà ta có một cảm giác bất an,nhưng sau đó lại tự trấn an mình. “Chắc hôm nay hơi quá sức a!”…

Hiểu Nga toàn thân đã lõa thể,nàng dùng một ánh mắt đầy nhiệt hỏa hướng tới hắn,hắn lúc này cũng cảm thấy thân thể như một que củi bừng cháy.Hiểu Nga liếm liếm môi,nàng dướn người lên mà áp chặt cặp đào tiên cực phẩm của nàng tới mặt hắn,miệng rên rỉ những thanh âm cầu khẩn.

- Hùng lang…chăm sóc chúng cho thiếp…

Hắn theo bản năng vươn tay tới,gắt gao cố năm bắt chúng trong tay mình.Chỉ thấy Hiểu Nga càng lúc càng rên rỉ lớn hơn,thanh âm như thiên ti vạn lũ lan tỏa trong đầu óc hắn khiến hắn như mê muội,dùng miệng mà áp tới.Đột nhiên,trong đầu hắn chợt xuất hiện dị biến.

Trong vùng kí ức hoàn toàn là một màu trắng xóa ấy,đột ngột xuất hiện một bóng người áo vàng già nua.Lão ta ngồi trên một cái đài sen lớn tỏa ra quang mang màu hoàng kim,khuôn mặt không rõ đang khóc hay đang cười.Lão dùng một ánh mắt nghiêm nghị nhìn tới hắn,tiếng nói như tiếng chuông đồng ngân lên.

- Tâm tĩnh tựa thủy,vô thanh vô âm!...

Phía ngoài,hắn vẫn điên cuồng công kích cặp đào tiên của Hiểu Nga,nhưng trong đầu thì một thân ảnh nữa của hắn xuất hiện,đang theo lời của người nọ mà đả tọa.Xung quanh hai người là hắc khí bao trùm,tuy nhiên không thể chạm tới.

- Sắc tức thị không,không tức thị sắc!...

- Phạn ngôn lưu chuyển,phá cấm trừ tà!...

- Tụng niệm chân nguyên,đảo nghịch thiên địa!...

- Kim khí quán thông,nghịch chuyển càn khôn!...

Cứ sau mỗi câu nói của người nọ,lớp quang mang bao bọc hai người lại càng sáng thêm lên.Hăc khí xung quanh dần dần bị dẩy bật lại,nhưng lớp hắc khí nọ cũng không chịu kém,liên tiếp công kích tới.Sự giao tranh ác liệt không thể tả xiết,hai luồng khí tức ấy cứ liên tiếp biến hóa ra thành vô số dạng thức đối đầu nhau: ma thú với thần thú;ma nhân với thần phật;quỷ hồn với tiên linh;đao với thuẫn…cứ như vậy mà đối đầu,càng về sau càng mãnh liệt hơn trước.Phía ngoài thì không như vậy,chỉ là một màn xuân sắc nồng nhiệt.Hắn đã lật nàng xuống phía dưới,môi vẫn tham lam chiếm cứ hai cứ điểm trên ngực Hiểu Nga.Hiểu Nga thì càng lúc càng điên cuồng rên rỉ,hai chân quắp vào eo hắn mà ưỡn người lên,cầu khẩn giao hoan.

Người áo vàng nọ đột nhiên mở mắt,dùng ánh mắt uy nghiêm ấy chiếu thẳng vào mắt hắn.Hô lớn.

- Thanh tâm hoàn khí,nhập thần hóa phật!

Kim khí đại thịnh,lập tức như một cơn sóng cồn,cuồng nộ đẩy lui toàn bộ hắc khí.Ầm ầm,ầm ầm.Kim khí lan tỏa khắp cơ thể hắn,điên cuồng dồn ép hắc khí lại,cuối cùng dồn nén nó lại thành một khối hắc cầu lơ lửng ngay bên cạnh hai người.Cả hai như hòa nhập với nhau làm một,một phật thủ lập tức xuất ra đẩy bắn kim cầu bay ra ngoài.

Bên ngoài,hắn đang hùng hổ hôn lên khắp khuôn mặt Hiểu Nga,tay nàng ta thì đang nắm lấy căn nguyên của hắn mà hướng tới hạ thân của mình.Nàng nâng người lên một chút,khiêu khích hắn tiến tới.Đột nhiên thấy hắn hét lên đau đớn,buông thân thể nàng ra mà ôm lấy mặt mình.Qua kẽ tay hắn,từng dòng máu đen từ thất khiếu đang chảy ra thành dòng.Hiểu Nga còn chưa kịp kêu lên sợ hãi thì đã thấy một bàn tay kim quang lớn áp lên trán mình.Bình!!!Nàng ta lúc này chỉ còn là một vũng máu lớn.Hắn vươn tay lau đi máu tanh nơi mặt,hắn đã nhớ ra mình là ai,hắn là Minh Tiến!

Trời đã về đêm,các bàn tiệc vẫn ồn ào cười nói không ngớt.Vô số cây nến lớn màu đỏ đã được thắp lên trên bàn tiệc,đám nam nữ kia vẫn đang chén tạc chén thù,hắn cũng vậy,cũng uống rồi lại tự động ép nó ra khỏi cơ thể.Bạch y lão miêu nữ cất lời.

- Các vị quan khách,bằng hữu.Đã về khuya,giờ nên để cho đôi uyên ương vui hoan cá nước.Không nên ép rượu mà hỏng ngày vui a!

- Đưa vào động phòng,đưa vào đông phòng…!

Dám nam nhân ồ ồ hô lên đầy kích động,đám nữ nhân thì khúc khích đẩy vai nhau.Hiểu Nga mặt đỏ ửng liếc mắt nhìn tới hắn,chỉ thấy hắn ngẩn ngơ nhìn đám người xung quanh hô hào.Rất nhanh,vài người xách đèn lồng tới dẫn đường cho hai người,bỏ lại nơi tiệc tùng ầm ỹ kia mà rời đi.Họ dẫn hai người tới một gian phòng lớn,tách riêng hoàn toàn với các khu nhà khác.Phía ngoài là vô số đèn lồng đỏ cùng với chữ hỷ được trưng ra,các nữ nhân dẫn đường dẩy cửa vào,sau đó cúi mình mời hai người.Hắn theo sau Hiểu Nga bước vào,chỉ thấy trong căn phòng lớn,trên cái bàn được đặt chiếu ngay của vào có vô số hoa quả,bánh mứt cùng một bình rượu và hai cái chén ngọc.Xa hơn một chút là hai cây nến lớn màu đỏ đang cháy rần rật,chiếu sáng chữ hỷ lớn được treo trên tường.Hắn ngó nghiêng xung quanh một hồi,chỉ thấy toàn bộ đều là một màu đỏ.Chăn đỏ,gối đỏ,mành liếp cũng là một màu đỏ,chậu nước nơi góc phòng cũng rải vô số cánh hoa hồng đỏ…hắn ngẩn ngơ mà cười.

Mấy nữ nhân dẫn đường nhanh tróng lui ra,khép cửa lại mà rời đi,dọc đường không khỏi bàn nhau khúc khích không ngớt.Trong phòng lúc này chỉ còn lại Hiểu Nga và hắn,nàng mỉm cười,uyển chuyển tới bàn rót ra hai chén rượu,cầm tới đặt vào tay hắn một chén.Mỉm cười mà nói.

- Hai ta uống rượu giao bôi,nhưng mà chàng cấm có được dùng bí thuật đẩy rượu đi đâu đấy nhé!

- Bí thuật?

Hắn ngây ngốc hỏi lại,Hiểu Nga thì phì cười,nàng nắm cổ tay hắn mà chỉ vào.

- Là cái cách chàng đẩy rượu ra cho khỏi say ấy.Rượu này là rượu giao bôi,chàng mà không thật tâm uống ta hận chàng cả đời!

Hắn gật gật đầu,hai người vòng qua tay nhau rồi cùng nâng chén lên uống cạn.Hắn ho lên dữ dội như bị sặc,Hiểu Nga thì cười thầm “Xem ra hắn rất nghe lời mình a!”.Hai người chậm rãi ngồi lại trên bàn,nàng lại ép hắn uống thêm hai chén nữa.Sắc mặt cả hai lúc này đều đỏ bừng,nói chuyện có chút khó khăn,hiển nhiên là trong rượu có pha thêm xuân dược.Hắn chỉ cảm thấy toàn thân phừng phừng,hạ thể u lên một cục vô cùng bí bách khó chịu.Hắn dùng ánh mắt cầu xin,van lơn hướng tới Hiểu Nga.Trong lòng hắn thực sự không hề có dâm ý,chỉ là hắn cho rằng vì Hiểu Nga ép hắn uống nên mới làm cho cơ thể hắn khó chịu như thế này,hắn đang cầu xin nàng để cho hắn bình thường trở lại.Còn Hiểu Nga lại ngược lại,nàng cho rằng hắn đang cầu khẩn được hoan ái nên má càng đỏ bừng hơn.Nàng chậm rãi tiến tới cạnh giường,nhẹ nhàng trút bỏ bộ quần áo cưới cầu kì,sau đó chui vào trong giường.Thủ thỉ gọi

- Hùng lang,mau tới đây với thiếp!

Hắn làm theo như một cái máy,tới bên ngoài giường.Theo hướng dẫn của nàng mà cởi bỏ đi bộ áo cưới rườm rà nọ.Lúc này hắn chỉ còn mặc một bộ áo lót màu trắng,Hiểu Nga trước ánh mắt tròn xoe kinh ngạc của hắn mà dần cởi bỏ lớp y phục thứ hai,ném vào một góc giường.Lúc này nàng chỉ còn mặc một lớp sa y mỏng manh màu xanh,thậm chí nàng còn không mặc yếm.Dưới ánh sáng mờ mờ ảo ảo của hai cây nến phía xa,một phong cảnh thanh sơn thủy tú hiển hiện trước mắt hắn.Đảm bảo là bất cứ tên nam nhân nào cũng liều mạng nhào tới.Hiểu Nga tuy không có nước da trắng,nhưng thân thể nàng cũng thuộc vào hàng vưu vật hiếm có a.Nhất là cặp đào tiên khiến cho đám nam nhân không khỏi nuốt bọt them thuồng,giờ thì tất cả ẩn ẩn hiện hiện phơi bày trước mắt hắn.Hai má nàng hồng ửng,dùng ánh mắt như xấu hổ mà như câu dẫn liếc nhìn tới hắn.

Hắn vẫn cứ tròn mắt ra nhìn,như vậy nàng lại càng đỏ mặt hơn.Nhưng chợt nhớ ra hắn đã bị phế đi kí ức nên nàng lại cười bản thân mình,nàng nhẹ nhàng kéo tay hắn lên giường.Thật sự không phải Minh Tiến ngắm nàng tới mức ngơ ngẩn xuất thần,mà trong lúc ấy hắn hại lóe lên trong đầu một tia sáng.Hắn đã từng thấy một thân hình nữ nhân như vậy,có điều nàng ta không có ngực lớn như Hiểu Nga.Nàng ta cũng không dùng ánh mắt như Hiểu Nga mà lại dùng một ánh mắt xấu hổ xen lẫn giận dữ mà nhìn hắn. “Tại sao thế nhỉ?Mà người đó là ai?”.Hắn ngẩn ngơ hồi lâu,tay chân thì mặc Hiểu Nga dẫn dắt.

Hắn nằm đó,tay ôm lấy Hiểu Nga theo đúng lời nàng ta nói.Hiểu Nga thì nằm im lặng mà nghe tim mình đập thình thịch như hươu chạy,trong lòng lại hiện lên chút chán ghét cùng xấu hổ. “Hắn quên mất mọi thứ,như vậy lại là mình phải chủ động a!...”.Nàng leo lên người hắn,đánh liều trùm lên môi hắn mà hôn,hai tay nàng thoát y áo hắn.Hắn vẫn im lặng,mặc kệ nàng ta.Hiểu Nga dùng lưỡi mình cuốn lấy lưỡi hắn,như con rắn đang cuốn lấy con mồi.Đột nhiên nàng bị đẩy ngược lên bởi hai cánh tay lực lưỡng,lại thấy hắn đang chăm chú nhìn nàng thì hai má đỏ ửng thêm,khe khẽ thoát y.Hắn chợt rùng mình,hắn chợt hoa mắt,hắn chợt run rẩy,trong đầu hắn vừa có một tia sét lớn.Hiểu Nga thì lại cho rằng hắn đã hứng tình,nàng ta nhẹ nàng vươn tay tới hạ thân đang gồ lên dưới bụng hắn.Hắn giật mình,hắn run rẩy mãnh liệt.Trong thâm tâm hắn đã thấy hình ảnh này,hắn thấy có một nữ nhân cũng làm thế với hắn,phía sau nàng ta là những cái đuôi trắng muốt.Nhưng hắn không thấy mặt nàng ta, “rốt cuộc đó là ai?...Ta muốn biết…ta muốn biết…”.Hắn định hét lớn,nhưng miệng hắn đã bị Hiểu Nga dùng miệng bít lại…

Bạch y lão miêu nữ đang ngồi uống trà,nơi sân kia tiệc vẫn chưa tàn.Đột nhiên bà ta có một cảm giác bất an,nhưng sau đó lại tự trấn an mình. “Chắc hôm nay hơi quá sức a!”…

Hiểu Nga toàn thân đã lõa thể,nàng dùng một ánh mắt đầy nhiệt hỏa hướng tới hắn,hắn lúc này cũng cảm thấy thân thể như một que củi bừng cháy.Hiểu Nga liếm liếm môi,nàng dướn người lên mà áp chặt cặp đào tiên cực phẩm của nàng tới mặt hắn,miệng rên rỉ những thanh âm cầu khẩn.

- Hùng lang…chăm sóc chúng cho thiếp…

Hắn theo bản năng vươn tay tới,gắt gao cố năm bắt chúng trong tay mình.Chỉ thấy Hiểu Nga càng lúc càng rên rỉ lớn hơn,thanh âm như thiên ti vạn lũ lan tỏa trong đầu óc hắn khiến hắn như mê muội,dùng miệng mà áp tới.Đột nhiên,trong đầu hắn chợt xuất hiện dị biến.

Trong vùng kí ức hoàn toàn là một màu trắng xóa ấy,đột ngột xuất hiện một bóng người áo vàng già nua.Lão ta ngồi trên một cái đài sen lớn tỏa ra quang mang màu hoàng kim,khuôn mặt không rõ đang khóc hay đang cười.Lão dùng một ánh mắt nghiêm nghị nhìn tới hắn,tiếng nói như tiếng chuông đồng ngân lên.

- Tâm tĩnh tựa thủy,vô thanh vô âm!...

Phía ngoài,hắn vẫn điên cuồng công kích cặp đào tiên của Hiểu Nga,nhưng trong đầu thì một thân ảnh nữa của hắn xuất hiện,đang theo lời của người nọ mà đả tọa.Xung quanh hai người là hắc khí bao trùm,tuy nhiên không thể chạm tới.

- Sắc tức thị không,không tức thị sắc!...

- Phạn ngôn lưu chuyển,phá cấm trừ tà!...

- Tụng niệm chân nguyên,đảo nghịch thiên địa!...

- Kim khí quán thông,nghịch chuyển càn khôn!...

Cứ sau mỗi câu nói của người nọ,lớp quang mang bao bọc hai người lại càng sáng thêm lên.Hăc khí xung quanh dần dần bị dẩy bật lại,nhưng lớp hắc khí nọ cũng không chịu kém,liên tiếp công kích tới.Sự giao tranh ác liệt không thể tả xiết,hai luồng khí tức ấy cứ liên tiếp biến hóa ra thành vô số dạng thức đối đầu nhau: ma thú với thần thú;ma nhân với thần phật;quỷ hồn với tiên linh;đao với thuẫn…cứ như vậy mà đối đầu,càng về sau càng mãnh liệt hơn trước.Phía ngoài thì không như vậy,chỉ là một màn xuân sắc nồng nhiệt.Hắn đã lật nàng xuống phía dưới,môi vẫn tham lam chiếm cứ hai cứ điểm trên ngực Hiểu Nga.Hiểu Nga thì càng lúc càng điên cuồng rên rỉ,hai chân quắp vào eo hắn mà ưỡn người lên,cầu khẩn giao hoan.

Người áo vàng nọ đột nhiên mở mắt,dùng ánh mắt uy nghiêm ấy chiếu thẳng vào mắt hắn.Hô lớn.

- Thanh tâm hoàn khí,nhập thần hóa phật!

Kim khí đại thịnh,lập tức như một cơn sóng cồn,cuồng nộ đẩy lui toàn bộ hắc khí.Ầm ầm,ầm ầm.Kim khí lan tỏa khắp cơ thể hắn,điên cuồng dồn ép hắc khí lại,cuối cùng dồn nén nó lại thành một khối hắc cầu lơ lửng ngay bên cạnh hai người.Cả hai như hòa nhập với nhau làm một,một phật thủ lập tức xuất ra đẩy bắn kim cầu bay ra ngoài.

Bên ngoài,hắn đang hùng hổ hôn lên khắp khuôn mặt Hiểu Nga,tay nàng ta thì đang nắm lấy căn nguyên của hắn mà hướng tới hạ thân của mình.Nàng nâng người lên một chút,khiêu khích hắn tiến tới.Đột nhiên thấy hắn hét lên đau đớn,buông thân thể nàng ra mà ôm lấy mặt mình.Qua kẽ tay hắn,từng dòng máu đen từ thất khiếu đang chảy ra thành dòng.Hiểu Nga còn chưa kịp kêu lên sợ hãi thì đã thấy một bàn tay kim quang lớn áp lên trán mình.Bình!!!Nàng ta lúc này chỉ còn là một vũng máu lớn.Hắn vươn tay lau đi máu tanh nơi mặt,hắn đã nhớ ra mình là ai,hắn là Minh Tiến!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »